6

Đêm đó, khách khứa lần lượt ra về.

Chỉ có một người vẫn ở lại Ôn phủ không chịu đi.

Là Lâm Tri Tự.

Hắn nói, hắn nguyện ý ở rể Ôn phủ.

“Tiểu Lâm đại nhân không sợ người khác chê cười sao?”

Lâm Tri Tự đặt chén trà xuống, chắc chắn đáp:

“Miệng mọc trên người bọn họ, ta có gì phải sợ.”

Hắn là tân khoa Trạng nguyên lang, thúc phụ ta giữ chức Nội các Đại học sĩ, từng đích thân xem qua bài thi của hắn.

Từ đó về sau luôn tán thưởng không ngớt, nói rằng hắn nhất định sẽ là trụ cột tương lai của Đại Lương.

Ngay cả phụ mẫu ta cũng có ấn tượng cực sâu với thiên chi kiêu tử này.

Hôm sau, phụ mẫu đã chuẩn bị cho hắn một danh sách sính lễ dài đến hoa mắt.

Trông chẳng khác nào đang cưới một vị thiên kim tiểu thư kiều diễm vào cửa.

Nhưng khi Lâm Tri Tự tới cửa, hắn lại nói không cần một phần sính lễ nào.

“Ôn tiểu thư chỉ cần đáp ứng ta một chuyện.”

“Tiểu Lâm đại nhân cứ nói.”

Hắn nhìn ta, ánh mắt sáng rực.

“Nàng cả đời này không được nạp thiếp.”

“Nếu nàng dám nạp thiếp, ta sẽ tự xin rời khỏi Ôn phủ, hòa ly với Ôn tiểu thư.”

Người trước mắt thanh nhã như trăng sáng sau cơn mưa, sạch sẽ tựa một đóa sen đứng yên nơi đình nước.

Ta bật cười đồng ý.

Từ đó xem như đã định thân với hắn.

Sau chuyện ấy.

Hắn liền nhốt mình trong căn tiểu viện của bản thân, ngày đêm cúi đầu vẽ tranh.

Ngay cả khi ta tới tìm hắn chơi, hắn cũng chẳng để ý.

“Lâm Tri Tự?”

Trong sân nhỏ chỉ có một gian viện, bày kín đủ loại tranh vẽ cùng chữ viết, khắp nơi đều là mùi mực thơm.

Thư đồng bên cạnh đang giúp hắn đem những bức họa và chữ viết đã hong khô đi đóng khung rồi mang ra ngoài.

Lâm Tri Tự ngẩng đầu thấy là ta, lúc này mới nhận ra mình chỉ mặc một bộ thường phục cũ nửa mới nửa cũ, liền bảo ta vào sảnh ngồi trước, còn bản thân quay vào thay một bộ thanh sam sạch sẽ rồi mới đi ra.

“Sao lại thay y phục? Bộ lúc nãy đơn giản thế kia cũng đẹp mà.”

Hắn nhìn ta, khẽ mím môi:

“Vẫn là bộ này ổn hơn.”

Ta thấy trên tay hắn còn dính mực, liền cầm khăn muốn lau giúp hắn.

Ngón tay vừa chạm vào lòng bàn tay hắn, hắn đã như bị bỏng mà né tránh.

Sau đó lại nhận lấy chiếc khăn trong tay ta.

“Ta… tự làm được.”

Ta bật cười, giúp hắn chỉnh lý lại đống thư họa.

“Lâm Tri Tự, huynh thiếu bạc sao?”

Hắn nhìn về phía ánh chiều rực đỏ nơi chân trời, thản nhiên gật đầu:

“Ừm, ta muốn kiếm bạc.”

“Huynh cưới ta, chẳng phải sẽ có tất cả rồi sao?”

Hắn bất đắc dĩ bật cười:

“Không giống nhau.”

Ta giúp hắn sắp xếp xong thư họa, rồi cùng hắn đi dự nhã tập.

Không ngờ tại buổi tụ hội, một ma ma của Tấn vương phủ lại lặng lẽ đưa cho ta một khối ngọc bội.

Khoảnh khắc nhìn thấy miếng ngọc ấy, ta kinh hãi đến mức tim lạnh buốt.

Đó là vật kiếp trước ta tặng cho Lý Nhượng.

Là thứ hắn chưa từng rời khỏi người.

“Ngày đó điện hạ vì muốn cầu cô nương mềm lòng, nên cố ý để thích khách làm bản thân bị thương.”

“Cho tới khi người rời đi, máu đã chảy đầy đất, điện hạ vẫn ngẩn ngơ gọi tên cô nương.”

Tim ta chợt thắt lại.

Hắn cũng trọng sinh rồi.

Ma ma kia cung kính hành đại lễ với ta.

“Xin cô nương thương xót điện hạ, chờ điện hạ thêm một lần nữa.”

Ta ném mạnh khối ngọc bội xuống đất, tiếng ngọc vỡ vang lên giòn lạnh.

“Về nói với chủ tử các ngươi.”

“Bảo hắn đừng tới làm phiền ta nữa.”

“Nếu còn dám mạo phạm, đừng trách ta không khách khí!”

Một kẻ đến cả hồn phách ta cũng muốn giam cầm…

Rốt cuộc lấy đâu ra mặt mũi cầu ta chờ hắn?

Thân thể ta không nhịn được khẽ run lên.

Ánh mắt Lâm Tri Tự chợt sâu xuống.

Hắn cởi áo choàng trên người mình, khoác lên vai ta, rồi đưa ta rời khỏi nhã tập.

Hơi ấm từng chút một truyền ra từ lớp áo choàng, mang theo mùi tùng trúc thanh sạch lạnh mát, vô cớ khiến lòng người yên ổn.

“Vì sao huynh không hỏi ta?”

“Ta đâu có ngốc.”

Trong gió đêm, giọng hắn trong trẻo thanh nhã:

“Hắn đã khiến nàng chán ghét.”

Trong lòng ta khẽ mềm đi.

“Tiểu Lâm đại nhân, áo choàng này ta dùng một ngày, đợi thị nữ giặt sạch rồi trả lại cho huynh.”

Hai má hắn hơi đỏ lên, ngay cả giọng nói cũng nhỏ đi đôi chút.

“Khi nào trả cũng được, ta không vội lấy lại.”

7

Lâm Tri Tự làm việc ở Hàn lâm viện, chín ngày nghỉ một ngày.

Nhưng lúc tan trực, hắn cũng chẳng nghỉ ngơi, toàn bộ thời gian đều dùng để vẽ tranh, viết chữ thuê cho người ta.

Ta chăm chú nhìn, phát hiện tranh hắn vẽ đều là sơn thủy hoa điểu.

“Lâm Tri Tự, sao huynh chưa bao giờ vẽ chân dung vậy?”

Lâm Tri Tự khẽ thu tay áo lại, đầu ngón tay dính mực thoáng khựng.

Chỉ lặng lẽ nhìn rừng trúc lay động phía xa.

Gió nổi lên, lá trúc rung rinh, ánh sáng và bóng tối đan xen.

“Ta không thích vẽ người, phiền lắm.”

“Phiền chỗ nào?”

Thân thể hắn hơi cứng lại.

Đôi mắt đen nhánh nhìn qua tóc mai, nhìn qua chân mày mắt ta, rồi đúng lúc thu lại.

“Vẽ hình dễ, vẽ cốt khó. Nếu thật sự vẽ ra được khí cốt, vậy thì…”

Ta hơi nghiêng người tới gần:

“Vậy thì sao?”

Hắn mím môi, ngay cả giọng nói cũng mang theo vài phần bối rối:

“Không có gì…”

Dáng vẻ vẫn cố giữ đoan chính.

Nhưng gương mặt lại thấp thoáng chút ngượng ngùng.

Ta không nhịn được bật cười, không tiếp tục hỏi nữa, chỉ không ngừng khen:

“Huynh đúng là có thiên phú, lần đầu đã vẽ đẹp như vậy.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...