Ta lại hỏi:
“Lộ dẫn tang lễ vì sao chưa khám nghiệm?”
Đầu bút của Chu Hành khựng lại.
Ta nhìn sang quan tài.
“Còn nữa, trước khi niêm quan là ai thay đinh quan tài?”
Môi Lục Nghiễn Châu khẽ động đậy.
Mẹ chồng lập tức quát lớn:
“Liễu Ngọc Nương, ngươi còn chưa chịu thôi sao? Người đã sống quay về rồi, ngươi không biết tạ ơn trời đất, ngược lại còn giống như đang thẩm vấn phạm nhân!”
Ta ngẩng đầu lên.
“Mẫu thân, Chu thôi quan đang ở đây. Dù con không hỏi, hắn cũng sẽ hỏi.”
Chu Hành gật đầu.
“Kết quả khám nghiệm quan tài, thiếu sót của lộ dẫn, dấu vết dùng thuốc giả ch/ế/t đều phải ghi vào hồ sơ.”
Thịt trên mặt mẹ chồng giật mạnh một cái.
Tộc lão lập tức đứng ra giảng hòa.
“Chu thôi quan, chỉ là chuyện nhà mà thôi. Nghiễn Châu bị kinh hãi không nhẹ, có thể để nó nghỉ ngơi trước được không?”
Chu Hành khép sổ lại.
“Nếu chỉ là chuyện nhà thì phủ Kinh Triệu cũng lười quản. Nhưng hoạnh tử chưa khám nghiệm, giả tang nhập táng, lại liên quan đến văn thư lộ dẫn, vậy thì không còn là chuyện nhà nữa.”
Người trong phủ Bá trong từ đường cuối cùng cũng yên lặng.
Chỉ là chưa yên được bao lâu thì bên ngoài đã có quản sự hoảng hốt chạy vào.
Sau này ta mới biết, Thái Vi dưới sự sai khiến của Tô Ký Nguyệt đã ngay trong đêm cho người truyền tin tới chỗ Vi Tam Nương.
Nói rằng quan tài đã niêm kín, ngày mai sau khi xuất táng, Liễu thị sẽ trở thành quả phụ, lúc đó tới thu cửa tiệm là thuận tiện nhất.
Chỉ tiếc các nàng không ngờ quan tài lại bị cạy mở.
Vi Tam Nương nhận được tin liền chạy tới trong đêm, vừa khéo đụng phải cảnh này.
“Phu nhân, Vi Tam Nương tới rồi.”
Mẹ chồng nhíu mày.
“Bà ta tới làm gì?”
Quản sự liếc nhìn ta, giọng càng thấp hơn.
“Bà ta dẫn theo người của nha hành, nói lúc sinh thời Nhị công tử từng vay bạc, lấy hai cửa tiệm đứng tên Thiếu phu nhân ra làm vật thế chấp.”
Câu này còn khiến đám tộc thân tỉnh táo hơn cả chuyện Lục Nghiễn Châu giả ch/ế/t bị lộ.
Vi Tam Nương rất nhanh đã bước vào từ đường.
Bà ta khoảng hơn bốn mươi tuổi, mặc váy áo màu tím sẫm, đầu cài trâm vàng, phía sau còn dẫn theo hai tên tiểu nhị nha hành.
Vừa bước vào cửa, bà ta lập tức nhìn thấy Lục Nghiễn Châu đang mặc thọ y, hơi sửng sốt một chút.
Sau đó bật cười.
“Nhị công tử còn sống thì tốt rồi, khỏi cần để ta đứng trước quan tài đòi nợ.”
Sắc mặt mẹ chồng cực kỳ khó coi.
“Vi Tam Nương, hôm nay phủ Bá có việc, chuyện khác để hôm khác nói.”
Vi Tam Nương rút từ trong tay áo ra một tờ khế ước.
“Bá phu nhân, đòi nợ còn phải chọn ngày sao?”
Bà ta mở tờ khế ước ra.
“Nhị công tử phủ Vĩnh An Bá, Lục Nghiễn Châu, vay bạc tám ngàn lượng, lãi mỗi tháng ba phân. Dùng tiệm hương dược phố Trường Ninh và tiệm lụa ở Nam thị trong của hồi môn của Liễu thị để thế chấp. Nay cả vốn lẫn lãi là một vạn một ngàn hai trăm lượng, nên trả rồi.”
Ta nghe thấy tiếng mọi người xung quanh hít lạnh.
Phản ứng đầu tiên của mẹ chồng không phải hỏi Lục Nghiễn Châu vì sao lại vay nhiều bạc như vậy.
Bà ta nhìn sang ta.
“Ngọc nương, dưới danh nghĩa con có nhiều cửa tiệm, trước tiên thay Nghiễn Châu bù vào đi.”
Tộc lão cũng sa sầm mặt.
“Chồng nợ vợ trả. Huống hồ còn là vì xoay vòng cho chuyện áp tải lương. Phủ Bá không thể để người ngoài chê cười.”
Ta suýt bật cười thành tiếng.
Người nằm giả ch/ế/t trong quan tài để bỏ trốn là Lục Nghiễn Châu.
Người mắc nợ là hắn.
Kết quả kẻ phải trả lại là ta.
Tô Ký Nguyệt nhẹ giọng nói:
“Tỷ tỷ, tiền tài chỉ là vật ngoài thân. Biểu ca có thể trở về đã là may mắn lớn nhất rồi.”
Ta nhìn nàng ta.
“Chuyện bạc này, muội cũng biết sao?”
Hàng mi nàng ta khẽ run.
Vi Tam Nương đưa khế ước tới trước mặt ta.
“Thiếu phu nhân cũng đừng giả vờ không biết. Trên đó có con dấu của cửa tiệm cô.”
Đầu ngón tay bà ta gõ nhẹ vào cuối khế ước.
“Ba ngày.”
“Trong ba ngày nếu không trả nổi, ta sẽ kiện tới phủ Kinh Triệu, thu cửa tiệm để trừ nợ.”
6
Khi tờ khế ước được đưa tới tay ta, mùi mực vẫn còn chưa tan hẳn.
Không phải vừa mới viết.
Nhưng cũng tuyệt đối không phải “khế ước cũ lập từ nửa năm trước” như lời bọn họ nói.
Ta đưa tay vuốt nhẹ mép giấy.
Giấy tuyên vân trúc, loại giấy các cửa tiệm trong kinh thường dùng, độ dai tốt, giá cũng đắt.
Khế ước nhà mẹ đẻ ta trước giờ chưa từng dùng loại giấy này.
Mẹ ta từng nói, giấy dùng trong phòng thu chi không cần phô trương, chỉ cần để được lâu và nhìn rõ là đủ.
Ta lại nhìn con dấu.
Con dấu của tiệm hương dược phố Trường Ninh là thật.
Nhưng góc dấu lại lệch nửa phần.
Mỗi lần đóng dấu cửa tiệm, chưởng quỹ nhà ta đều có thói quen tay trái giữ giấy, tay phải đóng dấu, cho nên vệt mực ở góc phải phía dưới sẽ luôn đậm hơn một chút.
Tờ này lại hoàn toàn ngược lại.
Giống như có người trộm được con dấu, hoảng hốt đóng đại lên.
Tô Ký Nguyệt đứng bên cạnh ta, giọng mềm như bông.
“Ngọc nương tỷ tỷ ngày thường giỏi xem sổ sách nhất, sao ngay cả con dấu cửa tiệm của mình cũng không giữ nổi?”
Lời nàng ta nói rất nhẹ, nhưng người xung quanh đều nghe thấy.
Một vị thím trong tộc lập tức tiếp lời:
“Con gái nhà buôn chẳng phải tinh minh nhất sao? Hay là sớm đã biết chuyện, giờ chỉ giả bộ đáng thương?”
Ta không để ý tới bọn họ.
Ta hỏi Vi Tam Nương:
“Lúc vay bạc, ta có mặt sao?”
Vi Tam Nương cười cười.
“Phu thê một thể. Nhị công tử cầm con dấu cửa tiệm tới cũng khác gì Thiếu phu nhân tự tới đâu?”
Chu Hành đứng bên cạnh hạ bút.
“Có khác.”
Nụ cười trên mặt Vi Tam Nương khựng lại.
Ta gấp khế ước vào.
“Tờ khế này, ta muốn kiểm tra.”
Mẹ chồng không vui.
“Kiểm tra cái gì? Nghiễn Châu còn đang bệnh, ngươi lại chỉ lo cho cửa tiệm của mình.”
Lục Nghiễn Châu đã thay thọ y, khoác ngoại bào ngồi trên ghế.
Sắc mặt hắn vẫn còn tái nhợt, nhưng ánh mắt đã ổn định lại.
“Ngọc nương.”
Chaporia
Bình Luận (0)