Hắn gọi ta, giọng điệu vẫn ôn hòa giống như trước kia.
“Lần này là ta hồ đồ. Ta vốn định sau khi áp tải lương trở về sẽ bù số bạc ấy vào, không để nàng phải bận lòng.”
Ta nhìn hắn.
Hắn tiếp tục nói:
“Giờ ta cũng đã trở về rồi, nàng trước tiên nhận món nợ này đi. Chờ sóng gió qua rồi, ta tự nhiên sẽ cho nàng một thể diện.”
Thể diện.
Hai chữ này, ta đã nghe suốt hai năm.
Ta nhịn Tô Ký Nguyệt, hắn nói sẽ cho ta thể diện.
Ta lấy của hồi môn bù vào phủ Bá, hắn nói sẽ cho ta thể diện.
Giờ hắn nằm giả ch/ế/t trong quan tài, còn muốn ta thay hắn nhận nợ, hắn vẫn nói sẽ cho ta thể diện.
Ta thấp giọng hỏi:
“Bạc áp tải lương đi đâu rồi?”
Hắn tránh ánh mắt ta.
“Trên đường hỗn loạn, bị mất rồi.”
“Tám ngàn lượng cũng mất?”
Hắn nhíu mày.
“Ngọc nương, đừng làm loạn trước mặt người ngoài.”
Ta khẽ cười một tiếng.
Rất nhẹ.
“Được, ta không làm loạn.”
Ta quay đầu dặn Thanh Tuệ.
“Về viện lấy sổ ghi rương hòm của hồi môn tới đây. Lại tới tiệm hương dược phố Trường Ninh kiểm tra việc thu mua Quy Tức Hương, An Tức Thảo và Trầm Thủy Mộc trong ba tháng gần đây. Bảo chưởng quỹ đem toàn bộ sổ cũ tới.”
Thanh Tuệ đáp lời rồi định đi.
Ta lại nói:
“Còn nữa, tới xe mã hành điều tra xem trước sau lúc Nhị công tử gặp chuyện có ai thuê xe ngựa đi đêm ra khỏi thành không.”
Lục Nghiễn Châu đột nhiên ngẩng phắt đầu nhìn ta.
“Liễu Ngọc Nương!”
Ta quay đầu lại.
“Phu quân vừa tỉnh, vẫn nên nói ít thôi. Hứa bá đã nói rồi, Quy Tức Hương tổn thương phổi.”
Hứa bá ở bên cạnh gật đầu.
“Đúng là tổn thương.”
Sắc mặt Lục Nghiễn Châu càng thêm khó coi.
Thanh Tuệ đi rất nhanh, trở về cũng rất nhanh.
Nàng trước tiên mang sổ ghi của hồi môn tới, sau đó ghé sát tai ta nói nhỏ:
“Thiếu phu nhân, Thái Vi bên viện Tô cô nương ba ngày trước từng dẫn người chuyển dược liệu đi. Còn có một hộp bạc nhỏ, nói là Nhị công tử dặn mang sang cho Tô cô nương trấn an.”
Ta mở sổ ghi của hồi môn ra.
Ở mục dược liệu, quả nhiên thiếu mất hai vị.
Quy Tức Hương.
An Tức Thảo.
Đều là thứ có thể ép hơi thở xuống.
Ta lại nhìn số hiệu trên tờ khế ước của Vi Tam Nương.
Cuối số hiệu viết: “Đinh Mão mười bảy”.
Ngón tay ta chợt khựng lại.
Trong sổ cũ của tiệm thuốc nhà mẹ đẻ ta, mỗi lần nhập hàng đặc biệt đều dùng thiên can địa chi kết hợp ngày tháng để ghi chú. Đinh Mão mười bảy chính là mã số nội bộ của tiệm thuốc phố Trường Ninh.
Nói cách khác…
Có người lấy mã số trong sổ cũ của tiệm thuốc, giả tạo thành mã số trên khế ước thế chấp.
Đến chập tối, Thanh Tuệ lần thứ hai chạy trở về, trong tay nắm chặt một mảnh giấy rách.
“Thiếu phu nhân, sổ cũ của tiệm thuốc bị thiếu mất một trang.”
Nàng mở mảnh giấy kia ra.
“Trang bị mất chính là ghi chép thu mua Quy Tức Hương và thuê xe ngựa đêm cùng một ngày.”
Ta siết mép giấy trong tay, ngẩng đầu nhìn Lục Nghiễn Châu.
Hắn không dám nhìn ta.
Chiếc khăn tay trong tay Tô Ký Nguyệt cũng đã bị nàng ta vò đến nhăn nhúm.
7
Sáng sớm ngày hôm sau, ta tới tiệm hương dược ở phố Trường Ninh.
Cửa tiệm này là của hồi môn của ta, sản nghiệp cũ năm xưa nhà họ Liễu đặt ở kinh thành. Khi ta xuất giá, từ khế ước cửa tiệm đến sổ sách đều được ghi hết vào danh sách của hồi môn.
Mẹ ta đưa dâu xong vẫn chưa trở về Giang Nam.
Bà nói phủ Bá môn đình cao quý, thân gia nhà buôn không tiện thường xuyên lên cửa, bà không giúp được gì khác, chỉ có thể thay ta trông coi cửa tiệm và sổ sách.
Cho nên bà để Lưu chưởng quỹ ở lại đây, còn bản thân cũng dọn vào hậu viện.
Khi ta đẩy cửa bước vào, cửa tiệm vẫn chưa mở bán, nhưng sổ sách cũ trên quầy đã bày kín một mảng.
Lưu chưởng quỹ đang lật từng trang từng trang một.
Lật tới chỗ bị thiếu, ông đưa tay lau mạnh lên trán.
Ông theo mẹ ta mười lăm năm.
Vừa nhìn thấy ta bước vào, hốc mắt đã đỏ lên, đẩy cuốn sổ cũ đang mở trên quầy về phía ta.
Chỗ bị thiếu có kẹp một sợi chỉ đỏ.
Đó là quy củ ghi sổ mẹ ta để lại.
Góc trên bên trái ghi mã hàng.
Góc dưới bên phải ghi tiền xe ngựa.
Chính giữa kẹp chỉ đỏ.
Trang này đã bị người ta xé đi ngay ngắn chỉnh tề.
Ông đã lật sẵn cho ta.
“Thiếu phu nhân, tiểu nhân vẫn luôn chờ người tới.”
Ta đẩy mảnh giấy rách sang.
“Trang này bị xé quá ngay ngắn. Không phải nhất thời trộm sổ, mà là có người biết vị trí sợi chỉ đỏ, cố ý chọn đúng trang có thể đối chiếu với mã số trên khế ước để xé đi.”
Trán Lưu chưởng quỹ lại vã mồ hôi.
“Thiếu phu nhân, không phải tiểu nhân không chịu nói.”
Giọng ông thấp xuống.
“Ba ngày trước, Thái Vi cầm thủ lệnh của Nhị công tử tới, trong tay còn có đối bài của viện người, nói Tô cô nương bệnh nặng, muốn tới kho của hồi môn lấy Quy Tức Hương và An Tức Thảo.”
“Phía sau nàng ta còn có quản sự phủ Bá đi theo.”
“Tiểu nhân không thấy bút tích của người, vốn không nên cho lấy hàng. Nhưng đối bài là thật, mà Nhị công tử lại là phu quân của người, tiểu nhân tưởng là được người cho phép nên chỉ dám ghi sổ theo quy củ, không dám cứng rắn ngăn cản.”
“Trang sổ đâu?”
Yết hầu Lưu chưởng quỹ khẽ động.
“Tiểu nhân đi hậu viện lấy thuốc. Lúc quay lại thì Thái Vi đang đứng trước quầy lật sổ. Chờ tiểu nhân trở ra, trang này đã không thấy nữa.”
“Nàng ta chỉ lấy thuốc thôi sao?”
Lưu chưởng quỹ lắc đầu.
“Còn hỏi qua xe mã hành, nói muốn thuê xe ngựa đi đêm.”
Ta bảo Thanh Tuệ ghi lại.
Sau đó đi tới xe mã hành ở Đông phố.
Trong xe mã hành rất đông người, mùi phân ngựa và cỏ khô trộn lẫn vào nhau.
Chưởng quỹ vừa nghe nhắc tới phủ Vĩnh An Bá liền vội vàng nói gần đây không nhận xe của phủ Bá.
Ta không dây dưa với hắn.
Ánh mắt rơi lên một tiểu nhị gầy cao đứng ở góc.
Hắn vừa thấy ta, ánh mắt lập tức dao động.
Ta nhớ hắn.
Mùa đông năm ngoái, hắn bị đông đến ngất xỉu trước cửa tiệm thuốc của ta. Ta từng cho người đưa hắn một bát cháo nóng, sau đó còn bảo Lưu chưởng quỹ tìm giúp hắn một việc ở xe mã hành.
Ta đi tới.
“A Cửu.”
Chaporia
Bình Luận (0)