20px

Hắn lập tức cúi đầu.

“Thiếu phu nhân.”

Ta hỏi:

“Có người từng thuê xe đi đêm, đúng không?”

Hắn lập tức hoảng hốt.

“Ta… ta không biết.”

Ta nhìn hắn.

“Ngươi sợ phủ Bá?”

Hắn nghiến răng không nói.

Ta nói:

“Sợ là đúng.”

“Nhưng ngươi có từng nghĩ chưa? Nếu bọn họ có thể để một người sống nằm vào quan tài, rồi đẩy món nợ sang cho ta, vậy người từng nhúng tay vào xe ngựa sẽ có kết cục gì?”

A Cửu ngẩng đầu nhìn ta.

Ta không giả đáng thương.

Cũng không hứa hẹn trọng thưởng.

Ta chỉ nói:

“Bây giờ ngươi nói ra, ngươi là nhân chứng.”

“Chờ đến lúc bọn họ chạy thoát rồi, ngươi sẽ thành kẻ gánh tội.”

Hắn siết chặt vạt áo.

Một lúc lâu sau, hắn lôi từ sau đống cỏ khô ra một quyển sổ mỏng.

“Ba ngày trước, Thái Vi bên viện Tô cô nương từng tới đặt một chiếc xe mui xanh.”

“Nói ban đêm sẽ đón người từ cửa Tây góc phủ, trước khi ra khỏi thành thì đổi xe, tới đình Thập Lý lại đổi quan tài.”

Thanh Tuệ hít lạnh một hơi.

Ta hỏi:

“Đơn thuê đâu?”

A Cửu lật ra một tờ giấy đã ngả vàng.

Trên đó không có tên.

Chỉ viết một ám hiệu.

“Khách về dưới trăng.”

Bên cạnh còn đóng nửa dấu hoa áp bị khuyết.

Thanh Tuệ nhíu mày.

“Không có tên, có thể tính là chứng cứ sao?”

Ta nhìn chằm chằm nửa dấu hoa áp kia.

Hoa áp cong như một vầng trăng khuyết, góc phải thiếu mất một phần.

Ta từng thấy rồi.

Trên hộp đựng đơn thuốc của Tô Ký Nguyệt cũng có một dấu như vậy.

Nàng ta từng nói đó là ấn cũ mẹ ruột để lại, ngày thường quý như báu vật.

Ta gấp tờ đơn thuê lại, nhét vào tay áo.

A Cửu thấp giọng hỏi:

“Thiếu phu nhân… ta có gây họa không?”

Ta nhìn hắn.

“Có.”

Mặt hắn lập tức trắng thêm vài phần.

Ta tiếp tục nói:

“Nhưng nếu ngươi không nói, tai họa đã ở trên đường tới rồi.”

Ta bảo Thanh Tuệ để lại cho hắn mười lượng bạc.

Không phải để mua lời khai.

Mà là bảo hắn đêm nay đừng quay về xe mã hành nữa.

8

Khi trở về phủ Bá, Lục Nghiễn Châu đã thay thường phục.

Nếu không phải sắc mặt quá mức tái nhợt, e rằng chẳng ai nhìn ra tối qua hắn vừa bò ra khỏi quan tài.

Tô Ký Nguyệt ngồi bên cạnh mẹ chồng, trên trán dán cao hạ sốt, đôi mắt đỏ hoe.

Vừa thấy ta, nàng ta đã mở miệng trước.

“Tỷ tỷ sáng sớm đã ra ngoài, là đi điều tra muội sao?”

Ta đặt mảnh giấy rách của tiệm thuốc và tờ đơn thuê xe lên bàn.

“Không phải điều tra muội.

“Mà là điều tra xem phu quân ta làm sao lại có thể sống mà nằm vào trong quan tài.”

Mẹ chồng đặt mạnh chén trà xuống bàn.

“Ngươi còn muốn làm loạn?”

Ta không nhìn bà ta.

Ta nhìn Tô Ký Nguyệt.

“Quy Tức Hương là muội bảo Thái Vi đi lấy?”

Tô Ký Nguyệt ôm ngực ho hai tiếng.

“Thân thể muội yếu, trong đơn thuốc thường có thuốc trợ ngủ. Thái Vi thay muội đi lấy thuốc, có gì kỳ lạ đâu?”

“Thế còn xe mui xanh?”

“Sau khi biểu ca gặp chuyện, muội cho người đi dò hỏi tuyến đường áp tải lương. Thuê xe cũng là để lo hậu sự.”

Nàng ta trả lời rất nhanh.

Nhanh đến mức giống như đã học thuộc từ trước.

Ta gật đầu.

“Vậy vị Quy Tức Hương này, muội biết dùng thế nào không?”

Ánh mắt Tô Ký Nguyệt khẽ dao động.

“Muội không hiểu dược lý.”

Ta đẩy mảnh giấy rách sang cho Hứa bá.

Hứa bá nhìn một chút rồi nói:

“Quy Tức Hương phối với An Tức Thảo và Trầm Thủy Mộc, nếu lại dùng rượu ấm đưa thuốc xuống thì có thể khiến người ta bế khí chậm thở. Nếu thuốc quá liều sẽ không tỉnh lại được nữa.”

Ta nhìn Tô Ký Nguyệt.

“Đơn thuốc trợ ngủ của muội, cần phải bế khí làm gì?”

Sắc mặt nàng ta từng chút từng chút trắng đi.

Lục Nghiễn Châu lập tức mở miệng:

“Đủ rồi. Thuốc là do hạ nhân tự ý làm chủ, xe cũng là hạ nhân tự tiện sắp xếp. Ký Nguyệt đang bệnh, nàng hà tất phải ép nàng ấy?”

Ta bật cười.

“Hạ nhân đúng là có bản lĩnh thật.”

“Có thể trộm sổ cũ của tiệm thuốc nhà ta, có thể dùng con dấu cửa tiệm của ta làm giả khế ước, còn có thể sắp xếp cho phu quân giả ch/ế/t đổi quan tài.”

Chu Hành ngồi bên cạnh nghe tới đây liền đặt chén trà xuống.

“Nếu đã liên quan tới khế ước giả và lộ dẫn tang lễ, vậy hộp đơn thuốc của Tô cô nương và thư phòng của Nhị công tử tạm thời cần phải niêm phong.”

Mẹ chồng lập tức nóng nảy.

“Chu thôi quan, cho dù ngươi là thôi quan đi nữa thì cũng không thể vô duyên vô cớ niêm phong đồ của phủ Bá được chứ?”

Chu Hành không kiêu không siểm.

“Hôm nay ta không tới đây để xử án, chỉ là bảo toàn chứng cứ. Nếu Bá phu nhân không đồng ý, vậy ta sẽ mời nha dịch trực đêm vào phủ.”

Đám tộc thân bắt đầu chia thành hai phe.

Một phe nói không thể để người ngoài tiến vào phủ.

Phe còn lại sợ thật sự lôi ra tội lừa gạt quan phủ nên khuyên mẹ chồng tạm thời nhẫn nhịn.

Nhân lúc bọn họ tranh cãi, ta mở sổ tổng ghi của hồi môn ra.

Quyển sổ này là chính tay ta ghi.

Mỗi cửa tiệm đều dùng dây màu khác nhau để đánh dấu.

Tiệm thuốc phố Trường Ninh dùng dây xanh.

Tiệm lụa ở Nam thị dùng dây đỏ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...