“Kỳ nhi mới có mấy tuổi? Trẻ con nói năng không kiêng kỵ thôi.”
“Ngươi thân là hoàng tỷ, vậy mà lại ra tay với hoàng đệ nhỏ tuổi.”
Bà ta quay đầu phân phó.
“Đưa Cửu công chúa tới Thận Tư đường, quỳ đủ hai canh giờ.”
“Nếu không có lệnh của bổn cung, không ai được phép thả nàng ra.”
Tim ta chợt thắt lại.
Thận Tư đường là nơi dùng để phạt những cung nhân phạm lỗi trong cung.
Ta chưa từng tới đó.
Quý phi nhìn thẳng vào mắt ta, giọng nói dịu dàng đến đáng sợ.
“Công chúa cứ yên tâm. Bổn cung sẽ đích thân tới trước mặt bệ hạ nhận tội, nói rằng bổn cung dạy dỗ không nghiêm, mới khiến công chúa dưỡng thành tính tình kiêu căng ngang ngược như vậy.”
Cuối cùng ta cũng hiểu rồi.
Bà ta phá hủy trường mệnh khóa của ta.
Ngăn ta đi cáo trạng.
Sai người ép ta quỳ.
Lại dung túng Thập Nhất hoàng tử mắng chửi ta.
Chỉ cần ta phản kháng, bà ta lập tức có được tội danh.
Nhưng ta không muốn nhận.
Ta khẽ nói:
“Ta muốn gặp phụ hoàng.”
Quý phi cười.
“Bệ hạ đang ở tiền triều cùng Thái tử bàn quốc sự.”
“Ngươi nghĩ bệ hạ sẽ vì một cái tát của ngươi mà bỏ mặc giang sơn xã tắc sao?”
Bà ta giơ tay.
“Đưa đi.”
Cung nhân giữ lấy cánh tay ta.
Ta ngoảnh đầu nhìn mảnh ngọc vỡ.
Tần ma ma nhanh tay nhặt nó lên trước, dâng tới tay Quý phi.
Quý phi cúi đầu nhìn thoáng qua, đầu ngón tay nhẹ nhàng buông lỏng.
Mảnh ngọc rơi vào trong lư hương.
Tia lửa liếm lên vết máu trên bạch ngọc.
Trước mắt ta tối sầm lại.
Ngay giây tiếp theo, ta vùng khỏi tay cung nhân, lao thẳng ra khỏi thiên điện.
Phía sau vang lên giọng nói sắc nhọn của Quý phi.
“Ngăn nó lại!”
Ta liều mạng chạy về phía trước.
Cung đạo dài đến như vậy, đây là lần đầu tiên ta cảm thấy Trường Lạc cung cách mình xa đến thế.
Ta không biết bản thân đã chạy bao lâu.
Cung nhân phía sau càng lúc càng nhiều, tiếng bước chân hỗn loạn vang khắp nơi.
Có người gọi:
“Cửu công chúa, người chạy chậm thôi!”
Cũng có người hô lớn:
“Quý phi nương nương có lệnh, ngăn công chúa lại!”
Ta siết chặt tay áo, máu từ lòng bàn tay nhuộm đỏ cả váy cung màu hạnh phấn.
Cảnh trường mệnh khóa bị ném vào lư hương…
Không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu ta.
Tuế tuế bình an mà mẫu hậu để lại cho ta, bị thiêu cháy trong ngọn lửa nơi cung điện của Quý phi.
Ta muốn khóc.
Nhưng ngay cả sức lực để khóc cũng không còn nữa.
Rẽ qua một cổng cung, phía trước chính là Đăng Vân đài.
Đăng Vân đài nối liền với tường cung, ngày thường cấm vệ canh phòng nghiêm ngặt.
Hôm nay tổ chức xuân yến, phần lớn cấm vệ đã được điều tới tiền điện, dưới chân tường chỉ còn hai thị vệ trẻ tuổi đứng canh.
Bọn họ nhìn thấy ta, vội vàng hành lễ.
“Cửu công chúa?”
Ta xách váy, trực tiếp chạy lên bậc thang.
Thị vệ muốn cản lại, nhưng lại không dám chạm vào ta.
Chờ tới lúc bọn họ hoàn hồn, ta đã trèo lên tường cung.
Gió lập tức nổi mạnh.
Đứng từ trên cao có thể nhìn thấy nửa tòa hoàng cung.
Ngói lưu ly dưới ánh mặt trời phản chiếu chói mắt.
Cung nhân từ bốn phương tám hướng ùn ùn kéo tới, giống như một đàn kiến đang hoảng loạn.
Có người hét thất thanh.
“Công chúa trèo lên tường cung rồi!”
“Mau đi bẩm báo bệ hạ!”
“Mau trải đệm mềm ra!”
Ta đứng bên mép tường cung, cúi đầu nhìn xuống phía dưới.
Chân có hơi mềm nhũn.
Thật ra ta rất sợ cao.
Con chim gỗ nhỏ mà Thất hoàng huynh làm từng bay lên mái nhà, ta còn phải nhờ Bát hoàng huynh trèo lên lấy xuống giúp.
Nhưng vào khoảnh khắc ấy, ta chỉ cảm thấy trong lòng trống rỗng đến lợi hại.
Quý phi rất nhanh đã chạy tới.
Bà ta đứng phía dưới, xung quanh vây đầy cung nhân.
Sắc mặt xanh mét.
Thế nhưng khi mở miệng, giọng nói vẫn cố giữ vẻ dịu dàng.
“Chiêu Chiêu, ngươi quậy đủ chưa? Mau xuống đây.”
Ta nhìn bà ta.
“Ngươi đã thiêu trường mệnh khóa của mẫu hậu ta.”
Bên dưới lập tức xôn xao.
Sắc mặt Quý phi biến đổi.
Bà ta lập tức lên tiếng:
“Công chúa đau lòng đến hồ đồ rồi, bắt đầu ăn nói linh tinh.”
“Bổn cung chẳng qua chỉ thay ngươi cất mảnh ngọc đi, tránh để ngươi làm bản thân bị thương.”
Ta giơ tay lên.
Lòng bàn tay toàn là máu.
“Ta đã bị thương rồi.”
Trong đám người lại vang lên tiếng kinh hô.
Quý phi nghiến răng.
“Chiêu Chiêu, có chuyện gì thì xuống dưới rồi nói.”
Ta lắc đầu.
“Ta xuống dưới, ngươi lại muốn nhốt ta vào Thận Tư đường.”
Lần này, ngay cả mấy vị phu nhân bên dưới cũng đổi sắc mặt.
Thận Tư đường.
Đó không phải nơi công chúa nên tới.
Quý phi nhìn ta bằng ánh mắt âm trầm, giọng nói hạ thấp xuống.
“Vân Chiêu Chiêu, ngươi nghĩ cho kỹ đi.”
“Hôm nay ngươi làm loạn thế này, thể diện hoàng thất đều sẽ bị ngươi làm mất sạch.”
Ta đột nhiên bật cười một tiếng.
Nước mắt theo gò má chảy xuống.
“Vừa rồi nương nương nói, ta chỉ là đồ lỗ vốn.”
“Đồ lỗ vốn cũng có thể diện hoàng thất sao?”
Bên dưới yên tĩnh như ch/ế/t.
Máu trên mặt Quý phi từng chút từng chút rút sạch.
Tần ma ma phía sau bà ta bịch một tiếng quỳ xuống.
“Công chúa! Nương nương chưa từng nói loại lời đó!”
Ta nhìn bà ta.
Chaporia
Bình Luận (0)