20px

Lớp trưởng cũng bước lên phía trước, những bạn khác lần lượt giơ tay.

Lưu Á Quân tức đến hai mắt đỏ ngầu, nghĩ cũng không nghĩ đã giơ tay lên ―

Lớp phó nhắm chặt mắt.

“Cô Lưu.”

Hiệu trưởng lạnh lùng lên tiếng, dùng ánh mắt ra hiệu chiếc điện thoại livestream của ba Vương Diệu Tổ vẫn đang quay toàn bộ.

Lưu Á Quân lúc này mới như bừng tỉnh, vội vàng hạ tay xuống, khóc lóc nói:

“Hiệu trưởng, thầy nhìn mấy học sinh này đi!”

“Từng đứa từng đứa đều phản rồi!”

“Tôi cực khổ dạy dỗ chúng nó, kết quả chúng nó đối xử với tôi thế này…”

Hiệu trưởng không để ý tới bà ta, quay sang nhìn lớp phó.

“Bạn học này, em nói cô Lưu nhằm vào Chu Mẫn. Có ví dụ cụ thể nào không?”

Lớp phó hít sâu một hơi.

“Có.”

“Mỗi lần Chu Mẫn thu bài tập, rõ ràng đã đặt lên bàn cô Lưu rồi, nhưng cô ấy cứ bảo chưa nhận được, bắt Chu Mẫn đứng hết một tiết học.”

“Phần lớn tiết ngữ văn của Chu Mẫn đều là đứng nghe giảng.”

“Có lần Chu Mẫn viết bài văn ‘Người mẹ tuyệt vời nhất’, cô Lưu trực tiếp xé bài văn trước mặt cả lớp, còn mắng chữ viết của cậu ấy ‘còn không bằng chó lợn’.”

“Chu Mẫn chỉ vì tóc mái dài quá nên dùng kẹp tóc ghim lại, cô Lưu bắt cậu ấy đứng hết một tiết học, còn mắng trước mặt cả lớp là ‘ngày nào cũng chỉ nghĩ cách ăn diện dụ dỗ người khác’.”

“Còn rất nhiều chuyện khác nữa…”

Lớp phó càng nói càng nhanh, hốc mắt đỏ hoe.

“Cô Lưu tự ly hôn, con trai không sống cùng cô ấy, nên cô ấy không nhìn nổi người khác hạnh phúc!”

“Cô ấy không chịu nổi việc mẹ Chu Mẫn xinh đẹp, không chịu nổi ba Chu Mẫn dịu dàng, không chịu nổi em trai Chu Mẫn ngoan ngoãn, không chịu nổi gia đình người ta hòa thuận!”

“Cho nên cô ấy mới muốn dẫm Chu Mẫn xuống tận bùn!”

Trong phòng im phăng phắc.

Bình luận livestream cũng yên lặng vài giây.

Sau đó hoàn toàn nổ tung:

【Đệt mẹ giáo viên này bị bệnh à】

【Ly hôn xong trút giận lên học sinh?】

【Xé bài văn? Phạt đứng? Đây mà là giáo viên?】

【Mở camera! Kiểm tra camera!】

【Vừa rồi còn nói người ta trời sinh hư hỏng, tôi thấy bà mới đúng!】

Sắc mặt Lưu Á Quân trắng bệch.

Ba Vương Diệu Tổ vì muốn câu view nên camera vẫn chĩa thẳng vào bà ta.

Muốn tránh cũng không có chỗ để trốn.

Hiệu trưởng nhìn bà ta, giọng bình tĩnh:

“Cô Lưu, những chuyện này cô có thừa nhận không?”

Môi Lưu Á Quân run lên:

“Hiệu trưởng… tôi… tôi là đang giáo dục học sinh…”

“Giáo dục?”

Hiệu trưởng trực tiếp cắt ngang:

“Xé bài văn của học sinh trước mặt cả lớp gọi là giáo dục?”

“Chỉ vì học sinh dùng kẹp tóc mà bắt đứng hết một tiết học gọi là giáo dục?”

Lưu Á Quân há miệng còn muốn giải thích thêm gì đó.

Hiệu trưởng thở dài, khoát tay:

“Có gì cần giải thích thì tới cục giáo dục mà nói.”

Lưu Á Quân mặt xám như tro ngồi phịch xuống ghế.

Mẹ tôi tức tới run người.

Ba nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay mẹ, rồi đứng dậy.

Ông nhìn thẳng vào camera điện thoại của ba Vương Diệu Tổ, giọng điềm tĩnh:

“Xin chào mọi người, tôi là ba của Chu Mẫn.”

Bình luận lập tức đầy dấu hỏi.

“Con gái tôi hôm nay đánh người, chuyện này chúng tôi không phủ nhận.”

“Cần bồi thường thì bồi thường, cần xin lỗi thì xin lỗi, cần chịu trách nhiệm pháp luật chúng tôi cũng chịu.”

Ông dừng một chút.

“Nhưng trước đó, tôi muốn hỏi anh Vương vài câu.”

Ba Vương Diệu Tổ đưa camera về phía ông:

“Hỏi đi! Để các anh em mạng cùng nghe!”

Ba bước tới trước mặt Vương Diệu Tổ rồi ngồi xổm xuống.

“Bạn nhỏ, hôm nay vì sao cháu tới khu trung học cơ sở?”

Vương Diệu Tổ rụt người về sau, nhìn sang mẹ mình.

“Đừng nhìn mẹ cháu. Trả lời chú.”

Nó vừa nức nở vừa nói:

“Cháu… cháu tới tìm Chu Mẫn…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...