20px

Nhưng ta nhìn thấy rõ, đầu ngón tay giấu trong tay áo của hắn khẽ co lại.

“Hồi bẩm bệ hạ.”

Hắn dừng một chút, ánh mắt lướt về phía ta.

Khoảnh khắc ấy cực ngắn.

Ngắn đến mức người ngoài có lẽ sẽ không chú ý.

Trong đó có cân nhắc, có do dự thoáng qua.

Rồi hắn quay đầu đi, cúi mắt, giọng ổn định vang lên:

“Người thần đem lòng ái mộ… là đích nữ phủ Thượng thư họ Thôi, Thôi Mẫn.”

Đôi mắt Thôi Mẫn sáng rực.

Trưởng công chúa âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Trong điện vang lên những tiếng cảm thán vô cùng đúng lúc.

“Tốt.”

Hoàng đế cười gật đầu, ánh mắt như có như không lướt qua phía ta.

“Nhưng trẫm nhớ, ngươi với nha đầu Tống gia từ nhỏ đã có hôn ước.”

“Giờ ngươi đã có người trong lòng, vậy cuộc hôn sự kia tính sao?”

Bùi Đàm vén áo quỳ xuống.

Hắn quỳ rất thẳng.

Giọng nói quang minh mà thản nhiên.

“Hồi bẩm bệ hạ, thần và Tống cô nương quả thật có hôn ước.”

“Thần nguyện lấy danh phận bình thê cưới Tống cô nương vào phủ, tuyệt đối không bạc đãi nàng.”

“Xin bệ hạ thành toàn.”

Cả đại điện lập tức yên lặng.

Ta cảm nhận được vô số ánh mắt đồng loạt đổ dồn lên người mình.

Có thương hại.

Có chế giễu.

Cũng có những kẻ chỉ chờ xem trò hay.

Mẫu thân bên cạnh siết chặt khăn tay.

Hắn quỳ ở đó, nói chân thành đến mức như thể đang ban cho ta một ân huệ lớn lao.

Ta không nhìn hắn.

Chỉ quay đầu, vượt qua ánh đèn sáng rực khắp đại điện, vượt qua những ánh mắt kinh ngạc cùng hả hê kia, nhìn về phía đối diện.

Thẩm Yến đang nhìn ta.

Hắn ngồi ngay ngắn sau bàn tiệc, ánh mắt trầm ổn mà trong trẻo.

Ta nhìn hắn, nhẹ nhàng gật đầu.

Hắn lập tức hiểu.

Giữa lúc đại điện tĩnh lặng, Thẩm Yến đặt chén rượu xuống.

Đáy chén chạm vào mặt bàn phát ra một tiếng “cạch” rất khẽ.

Hắn đứng dậy, thong dong bước vào giữa điện, vén áo quỳ xuống.

Quỳ bên cạnh Bùi Đàm.

Nhưng quỳ còn thẳng hơn, vững vàng hơn Bùi Đàm.

“Bệ hạ.”

Giọng hắn không lớn, nhưng từng chữ đều rơi rõ ràng vào tai mỗi người.

“Thần có việc muốn tấu.”

Hoàng đế nhướng mày:

“Thẩm khanh có chuyện gì?”

Ánh mắt Thẩm Yến vẫn dừng trên người ta.

Ý cười nơi đáy mắt dịu dàng mà kiên định, giống như giữa muôn vàn ánh đèn trong điện… hắn chỉ nhìn thấy mình ta.

“Thần và Tống cô nương lưỡng tình tương duyệt.”

“Thần nguyện dùng lễ chính thê cưới nàng làm vợ, đời này tuyệt không nạp thêm người khác.”

“Xin bệ hạ thành toàn.”

Bùi Đàm đột ngột quay đầu nhìn hắn.

Trên gương mặt luôn điềm tĩnh lạnh nhạt ấy, lần đầu tiên xuất hiện biểu cảm khác.

Ta đứng dậy, đi tới bên cạnh Thẩm Yến rồi quỳ xuống.

“Thần nữ nguyện gả.”

Bùi Đàm quỳ tại chỗ, nhìn bóng dáng ta cùng Thẩm Yến quỳ song song bên nhau, đồng tử chấn động mạnh.

Vẻ bình tĩnh quen thuộc trên mặt hắn cuối cùng cũng hoàn toàn sụp đổ.

Chỉ còn lại sự trống rỗng chậm chạp gần như mờ mịt.

Môi hắn động đậy như muốn hỏi gì đó.

Nhưng cuối cùng lại không thể thốt nên lời.

Cả đại điện lặng ngắt như tờ.

Hoàng đế nhìn ta, rồi lại nhìn Thẩm Yến, bỗng bật cười khe khẽ.

Tiếng cười ấy mang theo vài phần thú vị, vài phần đã hiểu rõ, còn có chút khoái trá khó nói thành lời.

“Thú vị.”

“Trẫm ban một đạo thánh chỉ, vậy mà lại thành toàn hai đôi giai ngẫu.”

Ông uống cạn chén rượu, ý cười vẫn chưa tan.

“A Đàm nếu đã thích nữ nhi nhà họ Thôi, trẫm sẽ thành toàn cho ngươi.”

“Nha đầu Tống gia nếu đã cùng Thẩm khanh lưỡng tình tương duyệt, trẫm cũng không làm kẻ chia uyên rẽ thúy.”

“Ban hôn hết đi.”

Sắc mặt Bùi Đàm trong khoảnh khắc ấy trắng bệch.

Môi hắn run lên, nhưng cuối cùng vẫn không nói được gì.

13

Ngày hôm sau, Thôi Thượng thư bị đàn hặc.

Tội danh là dung túng gia nô hành hung, hãm hại quan quyến.

Bản tấu chương đính kèm toàn bộ hồ sơ vụ án suốt ba năm.

Sổ sách qua lại giữa quản sự phủ họ Thôi và đám buôn người, lời khai có điểm chỉ…

Từng trang đều đóng dấu tay.

Từng khoản đều được điều tra rõ ràng.

Hoàng đế nổi giận lôi đình.

Thôi Thượng thư bị tháo mũ quan ngay tại chỗ, áp giải vào Hình bộ chờ xét xử.

Chưa được mấy ngày, thánh chỉ giáng chức đã truyền xuống.

Liên tiếp hạ ba cấp, đày tới biên cương xa xôi.

Thôi Mẫn khóc đến trời đất tối tăm.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...