20px

15

Bóng dáng Lam Việt đã đi xa.

Đôi chân dài thẳng tắp, vest giày chỉnh tề, đã thu hút ánh nhìn của rất nhiều cô gái.

Tôi chạy chậm đuổi theo.

Lam Việt nhìn như bình thường, nhưng đầu ngón tay đang run.

Tôi nghĩ ngợi rồi tạm thời mời anh: “Lâu rồi không gặp, có muốn cùng uống ly trà sữa không?”

“Tôi mời.”

Nửa tiếng sau, tôi và Lam Việt ngồi trước cửa kính sát đất của quán trà sữa.

Không xa bên đường là xe của Lam Việt đang đậu, vệ sĩ đứng bên cạnh chờ lệnh.

Tôi nhìn ly trà sữa khoai môn trân châu của Lam Việt, ngượng ngùng nghĩ mình quên mất người đàn ông này không thích đồ ngọt rồi.

Lúc ở bên nhau, luôn là anh chiều theo khẩu vị của tôi.

Tôi muốn lấy đi, “Hay là gọi lại cho anh một ly Americano nhé.”

Anh theo bản năng ngăn tôi lại, tay phủ lên mu bàn tay tôi.

Cảm giác như điện giật, thoáng qua rồi biến mất.

Ánh mắt Lam Việt bình tĩnh, “Ngon mà.”

Tôi đè nén kinh ngạc, rút tay về rồi hỏi anh: “Gần đây sống tốt không?”

Bàn tay Lam Việt cầm ly trà sữa dùng sức, gân xanh nổi lên.

Bàn tay khớp xương rõ ràng toát ra hormone nam tính mãnh liệt.

Giọng anh lạnh đi rất nhiều, “Em nghĩ sao?”

“Em muốn tôi nói gì? Tôi nói sống tốt, em tin sao. Tôi nói sống không tốt, em lại có thể làm gì.”

“Cố Khả, cất lòng thương hại của em đi.”

“Không cần đáng thương cho tôi.”

Tôi sững người, tim bị lời anh đâm đau.

Tôi không hề thương hại anh.

Đó là suy nghĩ theo bản năng của tôi.

Thực ra, từ sau khi gặp lại Lam Việt, tôi đã phát hiện bản thân không ổn lắm.

Muốn nhìn thấy anh, bình thường cũng không nhịn được nhớ tới từng chút từng chút chuyện giữa chúng tôi.

Thật ra Lam Việt đối xử với tôi rất tốt.

Anh chưa từng làm tổn thương tôi.

Chỉ là sự yêu thích của anh quá ngột ngạt.

Nhưng bây giờ tôi mới phát hiện, cho dù là ngột ngạt, cũng khiến người ta mê luyến đến vậy.

Đáng tiếc tôi hiểu ra quá muộn.

Hôm nay thời tiết rất đẹp, ánh nắng chiếu lên bộ vest cứng cáp của Lam Việt, càng tôn lên vẻ bất khả xâm phạm của người đàn ông này.

Anh là người thừa kế nhà họ Lam, ông lớn trên thương trường.

Ngay cả ngoại hình cũng nổi bật đến thế, đến nữ minh tinh cũng tranh nhau theo đuổi.

Còn tôi thì sao.

Tôi chỉ là một cô gái nhỏ bé bình thường.

Chúng tôi từ lâu đã khác biệt như mây với bùn rồi.

Nghĩ tới đây, tôi bắt đầu hối hận vì năm đó không ở bên Lam Việt lâu thêm một chút.

16

Uống xong trà sữa, tôi véo lòng bàn tay mình, ép bản thân đừng nghĩ về anh nữa.

Lam Việt lên xe, nghe nói xử lý xong công việc bên này sẽ quay về trụ sở tập đoàn.

Tôi mất hồn bước vào một con hẻm nhỏ.

Ba tôi tới trường tìm tôi không được, lại tình cờ gặp tôi ở đây.

Ông kéo cánh tay tôi, ép tôi theo ông về nhà.

“Hay lắm Cố Khả, cánh cứng rồi đúng không, bao nhiêu năm nay không thèm hỏi han tao!”

“Mày có biết tao suýt bị đám chủ nợ đánh chết không! Đi theo tao về!”

“Về trả nợ cùng tao! Tao không sống nổi thì mày cũng đừng hòng thoát!”

Tôi nhỏ giọng cầu xin ông, sợ Lam Việt phát hiện.

“Ba, ba đừng la nữa, con đưa tiền cho ba, ba đừng kéo con về!”

“Ba nhỏ tiếng chút đi, con xin ba được không!”

Tôi khóc không thành tiếng, tại sao cuộc đời tôi vẫn gian nan như vậy.

Tôi đưa hết tiền của mình cho ông, chỉ cầu xin ông đừng làm loạn nữa.

Đừng để Lam Việt nhìn thấy dáng vẻ nhếch nhác này của tôi.

Đạn bình luận cũng xúc động.

【Trời ơi, hóa ra nữ phụ thảm như vậy.】

【Cô ấy đã rất cố gắng thoát khỏi cuộc đời cũ của mình rồi.】

【Cô ấy có lỗi gì chứ.】

Nhưng ba tôi nhận tiền rồi vẫn chê không đủ.

Ông kéo tôi, ép tôi về bầu bạn với ông già khác.

“Ông chủ Tiền đúng là lớn tuổi hơn một chút, có thể làm ông nội mày rồi.

“Nhưng ra tay thật sự hào phóng, học hành có ích gì! Mày bám được ông ta thì tao muốn đánh bạc bao nhiêu cũng được!”

Tôi liều mạng giãy giụa, cổ tay bị bóp đến đau nhức.

Ngay lúc ba tôi chuẩn bị tát tôi, Lam Việt đá một cước văng ông ra.

“Cút!”

Vệ sĩ của anh nhanh chóng tiến lên, kéo người đàn ông đã mất lý trí kia đi.

Lam Việt nói: “Ông ta sẽ không còn cơ hội gặp em nữa.”

Tôi vẫn chưa hoàn hồn, muốn ôm lấy Lam Việt.

Lam Việt lùi lại một bước, tức giận đến mức gân xanh nổi lên.

“Tôi ở gần như vậy, em lại không gọi tôi?”

Tôi luống cuống, nước mắt chảy đầy mặt.

Im lặng một lúc.

Lam Việt nghiến răng lấy từ trong túi ra một chiếc nhẫn, nắm lấy tay tôi đeo lên ngón áp út.

“Từ bây giờ, tôi nói gì em làm đó.”

“Không được từ chối, không được do dự.”

“Chúng ta quay lại yêu nhau, ăn mặc đi lại sinh hoạt của em đều phải do tôi quản.”

“Còn dám chạy nữa, sẽ không đơn giản chỉ là giam cầm đâu.”

Lam Việt nâng mắt nhìn tôi, “Đồng ý thì gật đầu.”

Tôi gật đầu.

Anh mím môi, giọng khàn đi vài phần.

“Không sợ à?”

Tôi lắc đầu.

Cảm xúc căng thẳng trong mắt Lam Việt hoàn toàn sụp đổ.

Tôi cảm nhận được nhịp tim nơi lồng ngực anh dần trở nên hỗn loạn.

Khóe mắt cũng dần đỏ lên.

17

Anh đưa tôi tới biệt thự của anh ở đây.

Phòng khách là phong cách gỗ ấm áp, trên sofa bày rất nhiều thú bông tôi thích.

Hoàn toàn không nhìn ra chủ nhân biệt thự là một người đàn ông tàn nhẫn, lạnh lùng ít nói, địa vị cao ngạo.

Trong phòng thay đồ của phòng ngủ chính toàn là váy trắng nhỏ.

Anh đặc biệt thích màu trắng, bởi vì lúc bị làm bẩn sẽ đặc biệt rõ ràng.

Bác sĩ gia đình cũng nhanh chóng tới nơi, kiểm tra xem tôi có bị thương không.

Bên phía trường học Lam Việt đã nói trước, bảo tôi tạm thời không cần quay lại học, nghỉ ngơi hai ngày cho bình tĩnh.

Sau chuyện này, buổi tối tôi sợ tới phát sốt nhẹ.

Lam Việt ôm lấy tôi, cả người đầy sát khí.

Đối diện ánh mắt vô tội đơn thuần của tôi, lại hoàn toàn thu lại.

Anh nói anh chỉ cần tôi ngoan một chút.

“Những thứ khác đều không quan trọng nữa.”

Đạn bình luận cảm động đến mức rối tinh rối mù, chỉ mong tôi và anh có thể ở bên nhau thật tốt.

Tôi hỏi Lam Việt rốt cuộc thích tôi ở điểm nào.

Ánh mắt Lam Việt thoáng mê mang.

“Tôi… tôi cũng không biết, chỉ là làm theo bản năng của mình thôi.”

Anh rất thành thật.

“Vậy nếu tôi cũng thích anh rồi, nhưng anh lại thay lòng thì sao?”

Khoảng cách giữa chúng tôi quá lớn.

Lớn đến mức tôi dùng cả đời cũng không thể lấp đầy.

Điều duy nhất có thể dựa vào chỉ là sự yêu thích của anh.

Một thứ yêu thích hư vô mờ mịt.

Lam Việt lấy ra con dao gọt trái cây năm đó tôi để quên trên xe anh.

Vết máu bên trên đã được anh lau sạch, lóe lên ánh sáng giống hệt trước đây.

“Vậy thì giết tôi.”

“Tôi đích thân trao cho em tư cách quyết định mạng sống của tôi.”

Tôi lại khóc.

Khóc đến khản cả giọng.

Lam Việt chỉ nhẹ nhàng hôn đi nước mắt của tôi.

18

Tôi hỏi: “Chỉ cần tôi ngoan một chút thôi sao?”

Lam Việt siết chặt ngón tay, trịnh trọng nói: “Ừ.”

“Nhưng tôi không muốn.”

Anh sững người, gần như sắp mất khống chế.

Tôi ngồi lên đùi anh, nhìn thẳng vào mắt anh.

“Anh trực tiếp làm hỏng tôi đi, tôi thích như vậy hơn.”

Đêm không gió, nhưng cơn bão trong phòng ngủ lại vô cùng dữ dội.

Tôi biết, lần này tôi sẽ không rời khỏi Lam Việt nữa.

Đây là nơi thuộc về tôi.

(Kết thúc)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...