16

Chiều gần tan làm, mẹ của Tô Ngữ chặn tôi ở sảnh.

Tôi muốn đi vòng qua bà ấy.

Bà ấy lại chắn trước mặt tôi.

“Chúng ta nói chuyện một chút được không?”

Mắt bà ấy rất đỏ, trạng thái trông không tốt lắm.

“Con gái tôi còn đang nằm trong ICU.”

Tôi cố kiềm chế bản thân.

“Dì à, cháu và cô ấy không quen nhau.”

“Dì không cần tìm cháu.”

Người phụ nữ trước mặt không chịu bỏ cuộc.

Bà ấy bắt đầu nức nở, khiến những người xung quanh đều nhìn chúng tôi.

Tôi đành cùng bà ấy đến quán cà phê gần đó.

Hốc mắt bà ấy sưng rất to, giọng khàn đến mức gần như không nghe rõ, tốc độ nói rất chậm.

“Cháu tên Cố Gia Tuế đúng không?”

“Gia Tuế, cháu ly hôn với Hoài Chinh có được không?”

“Tô Ngữ vẫn còn thích nó. Nếu không phải vì chúng tôi kéo chân Tô Ngữ, con bé đã có thể gả cho Hoài Chinh rồi.”

“Con gái tôi đã tự sát hai lần. Lần này còn phải rửa dạ dày, suýt nữa không tỉnh lại được.”

“Bây giờ niềm tin để nó sống tiếp chính là Hoài Chinh.”

“Cháu có công việc tốt, làm quản lý ở công ty lớn.”

“Tô Ngữ vì chăm sóc bố mà nghỉ việc, tiền tiết kiệm đều dùng để chữa bệnh, nó không sống dễ dàng như cháu.

“Coi như dì cầu xin cháu, ly hôn với Hoài Chinh được không?”

“Cháu ly hôn với nó, dì sẽ bảo nó bù thêm tiền cho cháu.”

“Cháu và nó không hợp đâu.”

Da mặt dày đến mức này, tôi đúng là lần đầu gặp.

Một cơn giận bùng lên.

“Mấy lời này dì nên đi nói với Tạ Hoài Chinh.”

“Cháu cũng đang muốn ly hôn đây.”

“Nếu dì khuyên được anh ấy, cháu còn trả tiền ngược lại cho dì ấy chứ.”

17

Chiếc Audi kia đỗ bên dưới.

Tôi đi tới.

“Tạ Hoài Chinh.”

Đuôi mắt anh hơi nhướng lên.

“Ly hôn được không?”

“Em không muốn dây dưa với anh nữa. Chiều nay mẹ Tô Ngữ tới tìm em.”

“Bà ấy bảo em ly hôn với anh. Bà ấy hy vọng anh và Tô Ngữ ở bên nhau.”

“Em thấy đề nghị của bà ấy rất hay.”

Tạ Hoài Chinh cười lạnh, đáy mắt mang theo tức giận.

“Cố Gia Tuế.”

“Em có biết em đang nói gì không?”

“Em mới là vợ anh.”

May mà tôi có ghi âm. Tôi mở đoạn ghi âm ra, Tạ Hoài Chinh nghe xong thì sắc mặt trầm xuống.

“Đừng để ý tới bà ấy.”

“Anh chưa từng nghĩ đến chuyện ly hôn với em.”

“Xin lỗi, chuyện này anh sẽ xử lý ổn thỏa.”

Tôi quay người lên lầu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...