16
Giang Dật hoàn toàn không có ý thức rằng mình đã cắt ngang cuộc trò chuyện của chúng tôi, ngược lại còn cười tươi đầy phấn khích với tôi: “Trùng hợp thật đấy, cậu cũng sống ở đây à.”
Thấy tôi không nói gì, nhiệt tình của anh ta không giảm chút nào, ngược lại còn kinh ngạc nhìn Phó Cẩn: “Vị này là?”
Tôi: “Cậu đúng là đáng chết thật đấy.”
Anh ta: ?
Kiên nhẫn của tôi hoàn toàn cạn sạch, lười giả vờ luôn rồi, trực tiếp nói với Phó Cẩn: “Anh cũng biến đi, bây giờ tôi không muốn nhìn thấy anh.”
Cho cơ hội mà không biết nắm lấy.
Sau khi nổi giận xong, tôi quay về nhà, đóng cửa cái rầm rung trời.
Vốn hôm nay đã không vui rồi, lại còn gặp phải Giang Dật.
Năm nhất đại học tôi bị bạn cùng phòng kéo vào hội sinh viên, anh ta là hội trưởng.
Người vừa đẹp trai lại hài hước dí dỏm, là nhân vật nổi tiếng trong trường.
Dưới sự trùng hợp của duyên phận, tôi và anh ta có giao điểm.
Qua lại một thời gian, tôi dần có cảm tình với anh ta, còn từng theo đuổi một khoảng thời gian.
Sau đó vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh ta và bạn cùng phòng.
17
“Khương Nịnh thật sự nói quá nhiều, có lúc tôi thật sự thấy phiền.”
“Tôi không hiểu sao một cô gái lại có thể không biết giữ ý như vậy, ngày nào cũng nhắn tin cho con trai, chuyện cỏn con gì cũng gửi, ngày nào tôi cũng bị cô ấy làm phiền.”
Đúng vậy, anh ta thấy phiền, nhưng chưa từng nói ra, anh ta biết tôi thích mình, lại không chịu từ chối thẳng thừng.
Khi đó tôi bị đả kích rất lớn, lập tức xóa Giang Dật.
Sau này vì công việc công ty quá bận, tôi cũng không thường xuyên đến trường nữa.
Dần dần cũng chẳng còn liên lạc.
Không ngờ gặp lại, lại là ở đây.
Tôi chẳng nghĩ nhiều đã bắt đầu chuẩn bị chuyển nhà, dù sao tôi cũng không chỉ có một bất động sản này.
Rảnh rỗi xong, tôi bắt đầu phân tích hành động của Phó Cẩn.
Các quân sư tình yêu của tôi nói:
【Chắc chắn là giả vờ thôi, tôi không tin thật sự có người thuần khiết đến vậy.】
【Đừng nghĩ nhiều nữa, ở riêng với nhau lâu như vậy mà anh ta còn chẳng nói gì, chắc cuối cùng cũng không định tỏ tình đâu, chỉ để một mình cậu ở đó tự suy diễn lung tung thôi.】
Tôi kiên trì với suy nghĩ của mình: 【Anh ấy là đang ngại ngùng.】
Bọn họ: 【Não cậu đâu rồi? Sao còn tìm lý do biện hộ cho anh ta vậy?】
Tôi: 【Tôi sai rồi.】
Bọn họ: 【Cuối cùng cậu cũng nghĩ thông rồi à?】
Tôi: 【Tôi chuẩn bị bắt đầu biến thái rồi.】
【Tôi vốn không phải kiểu con gái thục nữ, cũng chẳng cần giả vờ giữ giá, hơn nữa anh ấy cũng biết tôi là người thế nào rồi, tôi không muốn vì anh ấy mà thay đổi tính cách của mình.】
【Tôi cảm thấy yêu đương thì nên thẳng thắn với nhau hơn một chút, nên tôi quyết định hẹn anh ấy ra nói rõ mọi chuyện. Nếu anh ấy có thể chấp nhận con người ngoài đời của tôi rồi yêu tôi thì quá tốt, còn nếu vì không thể chấp nhận con người thật của tôi mà từ chối tôi thì cũng không sao, tôi đã cho người làm xong dây xích vàng rồi, tôi tin sớm muộn gì anh ấy cũng sẽ chấp nhận thôi.】
Bọn họ: 【!】
Tôi: 【Không nói nữa, anh ấy nhắn tin cho tôi rồi, chắc chắn anh ấy cũng nhịn không nổi nữa.】
18
Quả thật Phó Cẩn đã nhắn tin cho tôi.
Anh nói rất xin lỗi vì hôm nay đã để lại cho tôi ấn tượng không tốt.
Câu này chẳng khác nào trực tiếp thừa nhận anh đã nhận ra tôi.
Tôi thẳng thắn nói: 【Chúng ta nói chuyện nghiêm túc đi? Ngoài đời ấy.】
Anh: 【Được, chiều mai em có thời gian không? Địa điểm để tôi chọn.
】
Tôi đồng ý.
Kết thúc cuộc trò chuyện, tâm trạng tôi sáng sủa hơn hẳn, tiện tay còn lôi sợi dây xích vàng đã chuẩn bị từ lâu ra kiểm tra, đề phòng bất cứ tình huống nào.
Ngay lúc tôi đang tưởng tượng về tương lai tốt đẹp, bạn cùng phòng đại học Trương Thiến liên lạc với tôi.
Trương Thiến là người bạn thân nhất của tôi thời đại học.
Sau này vì tôi ngày càng bận nên số lần trò chuyện cũng ít đi.
Cô ấy nói muốn tối nay gặp tôi một chút để giữ gìn tình cảm.
Dù sao rảnh cũng là rảnh.
Lúc tôi đến địa điểm hẹn mới phát hiện trong phòng riêng không chỉ có Trương Thiến.
Mà còn có cả những thành viên hội sinh viên từng chơi chung với Giang Dật.
Tôi bị gài rồi, bữa cơm giữa chị em tốt đẹp biến thành tiệc tụ họp hội nhóm.
Tôi âm thầm nhìn Trương Thiến một cái, ánh mắt cô ấy né tránh.
Phòng riêng vì sự xuất hiện của tôi mà trở nên náo nhiệt.
Có người cười nói: “Tổng giám đốc Khương đừng trách Thiến Thiến, chủ yếu là cô khó hẹn quá, chúng tôi bất đắc dĩ mới phải làm vậy.”
“Lần này nể mặt chút đi, xem như bạn học cũ tụ họp được không?”
Để không làm Trương Thiến mất mặt, tôi ngồi xuống bên cạnh cô ấy.
Sau khi ngồi xuống, tôi nghe cô ấy khẽ nói: “Xin lỗi.”
Mọi người anh một câu tôi một câu bắt đầu tâng bốc tôi.
Đại khái là không ngờ tôi lại là thiên kim nhà họ Khương, còn đùa rằng có phải tôi không xem họ là bạn nên mới giấu kỹ như vậy không.
Tôi cười cười không nói gì, tôi khao khát những mối quan hệ thuần túy, tình bạn cũng vậy, tôi không muốn bạn bè vì tôi mang họ Khương mà bắt đầu cẩn thận dè dặt với tôi.
Nhưng người ở đây sẽ không tin, một bữa tiệc, mỗi người một tâm tư.
Tôi ứng phó thành thạo, bất động thanh sắc nói vài câu khách sáo vô nghĩa.
Sau đó có người đề nghị chơi trò thật lòng hay thử thách, còn Giang Dật thì vô cùng tự nhiên ngồi xuống đối diện tôi.
Tôi biết, một ván cờ nhằm vào tôi đã bắt đầu rồi.
19
Chai rượu vững vàng chỉ về phía tôi.
Có người hò hét: “Tổng giám đốc Khương, thật lòng hay thử thách?”
Tôi bình tĩnh xoay ly rượu: “Thật lòng.”
“Vậy tổng giám đốc Khương, lần hôn gần đây nhất là với ai?”
Tôi cười cười: “Chưa từng hôn ai, không biết.”
Vừa dứt lời, tất cả mọi người đều theo bản năng nhìn về phía Giang Dật, bầu không khí trở nên vi diệu.
Ha, tôi cười lạnh trong lòng.
Ván thứ hai, chai rượu chỉ về phía Giang Dật.
Anh ta chọn thật lòng.
Có người hỏi anh ta: “Trong đây có người cậu thích không?”
Anh ta nhìn tôi đầy thâm tình: “Có.”
Sau đó tiếng hò hét lập tức vang lên.
“Có phải người cậu thích là tổng giám đốc Khương không?”
Tôi vẫn giữ nụ cười giả tạo trên mặt, không hề dao động.
Ván thứ ba, chai rượu vẫn chỉ về phía Giang Dật.
Anh ta chọn thử thách.
Có người sợ thiên hạ chưa đủ loạn, lập tức hô lên: “Hôn một người khác giới có mặt ở đây trong một phút.”
Ánh đèn mờ ảo, bầu không khí cũng dần trở nên mập mờ.
Trên đầu tôi phủ xuống một khoảng bóng.
Giang Dật đứng trước mặt tôi, gò má hơi đỏ, ấp úng nói: “Khương Nịnh.”
Tôi đứng dậy, dưới ánh mắt chờ mong của anh ta, trực tiếp hắt ly rượu trong tay ra ngoài.
Anh ta bị hắt đến ngơ người.
Rượu theo tóc mái trên trán anh ta nhỏ xuống, trông vô cùng chật vật.
Bầu không khí trong nháy mắt đông cứng lại.
Đúng lúc đó cửa phòng bật mở.
Phó Cẩn bước vào.
Chaporia
Bình Luận (0)