Miêu Phác rút khăn tay trên người ta xuống để lau nước mắt cho mình, tránh để nước mắt làm lớp trang điểm thêm lem nhem.
Hệ thống nói: 【Đây rõ ràng phải là lời thoại của nữ phụ trà xanh chúng ta tìm mới đúng chứ!】
【Ký chủ ngươi đừng lo, hảo cảm của nữ chính với ngươi là 80 lận, nàng chắc chắn sẽ không đứng về phía tên chết tiệt trà xanh đó đâu.】
Xem ra phải làm khó ca ca một chút rồi.
Ta như một vị phán quan chính nghĩa, lên tiếng:
“Dung Ẩn, tại sao ngươi lại trêu chọc hắn, từ khi Miêu Phác đến đây ngươi luôn tìm cách nhắm vào hắn, ta đều nhìn thấy hết cả.”
“Lần này đúng là ngươi sai rồi, mau xin lỗi Miêu Phác đi.”
Dung Ẩn không thể tin nổi nhìn ta.
“Ta nhắm vào hắn lúc nào? Chuyện này chẳng phải do hắn khơi mào sao?”
“Thủ đoạn của hắn lộ liễu như vậy, ta không tin quận chúa không nhìn ra.”
Ta mở mắt nói dối: “Thủ đoạn gì chứ? Miêu Phác đơn thuần lương thiện, làm gì biết dùng thủ đoạn nào?”
“Huống hồ hắn là ân nhân cứu mạng của ta, từ nhỏ đã không cha không mẹ chịu bao nhiêu cực khổ, từ nơi xa xôi như vậy theo ta đến chốn kinh thành lạ nước lạ cái này, không phải để chịu ấm ức.”
Dung Ẩn nổi trận lôi đình.
Hắn chỉ thấy kể từ khi nam nhân này đến phủ, thái độ của ta đối với hắn không còn được như trước nữa.
Sự yêu thích của ta đã bị chia một nửa cho kẻ khác.
Những phần thưởng vàng bạc trang sức, trước đây chỉ dành cho hắn, giờ đây chia quá nửa cho cái gã dã nam nhân này.
Hắn đã chẳng nói gì, vậy mà đối phương dăm ba bữa lại chạy đến trước mặt hắn khiêu khích.
Ta thì lúc nào cũng đứng về phía đối phương, kiên định bảo vệ đối phương.
Dung Ẩn nói: “Ta ở rể cho nàng là để đến chịu ấm ức sao?”
Ta nói: “Ngươi ở rể cho ta thì chịu ấm ức gì chứ? Chẳng phải năm đó chính ngươi muốn ở rể sao? Ai ép ngươi?”
Miêu Phác chẳng thèm che giấu thần sắc hả hê của mình.
Miệng còn giả vờ giả vịt nói: “A tỷ, tỷ đừng cãi nhau với ca ca nữa, đều là lỗi của ta, đều tại ta cả.”
Dung Ẩn suýt chút nữa bị lời nói của ta làm cho ngất đi.
Ta còn đổ thêm dầu vào lửa: “Mau xin lỗi Miêu Phác đi.”
“Một chút chuyện nhỏ, ngươi có cần phải tính toán chi li vậy không?”
Dung Ẩn dù không cam tâm tình nguyện đến mấy cũng chỉ có thể cúi đầu xin lỗi trước.
Bởi vì ta là kẻ khá bá đạo và ngang ngược, chỉ cần là mệnh lệnh ta đưa ra, bắt buộc phải thi hành.
Không thi hành chắc chắn sẽ có trừng phạt.
Lúc Dung Ẩn mới bắt đầu tiếp xúc với ta, vì sợ tương lai bị ta thâu tóm nên còn muốn làm cao.
Kết quả là ta quay ngoắt sang hứng thú với người khác, quẳng hắn ra sau đầu ngay.
Và khi hắn muốn tiếp cận ta lần nữa thì lại càng trở nên khó khăn hơn trước.
Thậm chí còn bị ta dắt mũi như chơi đùa với một con chó.
Đến khi hắn một lần nữa bước chân vào vòng tròn của ta, hỏi tại sao trước đây ta không buồn ngó ngàng đến hắn.
Ta chỉ cười hi hi nói: “Một chút trừng phạt nhỏ thôi mà, sao thế, không vui à?”
Ta chẳng thèm che giấu tính cách ác liệt của mình.
Cái lần bị trêu đùa đó, ta bảo Dung Ẩn cứ đứng yên tại chỗ chờ ta quay lại.
Hắn thật sự tin lời ta, ngốc nghếch đứng chôn chân tại chỗ chờ đợi, cho đến tận đêm khuya vẫn không thấy ta tới.
Hắn hỏi ta, chỉ nhận được một câu: “Ta quên rồi.”
Dung Ẩn sau lần đó đã biết rằng, chân tâm trước mặt ta chẳng có tác dụng gì.
Từ nhỏ ta đã nhận được quá nhiều tình yêu rồi.
Trái tim chân thành pha lẫn tạp chất mà hắn dâng lên, trong mắt ta chẳng đáng là bao.
Chỉ khi làm ta cảm thấy tò mò và thú vị thì mới giữ được sự hứng thú của ta dành cho hắn.
Mẫu thân ta nói, ta đã đến tuổi thành gia lập thất rồi mà vẫn cứ như một đứa trẻ làm xằng làm bậy giữa thế gian này.
Nhưng ta thiên nhiên cảm thấy thế giới này xoay quanh ta, ngay cả khi chưa gặp hệ thống nói ta là nhân vật chính của thế giới, ta cũng đã nghĩ như vậy rồi.
Dung Ẩn chỉ có thể cúi đầu xin lỗi.
Nếu hắn từ chối, hoặc phất tay áo bỏ đi, đó mới đúng là trúng kế của Miêu Phác.
Hình phạt nhẹ nhất cũng là bị cấm túc trong vài tháng tới, hình phạt nặng hơn có thể khiến hắn mất hết mặt mũi.
Ta xưa nay vẫn luôn không nói đạo lý như vậy đấy.
Hắn thấp giọng nói một câu xin lỗi với Miêu Phác.
Hắn nhìn thấy sự đắc ý trong mắt đối phương và khóe môi nhếch lên đầy khiêu khích.
Dung Ẩn nắm chặt hai tay, đầy vẻ không cam lòng.
Tuy nhiên, sự nhượng bộ của hắn không làm Miêu Phác dừng lại ở đó.
Sẽ chỉ đón nhận những sự nhắm vào mãnh liệt hơn của hắn, chỉ vì cái mà hắn nhắm tới chính là vị trí của Dung Ẩn.
Chỉ khi hắn (Dung Ẩn) ngã xuống, hắn (Miêu Phác) mới có thể thượng vị, mới có thể đường đường chính chính, danh chính ngôn thuận đứng bên cạnh ta.
6
Nghỉ ngơi được hai ngày, Miêu Phác lại bắt đầu tác oai tác quái.
Hắn hớt hải chạy đến trước mặt ta.
Nói trang sức và y phục của mình đều biến mất cả rồi.
Nước mắt Miêu Phác đảo quanh hốc mắt, để tỏ vẻ mình tiều tụy, hắn còn không trang điểm cho mình.
“Đó đều là đồ A tỷ ban cho ta mà, y phục trang sức đều là A tỷ đích thân chọn cho ta, thậm chí còn có cả đồ bạc gia truyền của nhà ta, tất cả đều mất hết rồi.”
Hắn cuống cuồng cả lên, lau lau nước mắt.
“A tỷ, tỷ nhất định phải làm chủ cho ta, giúp ta tìm lại chúng.”
“Sáng sớm đồ vẫn còn đó, mới qua một canh giờ đã không thấy đâu nữa, chứng tỏ tên trộm vẫn còn trong phủ.”
Lời này của Miêu Phác thốt ra, ý tứ đã quá rõ ràng rồi.
Mẫu thân liếc nhìn ta một cái.
Nhìn dáng vẻ muốn nói lại thôi của bà, chắc là muốn hỏi tại sao ta lại có thể nhìn trúng hắn.
Thủ đoạn này quá vụng về.
Nhưng nể tình Miêu Phác là ân nhân cứu mạng của ta, có những lời rốt cuộc bà cũng không nói ra miệng.
Ta dùng ngón chân cũng có thể đoán ra, những thứ này chắc chắn là được lục soát ra từ trong phòng của Dung Ẩn.
Trong phòng Dung Ẩn không chỉ lục soát được những bộ trang sức vàng bạc đó, mà còn lục soát được cả những bộ y phục bị cắt nát bét, còn có cả một hình nhân bị cắm đầy kim.
Trên đó viết tên Miêu Phác.
Miêu Phác ôm lấy đống y phục rách nát và cây trâm bị đập thành ba đoạn, khóc lóc thảm thiết.
“Đây là đồ A tỷ tự tay mua cho ta mà.”
Ta cẩn thận nhớ lại, không nhớ là trong số đồ ta tặng hắn có hai thứ này.
Không biết hắn lục lọi được từ cái xó xỉnh nào ra để hãm hại người ta nữa.
Miêu Phác tiếp tục diễn: “Ca ca, ta biết ngươi ghét ta, nhưng ta không ngờ ngươi lại hận ta đến mức này sao?”
“Ngươi đâm hình nhân ta, dùng thuật yểm bùa hại ta cũng không sao, nhưng tại sao lại phải hủy hoại những thứ A tỷ mua cho ta.”
“Chẳng lẽ chỉ vì mấy ngày trước ta đeo những bộ trang sức này làm ngươi không vui sao?”
Sắc mặt Dung Ẩn cực kỳ khó coi: “Đây không phải ta làm.”
Hệ thống trên người hắn mắng to Miêu Phác: 【Tên chết tiệt trà xanh kia, ký chủ ngươi mau giải thích đi, nữ chính chắc chắn tin ngươi, hảo cảm của nàng dành cho ngươi cao tới 80 lận mà!】
Dung Ẩn vừa định mở miệng giải thích thì bắt gặp ánh mắt đầy nghi hoặc của ta.
Dạ dày hắn giống như bị ném vào một tảng đá vừa lạnh vừa cứng.
Diễn xuất vụng về như vậy, thủ đoạn cấp thấp như vậy, hắn không tin ta không nhìn ra Miêu Phác đang diễn kịch.
Bao gồm cả lần trước nữa.
Chẳng qua là ta đã biết rõ trong lòng nhưng vẫn dung túng đối phương làm tổn thương hắn mà thôi.
Dung Ẩn há há miệng nhưng chẳng thể biện bạch được lời nào.
Nếu ta đã không tin thì mọi lời giải thích đều vô dụng.
Dung Ẩn mặt mày trắng bệch hỏi: “Nàng có tin ta không?”
Còn chưa đợi ta mở miệng, đã thấy trong đám hạ nhân có người bước ra.
Chaporia
Bình Luận (0)