20px

“Tìm chị ấy làm gì?”

“…Tính sổ.”

“Tính sổ chuyện gì?”

Vương Diệu Tổ im bặt.

Ba đứng dậy, nhìn ba nó.

“Nghe thấy chưa?”

“Chính con trai anh tự nói tới tìm con gái tôi tính sổ.”

“Nó dẫn theo một đám nam sinh tới khu trung học cơ sở chặn con gái tôi.”

“Con gái tôi ra tay tự vệ, có vấn đề gì sao?”

Ba Vương Diệu Tổ sững người, sau đó gân cổ hét lên:

“Tự vệ?”

“Tự vệ mà đánh con trai tôi thành thế này à?”

“Tự vệ mà bẻ ngón tay, đá đầu gối?”

“Con gái ông rõ ràng là cố ý gây thương tích!”

Lớp phó lúc này lại lên tiếng:

“Đó là vì nó chửi người trước!”

“Nó mắng em trai Chu Mẫn là đồ bỏ đi, còn nói bảo Chu Mẫn chờ đó, sẽ gọi người xử lý ch/e/t cậu ấy!”

Những bạn học khác cũng lập tức phụ họa:

“Đúng vậy!”

“Bọn em đều nghe thấy!”

Lưu Á Quân còn định chen vào:

“Mấy em…”

“Im miệng.”

Hiệu trưởng trừng mắt nhìn bà ta:

“Bây giờ chưa tới lượt cô nói.”

Mặt Lưu Á Quân xanh mét, nhưng không dám mở miệng nữa.

Mẹ tôi cuối cùng cũng bình tĩnh lại đôi chút.

Bà đứng dậy, đi tới trước mặt mẹ Vương Diệu Tổ.

“Chị Vương, chuyện con trai chị bắt nạt con trai tôi, có phải cũng nên nói cho rõ rồi không?”

Mẹ Vương Diệu Tổ sửng sốt:

“Chị nói linh tinh cái gì vậy? Con trai tôi ngoan lắm!”

“Ngoan lắm?”

Mẹ lấy từ trong túi ra một quyển sổ, giơ lên trước camera:

“Mọi người nhìn đi.”

“Đây là nhật ký của con trai tôi.”

Bình luận im lặng mất một giây.

“Con trai tôi năm nay mười tuổi.”

“Từ tháng ba năm nay, tối nào thằng bé cũng viết nhật ký.”

“Tôi không biết ở trường nó bị bắt nạt, vì nó chưa bao giờ kể với chúng tôi.”

“Nhưng tất cả mọi chuyện, nó đều viết hết vào trong này.”

Mẹ mở một trang ra đọc:

“Ngày 12 tháng 3.”

“Hôm nay lúc đi vệ sinh, Vương Diệu Tổ dẫn theo Lý Thạc và Tôn Hạo chặn cửa không cho con ra ngoài.

“Họ nói con vô dụng như vậy chắc chắn là con gái, còn muốn tụt quần con ra xem.”

“Con liều mạng giữ lại, bọn họ đánh vào bụng con.”

“Sau đó chuông vào lớp reo lên, họ mới bỏ đi.”

Mẹ lại lật sang một trang khác.

“Ngày 3 tháng 4.”

“Tiết thể dục được tự do hoạt động, Vương Diệu Tổ bắt con quỳ xuống làm ngựa cho nó cưỡi.”

“Con không chịu, nó đẩy con ngã xuống đất, đầu gối bị trầy.”

“Giáo viên nói là do con tự ngã, còn bảo con đừng nói với người nhà.”

Mẹ lật tiếp một trang nữa.

“Ngày 17 tháng 4.”

“Vương Diệu Tổ bắt con làm bài tập cho nó.”

“Nó nói nếu không tan học sẽ đánh con.”

“Con làm rồi.”

“Về nhà mẹ hỏi sao con làm bài chậm như vậy, con nói dối là mình không biết làm.”

“Mẹ dạy con tới nửa đêm.”

“Con khóc rồi.”

“Xin lỗi mẹ, là con quá vô dụng…”

Mẹ ngẩng đầu lên, nước mắt đầy mặt, nghiến răng nhìn ba Vương Diệu Tổ:

“Có cần tôi đọc tiếp không?”

Mẹ Vương Diệu Tổ nhìn bình luận đang cuồng loạn spam, sắc mặt đại biến nhưng vẫn cứng miệng:

“C… cái đó đều là nó tự bịa!”

“Nhật ký ai mà chẳng biết viết!”

Ba Vương Diệu Tổ cũng hùa theo:

“Đúng!”

“Nhật ký có thể coi là chứng cứ sao?”

“Trẻ con viết linh tinh thôi!”

“Ai biết có phải mấy người bắt con trai viết sẵn để vu oan cho con trai tôi không?!”

Mẹ trừng mắt nhìn ông ta:

“Viết linh tinh?”

“Vậy chuyện con trai ông dẫn người tới khu trung học cơ sở chặn con gái tôi, camera quay được rồi, cũng là quay linh tinh à?”

Ba Vương Diệu Tổ lập tức cứng họng.

Mẹ quay sang hiệu trưởng.

“Hiệu trưởng, tôi yêu cầu mở camera giám sát.”

Sắc mặt hiệu trưởng hơi thay đổi:

“Cái này… liên quan tới trẻ vị thành niên, không thể tùy tiện mở…”

“Con gái tôi bị giáo viên đánh, cũng không thể mở camera sao?”

Ba Vương Diệu Tổ cũng lập tức gào lên:

“Đúng! Mở camera!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...