20px

Địch Tự An cứ thế lù lù xuất hiện trước mắt.

Anh ta chỉ tay về phía người sắp uống gục đằng kia, nói với ba mẹ tôi: “Chú dì, con có điểm nào không bằng người này chứ, mà hai người đã nhanh chóng có con rể mới rồi phải không?”

Tôi đứng phắt dậy tát cho Địch Tự An một cái.

Bởi vì đang mút ốc bươu, nên trên mặt anh ta còn dính một vệt dầu kèm theo cả mảnh ớt.

09

「Cô đánh tôi?」

「Tôi đánh chính là hạng người như anh đấy.」

Tôi không thể nhịn thêm được nữa, bắt đầu lớn tiếng chất vấn:

「Địch Tự An, giờ thì tôi hiểu cái tên của anh từ đâu mà có rồi. Anh không chỉ giỏi ‘tự an’ ủi bản thân mà còn cực kỳ tự luyến nữa. Có phải anh nghĩ tôi căn bản không thể sống thiếu anh không?」

「Tôi thừa nhận, tôi thực sự đã từng yêu anh. Nhưng bây giờ tôi muốn buông tay rồi. Tôi thật sự đã buông bỏ anh rồi.」

「Anh vừa nghĩ tôi không thể rời xa anh, vừa cảm thấy hối hận. Thế là anh đã làm gì? Anh chỉ việc xuất hiện trước mặt tôi, rồi lại trưng ra cái bộ dạng cao cao tại thượng để tôi phải quỳ xuống cầu xin anh tha thứ sao?」

「Người ta nhờ vả còn phải mang theo lễ vật. Còn anh? Muốn tôi hồi tâm chuyển ý mà chỉ mang theo mỗi cái mặt này thôi sao? Với lại anh đã có con rồi, làm ơn tha cho một dân thường thấp cổ bé họng như tôi đi được không?」

「Anh ấy là đồ đệ của ba tôi, tôi và anh ấy không có bất kỳ quan hệ nào hết. Nhưng lời tôi nói hôm nay anh hãy nhớ cho kỹ, cái gương mặt này của anh đối với tôi bây giờ vô tác dụng rồi. Nhìn còn chẳng đẹp bằng cái anh đang nằm đây đâu.」

Địch Tự An hiếm khi thấy tôi phát hỏa như vậy, anh ta nắm chặt lấy tay tôi:

「Anh biết mẹ anh đối xử với em không tốt, nhưng kết hôn rồi chúng ta cũng đâu có ở chung với bà ấy. Em quay về cái nơi rách nát này chịu khổ làm gì? Ở bên anh mới là cuộc sống mà mọi phụ nữ đều ao ước. Còn chuyện với thư ký Kim chỉ là do anh uống quá chén thôi, anh cũng không ngờ chỉ một lần đó mà… Đứa bé đã bỏ rồi, nếu không tin anh bảo cô ấy gửi bệnh án qua cho em xem ngay bây giờ.」

Tôi hất mạnh tay anh ta ra.

「Địch Tự An, anh nghe cho kỹ đây, đây không phải nơi rách nát.」

「Nơi này gọi là Thái Thương, là nơi tôi lớn lên. Cũng là nơi ba mẹ đã nhặt được tôi.」

Một câu nói khiến Địch Tự An sững sờ, và cũng khiến Ôn Ẩn Sơn đang nằm bẹp cũng phải ngóc đầu dậy.

Tôi vừa khóc vừa nói:

「Tôi bị người ta vứt bỏ bên lề đường, giữa mùa đông giá rét, suýt chút nữa là không qua khỏi. Chính ba tôi đã bế tôi về Thái Thương này nuôi nấng nên người.」

「Anh hỏi tôi tại sao quay về Thái Thương? Bởi vì đây là nơi tôi được sống lại lần thứ hai. Kể từ khi ở bên anh, việc gì tôi cũng phải cố gắng làm tốt nhất, tôi không dám ăn no, lúc nào cũng phải giữ kẽ hình tượng, tôi phải nịnh bợ cha mẹ anh, lúc nào cũng phải tỏ ra ngoan ngoãn hiểu chuyện trước mặt bạn bè anh.」

「Ngay cả khi anh lên giường với người phụ nữ khác, tôi cũng phải giả vờ rộng lượng. Tôi mệt lắm rồi Địch Tự An à, thứ anh cần không phải người yêu, anh chỉ cần một người vợ đủ tiêu chuẩn thôi. Tôi càng ngày càng nhận ra cuộc sống của tôi không nên như thế này. Bây giờ trở về Thái Thương, tôi mới cảm thấy mình như được sống lại.」

Tại nơi được sinh ra lần thứ hai, tôi nỗ lực để sống lại thêm một lần nữa.

「Anh không được xúc phạm quê hương của tôi, điều đó khiến tôi thấy anh thật tồi tệ.」 Tôi đứng chắn trước mặt ba mẹ mình, 「Anh cũng không có tư cách chỉ trích ba mẹ tôi, đây đều là lựa chọn của tôi, họ chỉ đang làm những người cha người mẹ hết mực cưng chiều con gái mà thôi. Hơn nữa, anh đúng là đồ tồi, không chỉ với tôi mà với cả thư ký Kim của anh cũng vậy.」

Địch Tự An bị tôi làm cho mất mặt, cơn giận nổi lên.

Anh ta vẫn chưa chịu bỏ cuộc: 「Tốt lắm, Vệ Hưu Ninh, em thành công rồi đấy, em càng làm anh không muốn buông tay. Em đã nói muốn gả cho anh thì bắt buộc phải gả, em không đồng ý cũng không được, anh có đầy cách để khiến em phải quay lại bên anh.」

Vừa dứt lời, cả người anh ta ngã rầm xuống đất.

Hóa ra Ôn Ẩn Sơn nãy giờ đang chống cằm xem kịch đã biến thành anh hùng.

Anh ấy đấm cho Địch Tự An một cú: 「Đứa nào ở đây sủa inh ỏi thế, ồn chết đi được! Nếu cô ấy thật sự không thể rời xa anh, thì cô ấy có nỡ bỏ mặc anh và đống tiền hôi hám của anh không? Khiến một người phụ nữ đến tiền cũng không thèm nữa, anh nói xem anh thất bại đến mức nào?」

「Anh là ai, liên quan gì đến anh?」

「Tôi thấy anh ở đây bắt nạt một người phụ nữ đơn thân, tôi chỉ ra tay nghĩa hiệp thôi.

Địch Tự An xoa xoa mặt rồi đột nhiên cười khẩy.

「Vệ Hưu Ninh, em tưởng tìm một tên vệ sĩ tới là có thể chạy thoát sao? Muộn rồi. Bây giờ tin tức tôi và em kết hôn tất cả mọi người đều đã biết.」

10

Tôi khó mà tin được một Địch Tự An vốn luôn hành động kín kẽ, thậm chí không công khai với đồng nghiệp, lại có thể làm ra chuyện này.

Tôi móc điện thoại ra, anh ta thật sự đã công bố thông tin kết hôn ra ngoài, thậm chí còn đăng cả ảnh của tôi lên.

Ngay lập tức, tin tức hôn lễ lan truyền chóng mặt, trở thành một sự kiện giải trí trong giới kinh doanh.

「Anh bị điên à?」

Tôi vừa cãi nhau, vừa bắt đầu bùng lên ý chí chiến đấu với cuộc đời: 「Anh làm thế này không sợ mẹ anh đau lòng sao?」

Địch Tự An đúng là có bệnh thật, anh ta bắt đầu sám hối: 「Anh biết anh có lỗi, ngày sinh nhật em anh đã không có mặt. Anh đã suy nghĩ kỹ về những năm qua, đúng là anh chưa đủ quan tâm tới em. Anh cũng thừa nhận, sau khi em đi, căn nhà trống vắng lạ thường, anh đột nhiên thấy hối hận. Anh chỉ là đang cố gồng mình lên trước mặt em thôi, thật ra anh rất nhớ em. Em có thể xem biểu hiện của anh, anh có thể sửa…」

Tôi lùi lại một bước.

Chỉ tay vào Địch Tự An: 「Anh lui lại một bước cho tôi.」

Địch Tự An ngoan ngoãn lùi lại một bước.

Tôi vác cây chổi lớn quất tới tấp: 「Cút xéo cho tôi.」

Địch Tự An bị tôi dũng cảm đánh đuổi đi.

Tôi quay đầu lại nhìn mẹ đang đứng ngẩn ngơ: 「Không sao đâu mẹ, nãy con bảo anh ta lùi lại rồi, thức ăn trong lò không bị bẩn đâu, chúng ta ăn tiếp đi.」

Mẹ thấy tôi nhanh nhẹn như vậy thì lập tức gật đầu: 「Con gái mẹ giỏi lắm, biết đánh người rồi cơ đấy.」

Ba tôi thì đã uống say bí tỉ, nằm trên ghế ngủ ngáy o o từ lâu, chẳng thèm tham gia vào sự việc tối nay.

Tôi quay lưng đi.

Thật ra tôi rất buồn.

Nếu Địch Tự An cứ giữ cái vẻ cao cao tại thượng đó, tôi chỉ muốn thả Rau Mùi ra cắn anh ta thôi.

Nhưng anh ta lại dùng chiêu tỏ ra yếu thế, khiến tôi có chút khó lòng chống đỡ.

Dẫu sao thì…

Anh ta từng cứu tôi khỏi vũng lầy trầm cảm, từng là cọng rơm duy nhất trong lòng bàn tay tôi.

11

Hồi nhỏ tôi từng bị bắt cóc.

Vì từ bé tôi đã trông rất đáng yêu.

Sau khi bị bắt đi, chúng tìm được người mua, hẹn ba ngày sau tới nhận hàng.

Tôi bị nhốt trong một thùng xe trống không.

Từ sáng đến tối chỉ toàn bóng tối bao trùm.

Đến ngày thứ ba, tôi mới được thả ra khỏi thùng xe, lúc này tôi đã vừa đói vừa khát, không còn chút sức lực nào.

Trên đường bị di chuyển, ba mẹ tôi — những người đã tìm kiếm suốt ba ngày ba đêm — đã dẫn người tới cướp tôi về.

Nhưng kể từ đó, tôi rất sợ bóng tối.

Thậm chí khi ngủ cũng phải bật đèn.

Tôi đã rất nỗ lực để quên đi chuyện đó.

Nhưng nửa đêm tỉnh giấc vẫn luôn khóc nức nở, tôi dần trở thành kiểu người chỉ cần là người lạ thì sẽ không muốn mở miệng bắt chuyện.

Đến mức việc giao tiếp với mọi người trở thành một vấn đề lớn.

Tôi trở nên cô độc, chậm nhiệt, chỉ với những người thân thiết tôi mới có thể dần mở lòng.

Cho đến khi tôi gặp Địch Tự An.

Quen anh ta là hồi đại học.

Tôi và anh ta cùng đi một thang máy trong trung tâm thương mại.

Một tình tiết rất cũ rích, thang máy đột nhiên gặp sự cố, không chỉ bị kẹt mà còn tối thui.

Tôi bắt đầu thở không ra hơi, rồi cả người run rẩy trực tiếp ngất lịm đi, chưa đầy hai phút.

Trong thời gian đó Địch Tự An đã luôn chăm sóc tôi, không chỉ ôm tôi, bấm nhân trung mà còn không ngừng gọi tên tôi bên tai.

Khi tỉnh lại, tôi đã nằm trong bệnh viện.

Từ đó về sau, khi phát hiện chúng tôi học cùng trường, anh ta đối xử với tôi cực kỳ đặc biệt.

Theo lời anh ta nói: 「Anh không muốn em lại rơi vào bóng tối nữa, anh muốn làm mặt trời của em.」

Sau này, chẳng biết ai theo đuổi ai, ở bên nhau cũng coi như là nước chảy thành dòng.

Nhưng sau khi yêu nhau, tôi mới nhận ra khoảng cách giữa tôi và anh ta.

Tôi biết anh ta giàu, nhưng không ngờ lại giàu đến thế.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...