20px

13

Ngày hôm đó tôi chạy rất lâu, ngã xuống đất.

Sau đó vẫn là vệ sĩ của Lam Việt đưa tôi rời đi, còn làm theo lời dặn của Lam Việt đưa cho tôi một khoản tiền lớn.

Tôi chuyển trường, thuận lợi thi đại học, chọn một thành phố thật xa Lam Việt để học đại học.

Cuộc sống mới diễn ra đâu vào đấy, đạn bình luận cũng không xuất hiện nữa.

Cho đến năm hai đại học, tôi tới một công ty phỏng vấn thực tập sinh.

Công ty này là ngôi sao mới nổi trong lĩnh vực logistics thông minh.

Nếu có thể vượt qua phỏng vấn, sẽ rất có ích cho sự phát triển nghề nghiệp tương lai của tôi.

Nhưng tôi không ngờ, lại gặp Lam Việt ở đây.

Bạn học bên cạnh cùng đi phỏng vấn thấy tôi kinh ngạc, “Cậu đến anh ấy mà cũng không biết sao?”

“Đây là người thừa kế của tập đoàn Lam thị, tốt nghiệp sớm rồi tiếp quản công ty nhà mình.”

“Nghe nói ánh mắt đầu tư của anh ấy cực kỳ sắc bén, từng đầu tư thiên thần cho công ty phỏng vấn chúng ta.”

“Sau đó còn bất chấp mọi ý kiến bỏ giá cao thu mua, hiện giờ tỷ lệ lợi nhuận đã vượt quá ba trăm phần trăm.”

Tôi siết ngón tay.

Lúc công bố kết quả phỏng vấn, Lam Việt cũng có mặt.

Anh xem sơ yếu lý lịch của tôi, công tư phân minh đánh giá tôi thiếu kinh nghiệm.

Chuyện này đương nhiên rồi, tôi mới năm hai đại học.

“Nhưng thành tích rất xuất sắc, biểu hiện phỏng vấn cũng không tệ, giữ lại đi.”

Người phía sau anh rất biết điều.

Lúc sắp xếp vị trí thực tập cho đám thực tập sinh chúng tôi, đặc biệt để tôi ở bên cạnh Lam Việt làm thư ký.

Tôi kinh ngạc nhìn Lam Việt một cái.

Đáy mắt Lam Việt ẩn giấu lệ khí, liếc người kia một cái.

“Biết làm việc như vậy, hay là để cậu lên làm sếp luôn nhé?”

Người kia không dám nói gì nữa.

Một ngày căng thẳng trôi qua, may mà kết quả không tệ.

Ra khỏi công ty, tôi tình cờ gặp Chu Vũ, nam sinh cùng lớp.

Cậu ấy hưng phấn chạy tới, “Cố Khả, cậu cũng chuẩn bị thực tập ở khu công nghệ này sao?”

“Vậy chúng ta cùng đi tàu điện ngầm đi.”

Tôi nghĩ ngợi, cũng chẳng có gì, còn có thể trao đổi tình hình thực tập gần đây.

Nên nói “Được.”

Đang định cùng Chu Vũ rời đi, khóe mắt bỗng nhìn thấy chiếc Maybach của Lam Việt rời khỏi cách đó không xa.

Cửa sổ xe vừa hay kéo lên.

14

Tôi không ngờ, chỉ vì đi cùng Chu Vũ một lần, lại gây cho mình phiền phức lớn như vậy.

Bạn gái cũ của cậu ấy lén chụp ảnh chúng tôi đi cùng nhau đăng lên diễn đàn trường.

Còn chỉ trích tôi là kẻ thứ ba khiến bọn họ chia tay.

Tôi ngây người, giải thích mình không phải.

Nhưng cô ta nói chắc như đinh đóng cột.

Bạn cùng phòng biết tính cách của tôi, an ủi tôi đừng để những lời mắng chửi trên mạng trong lòng.

“Bạn gái cũ của Chu Vũ chẳng phải La Diễm sao, gần đây còn cạnh tranh học bổng sinh viên xuất sắc cá nhân với cậu.”

“Bảo sao lại cắn cậu bừa bãi như vậy.”

Tôi tức giận.

Nhưng mặc cho giải thích thế nào cũng vô ích.

Con người chỉ tin điều họ muốn tin.

Cố vấn gọi điện cho tôi, giọng nghiêm túc bảo tôi tới văn phòng một chuyến.

Tôi đang xem tình hình đăng ký của tôi và La Diễm.

Xét từ điểm tín chỉ và điểm cộng tố chất cá nhân, tôi đều có ưu thế hơn cô ta.

Nhưng bây giờ…

Tôi tưởng nhà trường muốn hủy tư cách nhận học bổng của tôi.

Nhưng tôi không ngờ, lại nhìn thấy Lam Việt đang ngồi trong văn phòng.

Anh mặc bộ vest đen, biểu cảm không giận mà uy.

Bên cạnh là hiệu trưởng đang cười gượng, ngay cả biểu cảm nhỏ trên mặt Lam Việt cũng cẩn thận quan sát.

Cố vấn nói, ông ấy đã hiểu chuyện La Diễm vu khống tôi, nhất định sẽ đòi lại công bằng cho tôi.

Lam Việt mím môi, nhìn về phía hiệu trưởng.

“Phiền mọi người rồi.”

“Cố Khả bình thường khá đơn thuần, may mà nhà trường công bằng chính trực.”

Hiệu trưởng thấy Lam Việt hài lòng, cười tươi rói, “Đâu có đâu có.”

“Lam tổng nói đùa rồi.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm, rời khỏi văn phòng, không dám nhìn mặt Lam Việt.

Đúng lúc tay tôi hơi bẩn nên đi vào nhà vệ sinh.

Lúc rửa tay, Lam Việt từ phía sau ôm lấy tôi.

Anh lạnh lùng nói bên tai tôi: “Rời khỏi tôi, em chính là tự chăm sóc bản thân như vậy?”

Tôi sững người, ngẩng đầu lên.

Trong gương, gương mặt anh không còn vẻ cảm xúc khó dò như lúc ở văn phòng nữa.

Mà đầy tức giận.

Tôi chợt nhớ ra, từ sau khi Lam Việt tới thành phố này tiếp quản công ty mới, mọi người trong trường nhắc tới anh đều tràn ngập ngưỡng mộ.

Nhưng nói anh cũng không phải lúc nào cũng thành công.

“Có lần nhìn nhầm dự án lỗ tám mươi triệu, phóng viên ùn ùn kéo tới trụ sở tập đoàn.”

“Ai cũng tưởng sẽ chụp được dáng vẻ Lam tổng mất khống chế nổi giận, ai ngờ Lam tổng bình tĩnh mời phóng viên uống cà phê.”

“Tổng kết kinh nghiệm thất bại xong, chưa tới ba tháng đã kiếm lại được khoản lỗ lần trước, tạo nên một huyền thoại thương mại.”

Tôi xoay người muốn đi, nhưng chỉ càng bị anh nhốt chặt hơn vào lòng.

Hơi thở quấn lấy nhau.

Giọng tôi vô thức run rẩy, “Lam Việt, anh buông tôi ra.”

Đây là tòa nhà hành chính của trường, nếu bị giáo viên nhìn thấy, tôi sẽ không giải thích rõ được.

Lam Việt lăn yết hầu, kiềm chế cảm xúc rồi buông tôi ra.

Tôi đang định rời đi, bỗng nhìn thấy đạn bình luận.

【Trời ơi, phản diện và nữ phụ lại gặp nhau rồi!】

【Để gặp cô ấy, phản diện không tiếc bố trí trước nửa năm, chỉ sợ cô ấy nhìn ra mình dụng tâm tiếp cận cùng một thành phố.】

【Rõ ràng trước khi nữ phụ rời đi, phản diện suýt tự sát.】

【Nhẫn nhịn lâu như vậy, gặp vô số bác sĩ tâm lý, mới miễn cưỡng ổn định được cảm xúc.】

【Kết quả bây giờ lại đi vào vết xe đổ.】

【Yêu cô ấy như vậy, nhưng vì không muốn quấy rầy cô ấy, lại tự nhốt mình trong phòng ngủ tự làm hại bản thân.】

【Chỉ có lúc chảy máu, mới cảm nhận được một chút bình tĩnh.】

【Đau lòng cho phản diện.】

Tôi sững người.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...