13
Bước đầu tiên, phải biết giữ giá, lúc gần lúc xa, kiềm chế cái tật nói nhiều của mình, khiến anh dần cảm thấy bất an, từ đó tự hạ thấp giới hạn của bản thân.
Vì vậy mới có đoạn đối thoại sau:
Anh: 【Gần đây em bận lắm sao?】
Tôi: 【Không có, sao anh lại nghĩ vậy?】
Anh: 【Dạo này em lạnh nhạt với tôi quá.】
Tôi: 【Được rồi, bị anh phát hiện rồi, ngày nào tôi cũng tăng ca.】
Tôi: 【Áp lực công việc của tôi rất lớn, mệt đến mức ngay cả sức treo cổ cũng không còn nữa, cần xem vài tấm ảnh giúp vui vẻ tinh thần.】
Anh: 【.】
Sau đó Phó Cẩn dần hạ thấp giới hạn của mình.
Nhận được một đống ảnh gợi cảm, tôi hài lòng cất điện thoại đi.
Ngay lúc tôi đang lấy lùi làm tiến, trêu chọc người ta đến vui vẻ vô cùng, tôi nhận được tin phải hợp tác với tập đoàn Phó thị.
Người đang cười hở cả hàm răng như tôi lập tức thu lại nụ cười.
Làm sao đây, tôi còn chưa chuẩn bị tâm lý gặp mặt ngoài đời mà, đó là bước thứ hai.
Thôi bỏ đi, chuyện đã tới nước này, chỉ có thể làm sớm hơn thôi.
Gặp mặt trước, sau đó anh vạch trần tôi, tôi xấu hổ, anh tỏ tình, tôi cảm động, anh cầu hôn, tôi khóc.
Được rồi, hoàn hảo.
Tôi đặt điện thoại xuống, bắt đầu chọn quần áo để đi hẹn hò… à không, để bàn hợp đồng.
Kết quả mẹ tôi gọi tới trước một bước.
“Con gái, vụ hợp tác với Phó thị con không cần đi nữa.”
14
“Tại sao?”
Mẹ tôi khó hiểu: “Chẳng phải con luôn đòi đi vòng quanh thế giới sao? Vừa hay bây giờ còn có thể đi thư giãn một chút.”
Tôi chính khí lẫm liệt nói: “Không đâu, con yêu công việc.”
“Mẹ với ba cứ ra ngoài chơi đi, bên công ty để con gánh.”
Mẹ tôi cảm động đến mức rơi nước mắt, liên tục khen tôi hiểu chuyện.
Bị chen ngang như vậy, nhiệt tình chọn quần áo của tôi cũng biến mất, dự định bàn xong hợp đồng rồi mới nói chuyện tình cảm.
Tự mình hoảng loạn suốt bao nhiêu ngày, đến lúc thật sự gặp mặt ngược lại bình tĩnh vô cùng.
Nhưng khi gặp lại Phó Cẩn, tim tôi vẫn không tự chủ mà loạn mất một nhịp.
Có lẽ là ảo giác của tôi, hôm nay Phó Cẩn ăn mặc nổi bật hơn bình thường.
Bộ vest cắt may vừa người phác họa vòng eo săn chắc.
Đường nét sắc bén nơi chân mày cũng dịu đi vài phần.
Trong lúc anh nói chuyện, tôi âm thầm nhìn anh.
Thật khó tưởng tượng một người nghiêm túc như vậy khi làm việc, riêng tư lại đồng ý với tôi nhiều yêu cầu vô lý đến thế.
Tôi lắc lắc đống suy nghĩ màu vàng trong đầu, bắt đầu tiến vào trạng thái làm việc.
Tình hình của hai bên tôi đều đã tìm hiểu qua, hợp tác sẽ có lợi cho cả đôi bên.
Sau một cuộc họp, phương án được chốt vô cùng thuận lợi.
Kết thúc cuộc họp, tôi giả vờ chần chừ thêm một chút.
Sau đó trợ lý của tôi hỏi: “Tổng giám đốc Khương, cô thấy không khỏe ở đâu sao?”
Tôi phục thật rồi.
Dù trong lòng đang mắng người, ngoài mặt tôi vẫn không gợn sóng.
Ngay lúc định giải thích, Phó Cẩn đứng dậy gọi tôi lại.
“Cô Khương, vừa hay tôi tiện đường, cần tôi đưa cô về không?”
Tôi gật đầu: “Vậy làm phiền anh rồi.”
Sau đó tôi đi theo anh lên xe.
Để lại trợ lý hai bên nhìn nhau đầy hoang mang.
Sắp xếp của sếp cậu là gì? Sao lại tiện đường rồi?
Không biết nữa, vừa rồi còn tiện đường mà.
Vậy chúng ta nên làm gì?
Về công ty tăng ca chứ gì!
15
Tôi tự giác ngồi lên ghế phụ lái của Phó Cẩn.
Giả vờ giữ giá rồi nhìn thẳng về phía trước.
Sau đó Phó Cẩn nghiêng người lại gần tôi, hơi thở phả lên má tôi.
Tôi trợn to mắt, tiếng tim đập vang đến chấn động.
Ngay lúc tôi tưởng anh muốn hôn tôi.
Thì anh chỉ kéo dây an toàn giúp tôi, rồi nhanh chóng lùi ra xa.
Tôi: ?
Thấy tôi đầy mặt không vui nhìn anh.
Phó Cẩn chỉ mang vẻ áy náy nói: “Xin lỗi, vừa rồi mạo phạm rồi.”
Một ngụm máu già của tôi nghẹn nơi cổ họng.
Tôi cũng đâu thể nói rằng mình đang mong anh hôn tôi chứ? Làm như tôi khát khao lắm vậy.
Trong lòng chửi ầm lên, ngoài mặt vẫn cao quý lạnh lùng, tôi khẽ gật đầu, rộng lượng tha thứ cho “hành động vô lễ” của anh.
Sau đoạn nhạc đệm này, tôi buồn bực nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Bắt đầu suy nghĩ rốt cuộc anh đã nhận ra tôi chưa? Hay đây là đang thử tôi, chờ tôi tự nói ra?
Phải nói là anh thật sự rất có thủ đoạn, chiêu lấy lui làm tiến này khiến lòng tôi rối như tơ vò.
Nhưng tôi luôn ghi nhớ tuyệt chiêu mà các quân sư tình yêu của mình truyền dạy, nhất định phải giữ vững lập trường, ai mở lời trước là rơi xuống thế yếu.
Kết quả sắp đến nơi ở rồi mà anh vẫn không nói thêm câu nào.
Giống như chỉ đơn thuần đưa tôi về nhà.
Trong lòng tôi âm thầm rơi lệ, đáng ghét thật, đối phương còn bình tĩnh hơn cả tôi.
Tôi ôm một bụng nghẹn khuất bước xuống xe trước.
Cố tình đi chậm vài bước, rồi nghe thấy Phó Cẩn cũng xuống xe.
Anh gọi tôi lại: “Cô Khương.”
Tôi nghi hoặc quay đầu.
Phó Cẩn đứng ngược sáng, ánh đèn dịu dàng làm mềm đi đường nét lạnh lùng nơi chân mày anh, cũng để lộ vành tai đã đỏ bừng.
Anh căng thẳng mấp máy môi: “Tôi…”
“Khương Nịnh!”
Có người lớn tiếng gọi tên tôi.
Lời của Phó Cẩn cũng bị cắt ngang.
Sắc mặt tôi lập tức tối sầm, tôi thật muốn xem thử tên chó chết nào phá hỏng chuyện tốt của tôi.
Chaporia
Bình Luận (0)