Mặt Tam ca tối sầm.
Thẩm Thư Dao nhịn cười đến mức vai run rẩy.
Đại ca cưỡi ngựa đi bên ngoài xe, thản nhiên như đi đạp thanh.
Trước Hoàng lăng, gió lớn đến mức có thể thổi tung áo choàng.
Cố Phán Hề một thân y phục trắng, đứng trên bậc đá.
Nàng ta không khóc, cũng không cười.
Chỉ nhìn cấm quân do Hoàng đế phái tới, nhạt giọng nói: “Hôm nay tế bái Tiên Hoàng hậu, bổn cung không muốn thấy máu.”
Sắc mặt Thái tử Lục Thời Diễn khó coi.
“Cố Phán Hề, rốt cuộc nàng muốn làm gì?”
Cố Phán Hề quay đầu nhìn hắn.
“Điện hạ sợ cái gì?”
“Sợ bổn cung nói ra nguyên nhân cái chết của mẫu hậu ngài?”
Đồng tử Lục Thời Diễn co rút.
Hắn hạ giọng: “Nàng điên rồi.”
“Ta đã sớm điên rồi.”
Cố Phán Hề mỉm cười.
“Từ cái ngày ta bị đưa vào Đông Cung, trơ mắt nhìn con trai của kẻ thù tình thâm nghĩa trọng với một người con gái khác, ta đã điên rồi.”
Tim ta đập thịch một cái.
【Xong rồi, nàng ta sắp ngửa bài rồi.】
Cố Phán Hề giơ tay.
Tỳ nữ bưng ra một chiếc hộp gấm.
Hộp gấm mở ra, bên trong chính là Phượng ấn.
Đáy Phượng ấn có một rãnh ngầm.
Chỉ cần cắm chìa khóa bí mật của Cố gia vào, là có thể lấy ra huyết chiếu.
Thái tử lao lên định cướp.
Nhưng cựu bộ Cố gia lập tức rút đao.
Cấm quân cũng bao vây lại.
Hai bên giương cung bạt kiếm.
Mẫu thân không hề nhúc nhích.
Bà đang đợi.
Đợi khoảnh khắc đắc ý nhất của Cố Phán Hề.
Cố Phán Hề lấy chìa khóa ra, cắm vào Phượng ấn.
“Cạch” một tiếng.
Rãnh ngầm mở ra.
Nhưng bên trong trống trơn.
Sắc mặt Cố Phán Hề thay đổi.
“Huyết chiếu đâu?”
Ta cũng ngẩn ra.
【Ủa?】
【Huyết chiếu đâu? Trong nguyên tác rõ ràng nằm trong đó mà.】
Cố Phán Hề đột ngột nhìn về phía Lâm Sơ Ảnh.
Lâm Sơ Ảnh bị áp giải tới, vừa được lấy miếng giẻ trong miệng ra đã cười như điên dại.
“Ngươi tưởng ta sẽ thực sự giao huyết chiếu cho ngươi sao?”
“Cố Phán Hề, ngươi cũng ngu ngốc y như Tô Tinh Miên vậy!”
“Ta giúp ngươi, là vì ngươi có thể kéo Hoàng đế xuống nước, nhưng dựa vào đâu ta phải đưa con át chủ bài cuối cùng cho ngươi?”
Sắc mặt Cố Phán Hề cực kỳ khó coi: “Ngươi giấu ở đâu rồi?”
Lâm Sơ Ảnh cười càng điên cuồng hơn: “Muốn biết sao? Cầu xin ta đi.”
Tam ca chậc một tiếng.
“Phản diện quả nhiên nói nhiều.”
Huynh ấy lấy từ trong tay áo ra một tấm lụa mỏng.
Tiếng cười của Lâm Sơ Ảnh bỗng chốc tắt lịm.
Ta chấn động.
【Tam ca huynh lấy được từ lúc nào vậy?】
Tam ca chớp mắt với ta.
“Lúc đào mộ.”
Ta: “…”
【Huynh đào mộ thật luôn.】
Mẫu thân liếc huynh ấy một cái.
Tam ca lập tức cúi đầu: “Về nhà sẽ chịu phạt.
”
Tấm lụa trong tay huynh ấy được Đại ca nhận lấy.
Cố Phán Hề muốn giật, nhưng đã muộn.
Đại ca trải tấm lụa ra, lướt nhanh qua một lượt, sắc mặt trở nên vi diệu.
“Đây không phải huyết chiếu.”
Cố Phán Hề quát lớn: “Không thể nào!”
Đại ca đưa tấm lụa cho mẫu thân.
Mẫu thân đọc xong, đột nhiên mỉm cười.
“Quả thực không phải huyết chiếu.”
“Đây là thủ thư (thư tay) của Tiên Hoàng hậu.”
“Tiên Hoàng hậu trước lúc lâm chung, đã biết có người muốn mượn cái chết của mình để gây ra cuộc chiến giữa Cố gia và Hoàng thất.”
Cố Phán Hề cứng đờ.
Mẫu thân nhìn nàng ta.
“Người nói, nếu hậu nhân Cố gia nhận được bức thư này, tuyệt đối đừng báo thù.”
“Bởi vì người giết bà ấy, không phải là Bệ hạ.”
Câu nói này vừa dứt, gió tuyết trước Hoàng lăng bỗng thổi gấp gáp.
Thái tử sững sờ.
Cố Phán Hề càng giống như bị rút cạn linh hồn.
“Không thể nào.”
“Cô mẫu ta là do Hoàng đế hại chết.”
“Cố gia đã điều tra hai mươi năm!”
Lâm Sơ Ảnh đột nhiên thét chói tai: “Là giả! Đây là giả!”
Một mảnh cốt truyện mơ hồ trong đầu ta đột nhiên bị xé toạc.
【Ta nhớ ra rồi.】
【Tiên Hoàng hậu không phải do Hoàng đế giết.】
【Bà ấy bị Lâm Sơ Ảnh và vị Quý phi thời đó liên thủ hại chết.】
【Lâm Sơ Ảnh trộm Phượng ấn, không phải để minh oan cho Tiên Hoàng hậu, mà là để giấu đi bức thủ thư chứng minh bà ta mới là hung thủ thực sự.】
【Bà ta phao tin giả cho Cố gia, để Cố gia hận Hoàng đế. Lại để Tô Tinh Miên tiếp cận Thái tử, muốn đợi Thái tử thượng vị xong, dùng hận thù cũ của Cố gia ép Thái tử giết Hoàng đế.】
【Như vậy, Hoàng thất cha con tương tàn, Cố gia chịu tội thay, Thẩm gia bị liên lụy, bà ta lại cầm chứng cứ thực sự đi quy thuận Tân quân.】
【Việc bà ta muốn làm, xưa nay chưa từng là lật án.】
【Bà ta muốn đổi triều hoán đại.】
Tất cả mọi người đều nghe thấy.
Mặt Lâm Sơ Ảnh trắng bệch hoàn toàn.
Cố Phán Hề gắt gao nhìn chằm chằm bà ta.
“Là ngươi?”
Lâm Sơ Ảnh lùi lại: “Không phải ta.”
Cố Phán Hề từng bước tiến về phía bà ta.
“Là ngươi lừa Cố gia suốt hai mươi năm?”
“Phụ thân ta, tổ phụ ta, cả nhà Cố gia ta, bị ngươi đem làm thanh đao sai sử suốt hai mươi năm?”
Lâm Sơ Ảnh lắc đầu.
Nhưng sự hoảng loạn trong mắt bà ta đã nói lên tất cả.
Cố Phán Hề đột ngột rút thanh đao bên hông thị vệ, đâm thẳng về phía bà ta.
Thái tử đưa tay cản lại.
“Cố Phán Hề!”
Cố Phán Hề vùng vẫy, nước mắt cuối cùng cũng trào ra.
“Lục Thời Diễn, ngài cút ra!”
“Bà ta hại chết cô mẫu ta, hại Cố gia ta, hại ta phải gả cho tên ngu xuẩn như ngài, còn hại ta phải sống như một trò hề ngần ấy năm!”
Mặt Thái tử tối sầm.
Nếu không phải bối cảnh không thích hợp, ta thực sự muốn cười.
【Chửi hay lắm.】
Chaporia
Bình Luận (0)