“Ngươi cũng đã nói.”
“Ngươi nói thiên hạ của bệ hạ sau này sẽ truyền cho hoàng tử, công chúa dù được sủng ái đến đâu cũng chỉ là mới mẻ nhất thời.”
Toàn thân Tần ma ma bắt đầu run lên.
Quý phi quát lớn:
“Câm miệng!”
Cuối cùng bà ta cũng không giả vờ nổi nữa.
Ngược lại, ta dần bình tĩnh xuống.
Gió thổi dải buộc tóc của ta bay loạn.
Ta nhìn về phía cung môn, giọng nói rất khẽ, nhưng lại truyền đi rất xa.
“Phụ hoàng nói, nữ nhi Đại Chiêu cũng nên được trân trọng.”
“Đại hoàng huynh nói, ta là muội muội mà ngay cả Đông Cung cũng phải bảo vệ.”
“Nhị hoàng huynh nói, thiên hạ do ba mươi vạn thiết kỵ Bắc cảnh trấn giữ, cũng có một phần bình yên thuộc về ta.”
“Tam hoàng huynh nói, ai bắt nạt ta, huynh ấy sẽ tra sạch cả mười tám đời tổ tông nhà kẻ đó.”
“Tứ hoàng huynh nói, nữ tử không phải vật phụ thuộc, công chúa càng không nên bị khinh rẻ.”
“Ngũ hoàng huynh nói, ai dám mắng ta, huynh ấy sẽ viết hí khúc mắng trả lại, mắng đến mức trẻ con ba tuổi khắp kinh thành cũng biết hát.”
“Lục hoàng huynh nói, quốc khố có tiền, nuôi ta cả đời cũng không thành vấn đề.”
“Thất hoàng huynh nói, tường cung quá cao, huynh ấy sẽ làm cho ta một cái thang biết bay.”
“Bát hoàng huynh nói, ai chọc ta khóc, huynh ấy sẽ bỏ hẳn một cân muối vào canh của kẻ đó.”
Nói đến đây, phía dưới vậy mà có người không nhịn được bật cười thành tiếng.
Ta cũng muốn cười.
Nhưng lòng ta đau quá.
Ta tiếp tục nói:
“Bọn họ đều nói Chiêu Chiêu rất tốt.”
“Thế nhưng Quý phi nương nương lại nói Chiêu Chiêu chỉ là đồ lỗ vốn.”
“Nếu nữ tử sinh ra đã thấp kém hơn người khác.”
“Nếu di vật của mẫu hậu có thể bị tùy tiện giẫm nát.”
“Nếu ngay cả công chúa cũng phải bị nhốt vào Thận Tư đường để học ngoan.”
“Vậy Chiêu Chiêu còn sống để làm gì nữa?”
Sắc mặt Quý phi trắng bệch.
Bà ta đột ngột quay đầu nhìn đám thị vệ.
“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau lên kéo công chúa xuống cho bổn cung!”
Thị vệ vừa mới động đậy.
Ngoài cung môn đột nhiên truyền tới tiếng vó ngựa dồn dập.
Âm thanh kia nặng nề chỉnh tề, giống như tiếng sấm cuồn cuộn nghiền qua trường nhai.
Đám người纷纷 quay đầu nhìn lại.
Có người kinh hô:
“Trấn Bắc Vương hồi cung rồi!”
Ta cũng ngẩng đầu lên.
Cung môn đỏ son ầm một tiếng mở tung.
Nhị hoàng huynh Vân Tranh mặc một thân hắc giáp, chiến bào phía sau còn mang theo bụi gió biên quan, cưỡi ngựa xông thẳng vào cung đạo.
Phía sau huynh ấy là một đội thân vệ huyền giáp.
Tiếng vó ngựa giẫm lên nền đá xanh của cung đạo, chấn động đến mức khiến lồng ngực người ta tê dại.
Nhị hoàng huynh ghìm cương ngẩng đầu, vừa nhìn thấy ta đứng trên tường cung, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Chiêu Chiêu!”
Sống mũi ta cay xè.
“Nhị hoàng huynh…”
Huynh ấy lập tức xoay người xuống ngựa, sải bước lao về phía tường thành.
Quý phi vội vàng ngăn lại.
“Trấn Bắc Vương, chuyện này là nội vụ hậu cung…”
Nhị hoàng huynh đến nhìn cũng không thèm nhìn bà ta.
“Cút.”
Sắc mặt Quý phi trắng nhợt.
Thế nhưng bà ta còn chưa kịp mở miệng, ngoài cung môn lại vang lên tiếng thông báo lanh lảnh của thái giám.
“Thái tử điện hạ đến!”
“Tấn Vương điện hạ đến!”
“Ninh Vương điện hạ đến!”
“Cảnh Vương điện hạ đến!”
“Lục điện hạ, Thất điện hạ, Bát điện hạ đến!”
Ta ngơ ngác nhìn về phía cung môn.
Tám vị hoàng huynh…
Vậy mà không thiếu một ai, tất cả đều tới rồi.
Mà phía sau bọn họ…
Là phụ hoàng với sắc mặt âm trầm đến cực điểm.
Phụ hoàng rất hiếm khi vội vã đi lại trong hậu cung.
Đế vương phải vững vàng.
Phải đoan chính.
Phải có uy nghi trời sập cũng không biến sắc.
Thế nhưng ngày hôm đó, người đi rất nhanh.
Long bào màu minh hoàng bị gió thổi tung, thái giám theo hầu phía sau gần như không đuổi kịp.
Đại hoàng huynh theo sát phía sau, sắc mặt lạnh đến đáng sợ.
Nhị hoàng huynh đã trèo lên tường cung từ lúc nào, động tác nhanh như một con sói từ vùng tuyết nguyên Bắc cảnh lao tới.
“Đừng động.”
Giọng huynh ấy khàn đặc.
Ta đứng bên mép tường, chân mềm nhũn đến lợi hại.
Huynh ấy từng bước từng bước tiến lại gần ta, đưa tay ra.
“Chiêu Chiêu, đưa tay cho nhị ca.”
Ta nhìn gương mặt còn dính bụi gió của huynh ấy, nước mắt cuối cùng cũng hoàn toàn rơi xuống.
“Nhị ca, trường mệnh khóa của mẫu hậu vỡ rồi.”
Đáy mắt Nhị hoàng huynh đỏ ngầu.
“Nhị ca sẽ tìm lại cho muội.”
Ta lắc đầu.
“Bị thiêu rồi.”
Bước chân huynh ấy khựng lại.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, sát khí trên người huynh ấy gần như không thể đè nén nổi nữa.
“Ai thiêu?”
Ta không nói gì, chỉ nhìn xuống Quý phi bên dưới.
Nhị hoàng huynh thuận theo ánh mắt ta nhìn xuống.
Sắc mặt Quý phi trắng như giấy.
Bà ta vừa định mở miệng giải thích, phụ hoàng đã đi tới dưới chân tường cung.
Người ngẩng đầu nhìn ta, giọng nói lần đầu tiên run rẩy.
“Chiêu Chiêu, xuống đây.”
Nhìn thấy phụ hoàng, mọi tủi thân trong lòng ta cuối cùng cũng tìm được nơi trút ra.
“Phụ hoàng…”
Đại hoàng huynh đứng bên cạnh phụ hoàng, ngẩng đầu nhìn ta.
Giọng huynh ấy vẫn trầm ổn như cũ, nhưng lại thấp hơn ngày thường rất nhiều.
“Chiêu Chiêu, hoàng huynh ở đây.”
Tam hoàng huynh Vân Triệt mặc một thân quan bào xanh sẫm, trong tay vẫn còn cầm hồ sơ án của Đại Lý Tự.
Huynh ấy nhìn lướt qua bàn tay đầy máu của ta, ánh mắt lập tức sắc bén như dao.
Tứ hoàng huynh siết chặt cây quạt xếp, xương quạt phát ra tiếng “rắc” khe khẽ.
Ngũ hoàng huynh Vân Lâm Dạ còn chưa tháo xong hí trang, đuôi mắt vẫn còn vương màu vàng, thế nhưng biểu cảm lại lạnh đến mức như muốn diễn một vở hí lấy mạng người.
Lục hoàng huynh ôm bàn tính sắt, hạt bàn tính bị huynh ấy gảy vang lên tiếng lách cách liên hồi.
Thất hoàng huynh đeo sau lưng một chiếc rương gỗ lớn kỳ quái, bên trên còn dán giấy:
Chaporia
Bình Luận (0)