20

Tôi cầm áo khoác trên sofa lên, lướt qua Giang Dật rồi đi về phía Phó Cẩn.

Vòng tay qua cổ anh, đặt lên môi anh một nụ hôn.

Sau đó cong môi cười với đám người còn đang chấn động: “Bạn trai tôi tới đón tôi rồi.”

“Loại kịch bản vụng về thế này đừng diễn nữa, thật sự rất ngượng.”

Tôi chỉ thích làm trò trừu tượng, thích nói chuyện, đối xử với bạn bè bằng sự tin tưởng tuyệt đối, nhưng không có nghĩa là tôi ngu.

Bị tổn thương một lần, tôi cũng đã nhớ bài học rồi.

Ngay từ lúc gặp Giang Dật vào buổi chiều, tôi đã bảo thư ký điều tra sạch sẽ toàn bộ tư liệu những năm gần đây của anh ta, sau đó đưa hết tới tay tôi.

Tôi biết thời đại học anh ta từng mập mờ với rất nhiều người.

Tôi biết sau khi ra trường, bạn gái bên cạnh anh ta chưa từng đứt đoạn.

Biết có một ngày anh ta đột nhiên đi hỏi thăm tin tức về tôi.

Cũng biết anh ta vay tiền bạn bè rồi vay nợ mua căn nhà cạnh chỗ tôi ở.

Cái gọi là duyên phận, chẳng qua chỉ là sự tính toán tỉ mỉ của một người.

Tôi kéo Phó Cẩn còn đang ngây người, sải bước rời đi.

Anh siết chặt tay tôi, khẽ thấp giọng nói: “Bạn trai?”

Tôi mở cửa xe, đẩy anh vào trong.

Sau đó thuận thế đè lên người anh.

“Tôi gửi định vị, anh cũng tới rồi, làm tròn lên chính là anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý gặp mặt ngoài đời.”

“Bên tôi không định chấp nhận bị từ chối, cho nên mặc định là quan hệ yêu đương.”

“Vậy nên anh là bạn trai tôi có gì sai sao?”

Anh bị logic thần kỳ của tôi làm cho ngây người.

Anh hơi hé môi, còn muốn nói gì đó.

Để phòng anh nói ra mấy lời phá hỏng không khí, tôi trực tiếp hôn lên đôi môi đẹp kia.

Anh không từ chối, ngược lại còn thuận theo ôm lấy eo tôi, mặc tôi tùy ý nghiền ngẫm trên môi anh.

Đến lúc anh muốn giành lại thế chủ động, tôi lại buông anh ra.

“Vừa rồi anh định nói gì?”

21

Hàng mi dài của anh khẽ run, dường như khó mở lời, đầu cũng cúi xuống, vùi vào cổ tôi.

“Tôi còn tưởng em ghét ngoại hình của tôi.”

Tôi không ngờ anh lại trả lời như vậy, thế nên lập tức nâng đầu anh lên, nhìn vào đôi mắt mờ sương kia rồi hỏi: “Tại sao anh lại nghĩ như vậy?”

Hàng mi anh khẽ cụp xuống, trông có chút tủi thân.

“Sau khi gặp tôi, rõ ràng em đã nhận ra tôi, nhưng lại đột nhiên lạnh nhạt với tôi.”

“Sau khi về nhà, số lần trò chuyện với tôi cũng ngày càng ít.”

“Bác gái còn giúp em tìm đối tượng kết hôn phù hợp, hơn nữa người đầu tiên bị loại lại là tôi.”

Phó Cẩn tự giễu cười khẽ, anh có thể xử lý mọi chuyện một cách thành thạo, chỉ riêng chuyện tình cảm là luôn thấp thỏm bất an.

Anh từng nghe ngóng được việc mẹ Khương nói với người khác:

“Phó Cẩn à? Đừng nhắc nữa, con gái tôi nhìn một cái đã la hét nói không thích rồi.”

Anh cũng nghe người khác nói:

“Khương Nịnh à? Thời đại học cô ấy từng theo đuổi người ta, lúc đó ồn ào ai cũng biết, tôi thấy nếu thật sự thích thì chắc sẽ không nhịn được đâu.”

Bạn bè anh khuyên:

“Cậu bị cô ấy lừa tới mức chỉ còn cái quần lót rồi mà đối phương còn chẳng nói cho cậu biết cô ấy là ai? Ngay cả tên cũng là giả? Anh em, tỉnh lại đi, cô ấy chỉ định chơi cho vui rồi không chịu trách nhiệm thôi.”

Sau đó khi gặp Giang Dật, trong mắt anh ta đầy vẻ đắc ý:

“Nịnh Nịnh vẫn còn giận tôi, chắc là迁怒 sang cậu rồi, thật ngại quá.”

“Cô ấy theo đuổi tôi hai năm, lúc đó tôi quá tự ti nên không đồng ý, khiến cô ấy buồn rất lâu. Bây giờ tôi cũng đã nhận rõ lòng mình, nên đổi lại để tôi theo đuổi cô ấy đi.”

Từng chuyện từng chuyện đều cho thấy Khương Nịnh không thích anh.

Thế nên Phó Cẩn lên mạng đăng bài cầu cứu, rồi bị cư dân mạng mắng đến thương tích đầy mình.

【Không phải chứ, ý cậu là đối tượng mập mờ đồng ý để cậu đưa về nhà là vì muốn cho cậu cơ hội tỏ tình sao?】

【Không phải chứ, ý cậu là trong phòng họp cô ấy lén nhìn cậu vài lần thì là có chút thích cậu à?】

【Chủ thớt là loại đàn ông tự tin thái quá nào vậy? Cô gái kia có biết mình là đối tượng mập mờ của cậu không? Cô ấy có biết bản thân thích cậu không?】

【+1, tôi thấy thương cô gái đó, đi làm vốn đã mệt rồi còn phải bị đàn ông tự tin thái quá YY, nếu cô ấy thấy được chắc trời sập mất.】

Bài đăng hoàn toàn thất thủ, tin nhắn riêng reo không ngừng.

Mà anh lại rút ra kết luận rằng mình là kiểu đàn ông quá tự tin, vừa dầu mỡ vừa biến thái, bị anh thích đúng là xui xẻo, cho nên Khương Nịnh mới ngày càng lạnh nhạt với anh.

Anh thậm chí còn nghĩ lần gặp mặt ngoài đời này là để nói rõ rồi đá anh?

Ý thức được điều đó, anh suy sụp tựa vào tường, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, trái tim cũng vỡ vụn từng mảnh.

Sau đó anh nhận được một định vị.

Nỗi sợ hãi khổng lồ ập tới.

Nhưng đồng thời lại không nhịn được mà sinh ra chút hy vọng mong manh.

May mắn là anh cược đúng rồi.

22

Sau khi nói rõ mọi chuyện, tôi thuận thế dọn vào nhà Phó Cẩn ở.

Đường đường chính chính sờ lên cơ bụng mà tôi thèm muốn từ lâu.

Lần nữa cảm thán rằng tôi thật sự ăn quá ngon rồi.

Đêm hôm đó, tôi chui vào chăn của anh.

Sau đó hai người cùng mở game lên.

Dưới yêu cầu mãnh liệt của anh, chúng tôi đổi lại tên couple, sau đó kết duyên lần nữa, còn tổ chức một hôn lễ cực kỳ long trọng trong game.

Vì hai nhà hợp tác, chúng tôi qua lại ngày càng nhiều, tôi cũng bắt đầu sống cuộc sống yêu đương ngay trong giờ làm việc.

Mẹ tôi cũng không biết tự não bổ cái gì, lại bắt đầu làm bà mai.

“Mẹ biết con vẫn còn buồn nên mới liều mạng làm việc để quên đi cảm giác đó, ở trước mặt mẹ con không cần cố tỏ ra mạnh mẽ.”

“Mẹ tìm cho con vài người rồi, gửi ảnh qua cho con đây, xem có ai hợp mắt không.”

“Tiểu thiếu gia nhà họ Thẩm thế nào? Đẹp trai cực kỳ, em trai nhỏ tuổi vừa hung hăng vừa ngoan ngoãn, ngọt muốn chết luôn.”

“Đại thiếu gia nhà họ Tần cũng được, cao mét tám tám lại còn có tám múi cơ bụng, kiểu bại hoại lịch thiệp mê chết người ấy, kích thích lắm.”

Tôi có chút cạn lời, còn Phó Cẩn đứng bên cạnh thì vẻ mặt tan nát.

Tôi cắt ngang lời bà: “Mẹ, mẹ không cần giới thiệu bạn trai cho con nữa.”

Bà có chút do dự, thử dò hỏi: “Vậy cần mẹ giới thiệu bạn gái cho con không?”

Tôi bật cười: “Mẹ, ý con là con đã có bạn trai rồi, mẹ cũng quen đó.”

Sau đó tôi đưa điện thoại cho Phó Cẩn.

Cứ như vậy, chuyện tình cảm của chúng tôi chính thức công khai.

Dưới yêu cầu mãnh liệt của mẹ tôi, chuyện gặp mặt gia đình cũng nhanh chóng được sắp xếp.

Không bao lâu sau, hai nhà cũng bắt đầu bàn bạc chuyện hôn lễ.

Ngày chúng tôi kết hôn, dàn phù dâu và phù rể chạm mặt nhau.

“Không phải chứ, người tình duyên ngoan ngoãn dính người biết dỗ dành mà cậu nói là Phó Cẩn á?”

“Không phải chứ, người tình duyên thông minh đáng yêu thích làm trò trừu tượng mà cậu nói là Khương Nịnh á?”

Hai bên như tìm được chủ đề chung.

Dàn phù rể: “Trời mới biết tụi tôi đã tốn bao nhiêu lời lẽ để ngăn Phó Cẩn khỏi việc tự mình dâng tận cửa.”

Dàn phù dâu: “Trời mới biết tụi tôi đã tốn bao nhiêu lời lẽ để ngăn Khương Nịnh không tự mình chui vào bẫy.”

Tôi khoác tay Phó Cẩn, cười hì hì nâng ly về phía họ: “Cảm ơn mọi người đã bày mưu tính kế, khiến mối tình nhạt như nước lã của chúng tôi trở nên quanh co trắc trở.”

Một hôn lễ, khách khứa ai cũng vui vẻ.

Đoạn nhạc đệm duy nhất không mấy hài hòa chính là Phó Hiên dựa vào vài chi tiết nhỏ mà ghép ra được chân tướng.

Sau đó chạy tới trước mặt tôi xin lỗi:

“Xin lỗi chị dâu nha, em không biết con gián mẹ thuần dục đó là chị.”

Cứ như vậy, tôi và Phó Cẩn mất luôn nickname trong game.

Đám bạn tổn thất của tôi cười nhạo không ngừng:

“Chơi cũng dữ thật đấy, vợ chồng gián.”

Đủ rồi, tôi nói đủ rồi đấy.

23

Buổi tối hôm đó tôi thế nào cũng không ngủ được.

Chọc chọc vào eo Phó Cẩn: “Hôm nay anh cảm thấy thế nào?”

Anh ôm eo tôi, vùi đầu vào cổ tôi, khẽ thở dài:

“Rất may mắn.”

“Rất may mắn vì đã vô tình tải trò chơi này.”

“Rất may mắn vì ngày đầu đăng ký tài khoản đã nhận lời mời tương tác của một con gián bảy màu.”

“Rất may mắn vì lúc đó đã chủ động kết bạn.”

Tôi xoa xoa tóc anh, khen ngợi:

“Anh nói chuyện thật dễ nghe, tôi thích.”

Đột nhiên vang lên một tiếng “cạch”.

Trên cổ chân tôi bị khóa một sợi xích vàng.

Tôi kinh hãi.

Phó Cẩn dịu dàng hôn lên khóe môi tôi:

“Vợ à, đồ em chuẩn bị phủ bụi rồi, tôi lấy ra giúp em.”

“Dù sở thích của em có hơi kỳ lạ, nhưng là một người chồng đạt chuẩn thì nên thỏa mãn mọi nhu cầu của vợ mình.”

Tôi: !

“Không phải, cái này không phải dùng cho tôi, là dùng cho anh!”

Đêm đó, Phó Cẩn điếc suốt một đêm.

Tiếng xích cũng vang lên suốt một đêm.

(Hết)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...