Mà có một khoản chi tiêu dùng cả dây đỏ lẫn dây xanh quấn vào nhau, số bạc cực lớn, nhưng phần chú thích lại bị người ta cạo mờ đi.
Ba ngàn sáu trăm lượng.
Ngày tháng đúng vào bảy ngày trước khi Lục Nghiễn Châu gặp chuyện trong lúc áp tải lương.
Ta lại đối chiếu với ám hiệu trên tờ đơn thuê xe.
“Khách về dưới trăng.”
Chỉ nhìn bốn chữ này thì giống kiểu văn nhân giả phong nhã.
Nhưng nửa dấu hoa áp hình trăng khuyết bên cạnh lại vừa khéo đối được với chiếc ấn cũ trên hộp đơn thuốc của Tô Ký Nguyệt.
Trước kia nhà mẹ đẻ ta từng đi qua vài chuyến buôn muối.
Muối thương Lĩnh Nam sợ sổ sách minh bạch quá sẽ dễ bị chú ý, cho nên trên đơn thuê xe ngầm thường không ghi tên thương hiệu, chỉ dùng mấy chữ như “trăng”, “triều”, “khách về” để đánh dấu từng đợt hàng.
Ám hiệu này chưa thể kết tội.
Nhưng đủ để khiến ta sinh nghi.
Ta bảo Thanh Tuệ đi lấy sổ thu chi của cửa tiệm.
Vừa đối chiếu, lỗ hổng càng hiện rõ.
Thứ Lục Nghiễn Châu lấy đi không phải bạc thông thường.
Hắn dùng lợi nhuận từ hai cửa tiệm của ta để mua một tấm muối dẫn của Lĩnh Nam.
Khi Tô Ký Nguyệt nghe thấy hai chữ “Lĩnh Nam”, đầu ngón tay nàng ta khẽ run lên, nước trà văng cả lên váy.
Ta ngẩng mắt nhìn nàng ta.
Nàng ta cắn môi, lần đầu tiên không tiếp lời.
Sắc mặt Lục Nghiễn Châu cũng trầm xuống.
“Liễu Ngọc Nương, nàng đừng tùy tiện vu oan.”
“Muối dẫn là chuyện làm ăn của phủ Bá, không liên quan tới nàng.”
Ta khép sổ sách lại.
“Phu quân muốn ta thay hắn trả nợ.”
Ta nhìn hắn, từng chữ từng chữ một.
“Vậy tấm muối dẫn Lĩnh Nam kia…”
“Tính là của ai?”
9
Vi Tam Nương tới còn nhanh hơn cả ta tưởng.
Giống như bà ta đã tính chuẩn lúc này phủ Bá hỗn loạn nhất, trực tiếp dẫn người của nha hành chặn ở tiền sảnh.
“Thiếu phu nhân, ba ngày là thời hạn dành cho người biết giữ thể diện.”
Bà ta đẩy chén trà sang một bên.
“Nhưng ta thấy chút thể diện này của phủ Bá cũng chẳng còn lại bao nhiêu nữa rồi. Chi bằng hôm nay ký luôn văn thư nhận nợ, tránh để mọi người đều khó coi.”
Sắc mặt mẹ chồng cực kỳ khó coi, nhưng lại không đuổi bà ta đi.
Bởi vì bà ta cũng muốn ép ta ký.
Tộc lão ngồi ở ghế trên, giọng điệu dịu hơn hôm qua rất nhiều.
“Ngọc nương, chuyện giả ch/ế/t là Nghiễn Châu hồ đồ. Nhưng nợ thì vẫn là thật. Con trước tiên đem cửa tiệm ra thế chấp, giữ lại thanh danh cho phủ Bá, sau này trong tộc sẽ không bạc đãi con.”
Ta hỏi:
“Vì sao không để Lục Nghiễn Châu đem điền trang của chính hắn ra thế chấp?”
Tộc lão khựng lại một chút.
“Đó là tổ sản của phủ Bá.”
Ta bật cười.
“Vậy của hồi môn của ta là tự mọc ngoài đồng hoang chắc?”
Mẹ chồng giận dữ quát:
“Liễu Ngọc Nương!”
Ta lấy chiếc bàn tính cũ từ trong tay áo ra, đặt lên bàn.
Bàn tính chạm mặt bàn phát ra một tiếng giòn tan.
Tiền sảnh lập tức yên tĩnh hơn vài phần.
Ta nói:
“Muốn ký cũng được. Trước tiên kiểm tra tổng sổ sách.”
Vi Tam Nương nhíu mày.
“Thiếu phu nhân còn muốn kéo dài?”
“Không kéo dài.”
Ta mở sổ sách ra.
“Ba tháng thu chi của tiệm hương dược phố Trường Ninh, ba tháng thu chi của tiệm lụa Nam thị, bản gốc khế ước thế chấp, chứng từ giao bạc vay nợ, tất cả đều đem ra đây.”
“Khoản nào nên trả, ta sẽ nhận theo luật.”
“Khoản nào không phải ta nhận, một đồng cũng đừng hòng lấy được từ chỗ ta.”
Vi Tam Nương nheo mắt.
Bà ta làm nha hành nhiều năm, hiểu rõ nhất ai thật sự hoảng loạn, ai chỉ đang giả vờ.
Ta không hoảng.
Ngược lại chính bà ta bắt đầu do dự.
Lục Nghiễn Châu đứng ngoài cửa, nghe tới đây liền quay người bỏ đi.
Ta nhìn thấy.
Tô Ký Nguyệt cũng nhìn thấy.
Nha hoàn Thái Vi của nàng ta lặng lẽ lui ra hành lang.
Ta không ngăn cản.
Ta cúi đầu gẩy bàn tính.
Trong cách ghi sổ mẹ ta dạy, sổ ngầm của mỗi cửa tiệm đều dùng dây màu khác nhau để đánh dấu.
Dây đỏ là lụa là.
Dây xanh là dược liệu.
Dây vàng là tiền xe ngựa.
Dây đen là tiền cho vay ngoài.
Dây đỏ và xanh quấn vào nhau nghĩa là hai cửa tiệm cùng xuất bạc.
Khoản ba ngàn sáu trăm lượng kia bị người ta cạo mất phần ghi chú, nhưng lại quên lấy sợi dây kẹp đi.
Ta lần theo ngày tháng lật tiếp về sau, trong mục dây vàng tìm thấy một khoản tiền xe ngựa ở bến Nam.
Kho hàng Quảng Thịnh Hào.
Đầu ngón tay ta khựng lại.
Muối dẫn, tiền xe, kho hàng.
Mọi thứ nối lại với nhau rồi.
Thanh Tuệ đứng phía sau ta, khẽ ho một tiếng.
Đó là ám hiệu chúng ta đã hẹn trước.
Thái Vi đã ra ngoài truyền tin rồi.
Ta khép sổ sách lại, nhìn Vi Tam Nương.
“Văn thư này, ta ký.”
Trong sảnh, mấy người đồng thời nhìn về phía ta.
Lục Nghiễn Châu vừa bước tới cửa cũng dừng chân lại.
Ta tiếp tục nói:
“Nhưng ta phải về phòng lấy tư ấn.”
“Ít nhất cũng nên thay một bộ y phục, tránh để người ta nói nữ nhi nhà họ Liễu ký văn thư bán cửa tiệm mà còn không đủ thể diện.”
Vi Tam Nương nhìn chằm chằm ta.
“Thiếu phu nhân đừng giở trò.”
Ta để chiếc bàn tính cũ lại trên bàn.
“Sổ sách ở đây, ta không chạy được.”
Sau khi trở về phòng, ta không thay y phục.
Thanh Tuệ đã sớm chuẩn bị xe ngựa ở cửa sau.
Chu Hành đứng ở đầu ngõ, nhíu mày nói:
“Thiếu phu nhân, nếu không có chứng cứ xác thực, ta không thể tùy tiện dẫn nha dịch đi lục soát kho hàng.”
Ta lật sổ sách tới đúng trang kia, đưa cho hắn.
“Mã số muối dẫn, tiền xe ngựa, tên kho hàng, ba chỗ đều đối ứng được.”
“Nếu ta đoán sai, ta tự chịu trách nhiệm.”
Chu Hành nhìn hồi lâu rồi cất sổ sách đi.
“Đi.”
Trước khi lên xe ngựa, Thanh Tuệ cố ý đứng dưới hành lang lớn tiếng dặn nha hoàn.
“Thiếu phu nhân muốn ký văn thư nhận nợ, không ai được phép ngăn cản nữa.”
Ngoài cửa viện, bóng dáng Thái Vi thoáng lướt qua.
Ta buông rèm xe xuống.
Nàng ta sẽ đem tin này báo cho Tô Ký Nguyệt.
Còn ta dẫn theo Chu Hành, đi thẳng tới bến Nam.
Chaporia
Bình Luận (0)