5
Những ngày sau đó ta đều lưu lại trong phòng Dung Ẩn.
Cho đến khi Miêu Phác không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, bày ra bộ dạng nếu ta còn đến phòng Dung Ẩn thì hắn sẽ tự tận.
Hắn khóc đến lê hoa đái vũ.
Nói mình và ta cũng là phu thê bái đường chính đáng, đến kinh thành mất hết thân phận thì thôi đi, giờ còn phải nhẫn nhịn thê tử mình đêm đêm sủng hạnh kẻ khác, cùng người khác đường đường chính chính nhận lấy sự chúc phúc của mọi người…
Ta có chút xót xa.
Bèn tùy tiện tìm cái cớ để ở lại phòng hắn.
Miêu Phác vừa đắc thế, lập tức từ dáng vẻ ủ rũ mấy ngày trước trở nên sống động hẳn lên.
Sáng sớm khi kiến diện mẫu thân, tình cờ đụng phải Dung Ẩn cũng đang đến thỉnh an bà.
Ta chẳng chút chột dạ mà chào hỏi hắn.
Rất tự nhiên tiếp tục cái lời nói dối ngày hôm qua.
“Đêm qua ở thư phòng xử lý công việc mẫu thân giao cho, làm ta mệt lử cả người.”
Thực tế thì đêm qua là hành chuyện mây mưa với Miêu Phác.
Nhưng ta cũng chẳng thấy chuyện này có vấn đề gì.
Dung Ẩn và hệ thống đều đã hợp mưu tìm nữ nhân đến để cày giá trị ngược tâm của ta rồi, vậy ta ra tay trước thì có vấn đề gì chứ.
Bọn họ sau này tìm người chọc giận lại là được mà.
Mặc dù ta cũng chẳng chắc là mình sẽ tức giận.
Dung Ẩn cụp mắt.
Hệ thống an ủi: 【Ký chủ đừng đau lòng nữa, đêm qua ngươi đã khóc cả đêm rồi, nữ chính chắc chắn chỉ là nhất thời bị tiểu tiện nhân kia câu dẫn thôi.】
【Tên chết tiệt NPC đó chính là ỷ vào việc nữ chính mất trí nhớ mà leo lên giường nàng, muốn bay lên cành cao hóa phượng hoàng ấy mà.】
【Hắn hoàn toàn không xứng với nữ chính! Ký chủ yên tâm, đợi nữ phụ của chúng ta vào vị trí, kích thích nữ chính một chút, nàng ta sẽ nhận rõ tình cảm của mình dành cho ngươi, lúc đó sẽ từ bỏ những nam phụ khác, rồi thu tâm sống tốt với ngươi thôi.】
Dung Ẩn hỏi: 【Yến Cảnh Sơn đối với ta hảo cảm là bao nhiêu?】
Dám ở trong lòng gọi thẳng cả họ tên ta.
Xem ra là giận lắm rồi.
Ta vờ như không biết gì cả, ngồi một bên cùng hắn và mẫu thân tán gẫu.
Hệ thống nói: 【Ký chủ, độ hảo cảm vẫn là 80, nữ chính vẫn yêu ngươi lắm.】
【Sự yêu thích của nữ chính đối với tên nam phụ trà xanh kia chắc chắn chỉ là yêu thích dục vọng thể xác thôi, chắc chắn là do thủ đoạn của hắn quá hạ đẳng nên mới thành công câu dẫn nữ chính.】
【Nữ chính và ngươi mới là bạn đời tâm giao.】
【Nữ phụ vẫn đang cưỡi ngựa phi tới, đợi nàng ta đến ngược nữ chính một trận, nàng ta sẽ lập tức lãng tử hồi đầu, biết ngươi mới là chốn về cuối cùng thôi.】
Dung Ẩn thở phào nhẹ nhõm.
Đợi đến khi hắn cùng ta rời khỏi viện của mẫu thân, sắc mặt đã tốt hơn nhiều, cũng biết gọi ta là A Cảnh rồi.
Cái tên này cũng thật dễ dỗ dành.
Ta còn chưa làm gì cả mà.
“A tỷ.”
Phía trước đột nhiên vang lên một tiếng gọi.
Miêu Phác hoàn toàn không để Dung Ẩn vào mắt, trực tiếp lao về phía ta, ôm lấy cánh tay ta.
Bất mãn nói: “Sao sáng sớm thức dậy không gọi ta, ta đã không thể cùng tỷ đi thỉnh an mẫu thân rồi.”
Ta dùng khuỷu tay hích hắn một cái.
Miêu Phác ngước mắt nhìn thấy Dung Ẩn bên cạnh ta, bày ra vẻ mặt như thể bây giờ mới phát hiện hắn đứng đó.
Sau đó lại kinh ngạc bịt miệng mình lại, biết mình lỡ lời.
Cố tình giải thích một cách mập mờ: “A, đêm qua ta thấy A tỷ làm việc mệt mỏi nên mang đồ ăn đến, giúp tỷ mài mực, ai ngờ buồn ngủ quá nên lưu lại trong thư phòng của A tỷ luôn.”
“Chúng ta ở dưới vực vẫn luôn chung sống như vậy, thân mật quen rồi, nhưng ta luôn coi A tỷ là chị gái, ca ca chắc không tức giận chứ.”
Dung Ẩn thấy ta không lên tiếng.
Bèn lạnh lùng đáp: “Không.”
Miêu Phác cười cười, nói: “A tỷ xem hôm nay ta có gì khác không.
”
Nói đoạn, hắn đứng lại phô diễn cách ăn mặc trên người mình, sờ sờ cây trâm trên đầu và đồ bạc trên cổ.
Bộ trang phục này thực chất có chút chẳng ra làm sao.
Đồ bạc của hắn vẫn là kiểu dáng ở quê nhà, còn trang sức trên đầu lại là kiểu dáng mới mẻ của kinh thành.
Gu thẩm mỹ của Miêu Phác luôn là càng hoa lệ, càng kim quý thì càng đẹp.
May sao gương mặt hắn đủ đẹp, trang sức cũng chỉ là gấm thêm hoa.
Lời khen ngợi của ta tuôn ra ngay lập tức: “Đúng là đẹp hơn trước nhiều rồi.”
Miêu Phác khoe khoang: “Đồ trên đầu và trên người đều là A tỷ tặng ta cả, mắt nhìn của A tỷ thật tốt.”
Cứ thế mà thản nhiên khoe ân ái như vậy có ổn không nhỉ?
Nhất là khi người đứng bên cạnh là phu quân danh nghĩa của ta.
Nhưng da mặt ta dày, lý sở đương nhiên gật đầu: “Chuyện đó là tất nhiên.”
Miêu Phác đảo mắt một vòng, lại chuyển hướng sang Dung Ẩn.
Hắn nói: “Ái chà, sao ca ca chẳng đeo gì cả vậy, A tỷ không mua trang sức gì cho ngươi sao?”
Nói đoạn, hắn vờ như vô tình lắc lắc chiếc vòng ngọc trên cổ tay mình.
“Cái vòng này, khuyên tai, trâm cài, vòng cổ, y phục này đều là A tỷ đặc biệt tìm người làm cho ta đấy, tỷ ấy nói chỉ có những thứ tốt nhất mới xứng với ta thôi.”
“Ban đầu ta không muốn nhận đâu, thấy quý giá quá, nhưng A tỷ cứ nhất quyết bắt ta lấy, tỷ ấy nói hễ nhìn thấy những bộ trang sức đẹp này là lại nghĩ ngay đến ta — ca ca ngươi đừng nghĩ nhiều nhé, có lẽ A tỷ chỉ là tùy tiện mua thôi.”
Ta dùng dư quang thấy lồng ngực Dung Ẩn phập phồng mạnh hơn một chút.
Đám hạ nhân bên cạnh cúi gầm mặt xuống.
Ta nghi ngờ bọn họ đang vểnh tai nghe kịch.
Ai nói ba người đàn ông mới thành một vở kịch, ta cảm thấy hai người đàn ông, hay đúng hơn là một mình Miêu Phác thôi cũng đủ thành một gánh hát rồi.
Ta nghe thấy hệ thống gào thét mắng “chết tiệt trà xanh”.
Dung Ẩn sau khi đợi Miêu Phác nói xong, thản nhiên đáp: “Miêu công tử, đến đây vội vàng lắm sao?”
“Ngươi bị mốc mặt (phấn bị mốc/card phấn) rồi kìa.”
Ta: “…”
Ta suýt chút nữa thì phì cười.
Cố gắng nén khóe môi đang nhếch lên.
Miêu Phác gần đây mới học cách trang điểm cho mình, dân phong kinh thành cởi mở, dù nữ hay nam cũng đều biết trang hoàng bản thân.
Hắn ở phương diện này khá có thiên phú.
Lần đầu tiên ta mua phấn và son cho hắn, hắn đã nhờ bà vú dạy một chiêu, không quá một lát là học được ngay.
Miêu Phác vốn đã đủ đẹp rồi, sau khi học được cách trang điểm, dung mạo càng thêm diễm lệ.
Nhưng hắn vẫn có chút tự ti.
Dù sao cũng là từ một nơi nhỏ bé như vậy theo ta tới đây.
Hắn luôn lo lắng dung mạo duy nhất có thể phô ra được cũng bị người khác lấn lướt.
Thế nên đối với gương mặt mình, hắn đặc biệt coi trọng.
Câu nói này của Dung Ẩn có thể nói là đạp thẳng vào chỗ đau nhất của hắn.
Sắc mặt Miêu Phác đại biến, hắn quay sang nhìn ta.
“A tỷ, ta, mặt của ta.”
Nước mắt hắn đảo quanh hốc mắt, chực chờ tuôn rơi.
“Ta thật sự xấu đi rồi sao?”
Ta dỗ dành: “Không có mốc phấn đâu, ít nhất là ta không nhìn ra mà.”
Ta có dùng mấy thứ này bao giờ đâu, làm sao ta biết thế nào là mốc phấn chứ.
Ít ra nhìn lướt qua thì khuôn mặt hắn vẫn rất xinh đẹp.
Miêu Phác lập tức nhận ra mình bị Dung Ẩn trêu chọc.
Hắn cụp mắt, che giấu sự đố kỵ và thù hận trong đáy mắt.
Nhưng khi ngước mắt lên lần nữa, trong mắt chỉ còn lại sự đau thương và khiếp nhược.
“Tại sao ca ca lại trêu chọc ta như vậy, có phải ta đã làm gì khiến ca ca không vui không.”
“A tỷ tỷ cũng đừng vì ta mà trách mắng ca ca, chắc là do ta từ đại sơn tới, thân phận hèn mọn, trong mắt ca ca không dung nổi ta, là lỗi của ta.”
Chaporia
Bình Luận (0)