Lâm Sơ Ảnh đột nhiên nhìn về phía ta.

“Đứa trẻ này quả nhiên có điều kỳ lạ.”

Mẫu thân che khuất tầm nhìn của bà ta.

“Ngươi tốt nhất đừng nhìn nó.”

Lâm Sơ Ảnh cười: “Sao thế, sợ ta phát hiện nó là yêu nghiệt gì à?”

Mẫu thân tiến lên một bước, giơ tay tát thẳng vào mặt bà ta.

Tất cả mọi người trong phòng đều sửng sốt.

Mẫu thân lạnh lùng nói: “Nói thêm một câu về con gái ta, ta cắt lưỡi ngươi.”

Ta: “…”

【Nương ngầu quá.】

Lâm Sơ Ảnh ôm mặt, ánh mắt oán độc.

“Ngươi tưởng bắt được ta là có thể thắng sao?”

“Phượng ấn đã nằm trong tay Cố Phán Hề rồi.”

Ánh mắt mẫu thân khẽ biến đổi.

Trong lòng ta chùng xuống.

【Hỏng rồi.】

【Thái tử phi sắp lật lại vụ án cũ của Tiên Hoàng hậu.】

Tiên Hoàng hậu của Đại Chu, chết trong một cuộc cung biến hai mươi năm trước.

Khi đó Hoàng đế còn chưa phải là Hoàng đế, mà chỉ là Tam Hoàng tử không được sủng ái nhất.

Mẫu tộc của Tiên Hoàng hậu là Cố gia đã phò tá ngài thượng vị.

Nhưng lên ngôi được ba năm, Tiên Hoàng hậu bạo bệnh qua đời.

Cố gia từ đó bị tước bỏ quyền lực.

Thái tử phi Cố Phán Hề hiện tại, chính là đích nữ của Cố gia.

Nàng ta gả cho Thái tử, không phải vì tình yêu.

Nàng ta muốn lật án.

Nàng ta muốn đào lại bằng chứng năm xưa Hoàng đế giết vợ đoạt quyền.

Chuyện này vốn dĩ không liên quan đến Thẩm gia.

Nhưng nàng ta lại nhất quyết kéo Thẩm gia xuống nước.

Bởi vì trong trận cung biến năm xưa, quân Thẩm gia là người trấn thủ hoàng thành.

Chỉ cần chứng minh được cái chết của Tiên Hoàng hậu có khuất tất, Thẩm gia sẽ bị lôi vào vụ án cũ.

Từ công thần biến thành nghịch thần, chỉ trong một đêm.

Ta cuối cùng cũng nghĩ thông suốt.

【Vậy nên Cố Phán Hề mới chủ động nhảy hồ.】

【Nàng ta không phải để đối phó Đại tỷ, cũng không phải vì Tô Tinh Miên.】

【Nàng ta muốn mượn tay Thẩm gia, ép Hoàng đế và Thái tử nghi kỵ lẫn nhau.】

【Tô Tinh Miên tưởng mình là nữ chính, thực chất cũng chỉ là quân cờ.】

【Trùm cuối thực sự, là Thái tử phi.】

Trong phòng chìm vào tĩnh lặng.

Giọng Thẩm Thư Dao lạnh lẽo: “Cho nên ta chính là viên đá đầu tiên dễ bị đá đi nhất?”

Ta chột dạ.

【Gần như vậy.】

Thẩm Thư Dao giận quá hóa cười.

“Được.”

“Được lắm.”

Lâm Sơ Ảnh nhìn phản ứng của họ, cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không ổn.

“Sao các người lại biết được?”

Không ai trả lời bà ta.

Tam ca lấy giẻ nhét vào miệng bà ta.

“Phản diện thường chết vì nói nhiều. Bà câm miệng một lát đi.”

Lâm Sơ Ảnh: “Ưm!”

Đại ca rất nhanh từ bên ngoài trở về.

Huynh ấy mang theo một tin tức còn tồi tệ hơn.

“Cố gia hành động rồi.

“Thái tử phi xin chỉ ý đến Hoàng lăng tế bái Tiên Hoàng hậu, Hoàng đế đã ân chuẩn.”

Tim ta nhảy thót lên.

【Không thể để nàng ta đi Hoàng lăng!】

【Trong Phượng ấn giấu một bức huyết chiếu của Tiên Hoàng hậu. Nàng ta sẽ công khai mở huyết chiếu ở Hoàng lăng, vạch trần Hoàng đế thí thê (giết vợ), Thái tử là con của tội nhân.】

【Đến lúc đó, để tự bảo vệ mình, Thái tử sẽ mưu phản, kinh thành đại loạn, Thẩm gia ở Bắc cảnh không kịp hồi viện, Lâm gia cũng sẽ bị liên lụy.】

【Chí mạng nhất là, trong tay Cố Phán Hề còn có lời khai của một cựu tướng Thẩm gia.】

【Cựu tướng đó nói, năm xưa chính quân Thẩm gia phong tỏa cung môn, không cho thái y vào cung, mới hại chết Tiên Hoàng hậu.】

Phụ thân không có ở kinh thành.

Nhị ca cũng không.

Thẩm gia chỉ còn lại mẫu thân, Đại ca, Tam ca, Thẩm Thư Dao.

Và một đứa bé mới đầy nửa tháng, chỉ biết bú sữa là ta.

Mẫu thân nhìn Đại ca.

“Bao giờ khởi hành đi Hoàng lăng?”

“Giờ Mão ngày mai.”

“Không kịp mời phụ thân con về kinh.”

Đại ca gật đầu: “Nên chỉ có chúng ta đi.”

Thẩm Thư Dao nói: “Con cũng đi.”

Tam ca giơ tay: “Đệ càng phải đi.”

Ta cũng kích động đạp chân.

【Ta cũng đi!】

Bốn người trong phòng đồng loạt nhìn ta.

Mẫu thân dứt khoát: “Không được.”

【Nương!】

【Điểm mấu chốt của cốt truyện ta bắt buộc phải có mặt, nếu không ta không nhớ ra được!】

Ánh mắt mẫu thân lộ vẻ giằng co.

Đại ca khẽ nói: “Mẫu thân, lời tiểu muội nói có lý.”

Tam ca bồi đao: “Mang theo đi, nếu thật sự đánh nhau, đệ bế muội ấy chạy nhanh nhất.”

Ta: “?”

【Huynh bế? Huynh mười ba tuổi, huynh đáng tin không?】

Tam ca nghiêm túc: “Ta chạy nhanh hơn Đại ca.”

Đại ca mỉm cười: “Nhưng não đệ không bằng ta.”

Thẩm Thư Dao: “Ngậm miệng hết đi.”

Cuối cùng, ta vẫn được mang theo.

Vì mẫu thân không dám để ta lại trong phủ.

Đêm đó, kinh thành lại đổ tuyết.

Hoàng lăng nằm cách thành ba mươi dặm.

Xe ngựa của Cố Phán Hề đi rất chậm.

Nàng ta lấy danh nghĩa tế bái Tiên Hoàng hậu để xuất thành, nhưng bên cạnh lại mang theo ba trăm cựu bộ của Cố gia.

Hoàng đế phái cấm quân đi theo.

Thái tử cũng đi.

Hắn nói mình là bề dưới, nên thay mẫu hậu tế bái.

Nhưng ai cũng biết, hắn không phải vì tế bái.

Hắn sợ Cố Phán Hề sẽ lật ra thứ đòi mạng hắn.

Xe ngựa nhà chúng ta trà trộn trong đoàn xe của Lâm gia.

Mẫu thân ôm ta, rèm xe buông thõng.

Thẩm Thư Dao mặc y phục tỳ nữ, mặt bôi nhọ nồi.

Tam ca càng khoa trương hơn.

Huynh ấy đóng giả làm tiểu thái giám.

Ta nhìn một cái mà muốn cười.

【Tam ca giả dạng thế này trông cũng thanh tú phết.】

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...