Ta hỏi bà ta:
“Lúc ta khóc tang thay Lục Nghiễn Châu, người nói ta không hiền.”
“Lúc Vi Tam Nương ép ta bán cửa tiệm, người nói chồng nợ vợ trả.”
“Bây giờ ta muốn lấy lại của hồi môn của chính mình…”
“Thì sao lại thành quá đáng?”
Tiền sảnh yên lặng không một ai đáp lời.
Ta mở danh sách của hồi môn ra.
Trong khoảnh khắc ấy…
Ngay cả Vi Tam Nương cũng lùi về sau một bước.
Giống như sợ ta tiện tay tính luôn cả bà ta vào bên trong.
14
Danh sách của hồi môn là do chính tay mẹ ta viết.
Phía sau mỗi món đồ, bà đều để lại vài dòng chú thích nhỏ.
Một hộp Nam châu, của hồi môn áp đáy rương, không được tùy tiện đem tặng.
Ba nhánh nhân sâm tuyết, dùng cứu mạng lúc nguy cấp, không được đem đi làm nhân tình.
Tiệm hương dược phố Trường Ninh, để lại cho Ngọc nương làm chỗ đứng thân.
Tiệm lụa Nam thị, để lại cho Ngọc nương xoay vòng bạc.
Ta trải danh sách của hồi môn lên bàn.
“Một hộp Nam châu, ngày thứ bảy sau thành thân đã được đưa vào viện của Tô Ký Nguyệt.”
Thanh Tuệ lập tức lấy sổ rương hòm ra.
“Có ghi chép xuất kho.”
“Hai nhánh nhân sâm tuyết, mùa đông năm ngoái đã được cho vào ấm thuốc của Tô Ký Nguyệt.”
Lưu chưởng quỹ bước lên làm chứng.
“Có sổ chi từ tiệm thuốc.”
“Ba tháng tiền lời của tiệm lụa Nam thị, quy đổi thành ba ngàn sáu trăm lượng bạc, đã được chuyển vào muối dẫn Lĩnh Nam.”
Chu Hành đặt bản phụ khế muối dẫn sang một bên.
“Có bản phụ khế.”
“Quy Tức Hương, An Tức Thảo và Trầm Thủy Mộc ba ngày trước bị Thái Vi lấy đi.”
Hứa bá bổ sung thêm một câu:
“Dược tính phù hợp với kết quả khám nghiệm quan tài tối qua.”
Tô Ký Nguyệt không ngồi yên nổi nữa.
Nàng ta ôm ngực, nước mắt lại rơi xuống.
“Ngọc nương tỷ tỷ, muội cũng là bị biểu ca lừa thôi. Muội tưởng huynh ấy chỉ muốn tránh họa, không biết huynh ấy muốn dùng của hồi môn của tỷ để gánh nợ.”
Ta nhìn nàng ta.
“Muội không biết?”
Ta bảo Thanh Tuệ đem hộp đơn thuốc của Tô Ký Nguyệt tới.
Nửa hoa áp khuyết trên chiếc hộp kia vừa khéo khớp với nửa dấu trên đơn thuê xe ngựa.
Ta lại lấy thư riêng của Lục Nghiễn Châu ra.
Trong thư viết rất rõ ràng.
“Của hồi môn của Liễu thị đủ để bù nợ ở kinh thành, Ký Nguyệt không cần lo lắng.”
Tiếng khóc của Tô Ký Nguyệt lập tức nghẹn lại.
Lục Nghiễn Châu bỗng mở miệng.
“Liễu Ngọc Nương, nàng và ta là phu thê một thể. Dùng của hồi môn của nàng giúp ta xoay vòng thì có gì không được?”
Ta nhìn hắn.
“Phu thê một thể…”
“Là để chàng dùng của hồi môn của ta nuôi nàng ta?”
Sắc mặt hắn cứng đờ.
“Phu thê một thể…”
“Là để chàng giả ch/ế/t bỏ trốn, để lại ta thủ tiết gánh nợ?”
“Phu thê một thể…”
“Là sau khi mở mắt, câu đầu tiên chàng gọi là bảo nàng ta cứu mình?”
Cuối cùng Lục Nghiễn Châu cũng không nói nổi lời nào nữa.
Chu Hành thu gom từng món chứng cứ lại.
“Chuyện này đã không còn đơn thuần là việc nhà.”
“Làm giả lộ dẫn, giả tang lừa quan, tự ý đem của hồi môn đi thế chấp, xâm chiếm tài vật…”
“Tất cả đều phải đưa về phủ nha điều tra.”
Tộc lão lập tức đổi sắc mặt.
“Chu thôi quan, chuyện Lục Nghiễn Châu làm, trong tộc hoàn toàn không hề hay biết.”
Sắc mặt mẹ chồng xám xịt.
Bà ta nhìn ta, môi động đậy mấy lần, cuối cùng cũng không còn mở miệng mắng “con gái nhà buôn” nữa.
Người phủ Bá giỏi nhất chính là nhìn thời thế.
Trước kia bọn họ cho rằng chà đạp ta có thể giữ thể diện.
Bây giờ bọn họ phát hiện…
Cắt đứt quan hệ với Lục Nghiễn Châu còn giữ được thể diện hơn.
Ta khép sổ sách lại.
“Còn có rương hòm của Tô Ký Nguyệt.”
Tô Ký Nguyệt đột nhiên ngẩng đầu.
“Ý tỷ là gì?”
Ta nói:
“Muội nói muội không lấy.”
Ta nhìn Chu Hành.
“Vậy thì mở rương trước mặt quan sai đi.”
Tô Ký Nguyệt nhào tới muốn ngăn cản.
Nhưng lần này…
Không còn ai giúp nàng ta nữa.
Ngay cả mẹ chồng cũng quay mặt đi.
Thanh Tuệ dẫn người khiêng ra ba chiếc rương khảm vàng.
Khóa trên nắp rương được lau đến sáng bóng.
Ta đặt chìa khóa lên bàn.
Chìa khóa đó…
Là do Thái Vi sau khi quỳ xuống tự tay giao ra.
Tô Ký Nguyệt vừa nhìn thấy chìa khóa, cả người lập tức lảo đảo một cái.
15
Chiếc rương đầu tiên được mở ra, bên trên là mấy bộ váy áo màu nhạt.
Bên dưới lớp y phục ấy, đè lên hộp Nam châu của ta.
Ta nhận ra chiếc hộp đó.
Mẹ ta sợ ta ở kinh thành bị người khác coi thường, đặc biệt chọn cho ta hộp Nam châu tròn nhuận nhất.
Bà nói, không phải để chống đỡ mặt mũi cho ta.
Mà là để chống lưng cho ta.
Trong chiếc rương thứ hai là ngân phiếu.
Không nhiều không ít.
Vừa đúng bằng một nửa số ngân phiếu đã biến mất khỏi chiếc hộp ở Đông Thủy Môn.
Chiếc rương thứ ba nặng nhất.
Khi mở ra, ngay cả Chu Hành cũng nhíu mày.
Bên trong đặt bản in con dấu riêng của cửa tiệm nhà họ Liễu, đơn thuốc Quy Tức Hương, hoa áp xe ngựa, thư riêng Lục Nghiễn Châu gửi cho Tô Ký Nguyệt, còn có nửa phần còn thiếu của bản phụ khế muối dẫn Lĩnh Nam.
Mấy thứ này vốn không nên xuất hiện cùng một chỗ.
Nhưng Tô Ký Nguyệt không tin bất kỳ ai.
Nàng ta sợ Lục Nghiễn Châu qua cầu rút ván.
Sợ Vi Tam Nương trở mặt.
Sợ miệng Thái Vi không kín.
Cho nên đem toàn bộ nhược điểm có thể dùng để uy hiếp người khác khóa hết vào trong rương của mình.
Nàng ta tưởng rằng…
Chỉ cần không ai dám mở rương của nàng ta, vậy những thứ này sẽ là bùa hộ mệnh.
Nhưng bây giờ nắp rương vừa mở…
Tất cả đều trở thành chứng cứ phạm tội.
Tô Ký Nguyệt phịch một tiếng quỳ xuống đất.
“Không phải của ta.”
Nàng ta chỉ vào Lục Nghiễn Châu.
“Là hắn bảo ta giữ hộ.”
“Hắn nói Liễu Ngọc Nương ngu ngốc, sẽ không biết kiểm tra sổ sách.”
“Hắn nói chỉ cần nàng ta ký văn thư nhận nợ, chúng ta sẽ có thể rời đi.”
Lục Nghiễn Châu tức đến đỏ mắt.
“Tô Ký Nguyệt, nàng đừng giả vô tội nữa.”
“Nếu không phải nàng luôn thúc ép ta, nói của hồi môn của Liễu Ngọc Nương đủ để chúng ta đặt chân ở Lĩnh Nam, ta cần gì phải đi tới bước này?”
Tô Ký Nguyệt the thé giọng:
“Chính chàng tham lỗ hổng sổ sách của phủ Bá, muốn kéo nàng ta ra lấp hố, giờ lại quay sang trách ta?”
Hai người một câu ta một câu, đem toàn bộ đầu đuôi câu chuyện nói sạch sẽ.
Giả ch/ế/t là do Lục Nghiễn Châu quyết định.
Quy Tức Hương là do Tô Ký Nguyệt phối.
Xe ngựa đổi quan tài do Thái Vi đi đặt.
Khế ước thế chấp là Lục Nghiễn Châu cầm con dấu cửa tiệm của ta đi tìm Vi Tam Nương.
Ngân phiếu và muối dẫn vốn định sau khi xuất táng sẽ mang đi từ Đông Thủy Môn.
Ta ngồi bên cạnh, không hỏi thêm nữa.
Ngòi bút của Chu Hành vẫn chưa từng dừng lại.
Chaporia
Bình Luận (0)