Tai hắn đỏ bừng cả lên.

Vẫn cố bình tĩnh đưa tay cầm chén trà trên án, muốn chặn lời ta lại:

“Đó là đương nhiên.”

Ta ôm lấy những cuộn tranh hắn đã vẽ xong.

“Mấy bức này để ta giúp huynh bán, nhất định sẽ bán được giá tốt.”

Mỗi khi nghỉ phép, gần như Lâm Tri Tự đi đâu cũng theo bên cạnh ta.

Lúc ta câu cá, hắn giúp ta gom tóc.

Lúc ta luyện chữ, hắn đặt chặn giấy cho ta.

Những câu thơ điển tích hóc búa nào ta không nhớ ra, hắn đều ung dung tự tin, chậm rãi giải thích rõ ràng.

Dọc đường gặp phải cô nương chủ động lấy lòng hắn.

Hắn liền lạnh lùng nói:

“Tại hạ đã có hôn ước rồi.”

“Xin cô nương đừng làm phiền nữa.”

Sắc mặt lạnh đến mức suýt dọa cô nương kia khóc.

Nói xong, hắn lại lập tức sáp tới cạnh ta trách móc, hỏi vì sao ta không chắn trước mặt hắn.

Nếu hắn bị người khác câu mất, vậy chẳng phải ta chịu thiệt lớn rồi sao?

Mỗi lần như vậy, ta chỉ cười mà không đáp.

Các quý nữ thế gia ở Trường An nghe tin ta không muốn làm Vương phi, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.

Thế lực thái tử đã sụp đổ, mấy vị hoàng tử còn lại đều có khả năng tranh đoạt ngôi vị.

Không ít thế gia nữ bắt đầu đặt cược vào Tấn vương.

Lý Nhượng tuy còn đang dưỡng bệnh, nhưng quý nữ tới thăm hắn lại nối nhau không dứt như dòng nước chảy.

Hoàng hậu còn sắp xếp để nguyên Thái tử phi Vi Uyển Nhi làm Tấn vương phi.

Nghe nói Lý Nhượng đã thẳng thừng từ chối.

8

Lần nữa gặp Lý Nhượng là tại một trà phường ẩn thế ở ngoại ô Trường An.

Ta cùng Lâm Tri Tự tới bái phỏng một vị thuật sĩ lánh đời, cùng uống một chén Ân Thi Ngọc Lộ.

Ta nhìn mấy đường chỉ tay trong lòng bàn tay mình, lẩm bẩm nói:

“Đường nhân văn của ta rõ như vậy, sao đường thiên văn lại có vẻ hơi nhạt nhỉ?”

Nhân văn chủ trí.

Thiên văn chủ tình.

Hô hấp hắn hơi gấp gáp, kéo tay ta qua xem thật kỹ.

Nhìn hồi lâu.

“Sao có thể?”

“Đường thiên văn của nàng rõ ràng vừa dài vừa đậm, nhân duyên nhất định sẽ lâu dài bền chặt.”

Lâm Tri Tự ngẩng đầu nhìn ta.

Ta chống cằm, cười như không cười.

“Ồ.”

“Đây chính là… lời Tiểu Lâm đại nhân tự mình nói đấy nhé.”

Gió thổi làm chuông dưới mái hiên khẽ vang.

Lâm Tri Tự thoáng ngẩn người.

Rất lâu sau mới phản ứng lại được rằng ta đang trêu hắn.

Nhất thời hai má nóng bừng, lại cố tình lạnh mặt xuống, nhất quyết không chịu để ý tới ta nữa.

Ta bật cười dỗ dành, nhẹ kéo góc áo hắn, vừa hay nhìn thấy Lý Nhượng đang bước lên từng bậc thềm.

Tâm trạng tốt đẹp lập tức tan sạch.

Nhưng ta vẫn phải chỉnh lại y phục hành lễ:

“Tấn vương điện hạ.”

Ánh mắt Lý Nhượng trước tiên lướt qua chén trà dính son môi của ta trên bàn.

Sau đó lại nhìn thấy vệt son nhàn nhạt còn sót nơi môi Lâm Tri Tự, ánh mắt sâu lạnh như hàn đàm.

“Ôn tiểu thư quả thật rất có nhã hứng.”

Lâm Tri Tự ánh mắt sắc lạnh nhìn sang Lý Nhượng, đứng dậy hành lễ:

“Tấn vương điện hạ.”

Lý Nhượng như thể chẳng nghe thấy, coi hắn như không tồn tại.

Ung dung rót một chén Ân Thi Ngọc Lộ, tự mình nâng lên uống.

Sau đó, ánh mắt trong trẻo nhìn về phía ta.

“Tiểu vương có một chuyện không hiểu, mong Ôn tiểu thư chỉ giáo.

“Điện hạ cứ nói.”

Lý Nhượng đặt mạnh chén trà xuống bàn, tiếng va chạm vang lên rõ ràng.

“Kẻ đã từng nếm qua loại trà ngon nhất thế gian…”

“Vì sao còn động lòng với loại trà hạng hai?”

Lâm Tri Tự nghe xong, khóe môi cong nhẹ.

“Điện hạ, Ân Thi Ngọc Lộ cũng là danh trà.”

“Hơn nữa, khẩu vị con người vốn luôn thay đổi.”

Lý Nhượng nhìn chằm chằm Lâm Tri Tự.

Ánh mắt từng tấc từng tấc nghiền ép xuống.

Tựa như muốn lập tức nuốt sống hắn.

Nhưng ngay giây tiếp theo, hắn đã khôi phục vẻ ôn nhu ngày thường, bật cười phong nhã.

“Người đời đều nói Tiểu Lâm đại nhân hai tay áo thanh phong, một thân ngạo cốt.”

“Bổn vương thấy… chưa chắc.”

“Tiểu Lâm đại nhân mười năm khổ đọc đèn sách, cuối cùng một sớm cá chép vượt long môn.”

“Không biết đã khiến bao nhiêu hàn môn sĩ tử hâm mộ?”

Lâm Tri Tự nghiền ngẫm lời này, chậm rãi kéo ra một nụ cười nhàn nhạt.

“Đại khái là số mệnh của Lâm mỗ tốt.”

“Chuyện này cũng chẳng còn cách nào.”

Sắc mặt Lý Nhượng lạnh lẽo như tro tàn.

Sau đó hắn nhìn về phía ta, đáy mắt ướt át.

“Thư Dao…”

“Nàng từng hứa với ta điều gì, chẳng lẽ đều quên hết rồi sao?”

Lâm Tri Tự bật cười sắc bén, ánh mắt như lửa.

“Là do điện hạ vô dụng, không giữ nổi lòng nàng.”

“Còn có thể trách ai đây?”

9

Vị thuật sĩ xem tướng kia đúng là biết lười biếng.

Sau khi chúng ta tới nơi, cửa củi đóng kín, phía trên chỉ treo một tấm biển gỗ.

“Hôm nay trời lạnh.”

“Bần đạo xuống núi ăn một nồi cổ đổng canh nóng hổi rồi, chư vị đạo hữu cứ tự mình rút quẻ.”

Lâm Tri Tự nhắm mắt, cầu một quẻ nhân duyên.

Rút được quẻ Trạch Sơn Hàm, là một quẻ đại cát.

Lâm Tri Tự hài lòng vô cùng, cẩn thận nhét lá quẻ vào trong ngực áo.

Ta hỏi hắn:

“Tiểu Lâm đại nhân không xem tiền đồ sao?”

Hắn lắc đầu.

“Đắc tội vị kia rồi, không xem cũng biết kết cục.”

Trên núi mây khói lượn lờ, gió tung bay dải buộc tóc màu xanh nơi tóc hắn.

Mái tóc đen như mực càng làm hắn sáng trong tựa trăng.

Ta buột miệng nói:

“Lâm Tri Tự, sau này ta sẽ bảo vệ huynh.”

Hắn nhìn ta thật lâu, không nhịn được khẽ trách:

“Nàng giỏi nhất là dùng lời ngon tiếng ngọt dỗ dành ta.”

“Còn chưa thành thân, lời gì cũng nói rất hay.”

“Đợi ngày tháng dài lâu rồi, nàng nhất định sẽ chê ta mềm yếu dễ bắt nạt.”

Nghe những lời này, ta cứ cảm thấy quen tai.

Về sau mới nhớ ra.

Phụ thân ta ngày nào cũng nói chuyện với mẫu thân như thế.

Ngay cả giọng điệu cũng giống Lâm Tri Tự y hệt.

Ta lập tức thề son sắt:

“Ta tuyệt đối sẽ không.”

Một cánh hoa hạnh rơi xuống đầu mũi ta, Lâm Tri Tự đưa tay giúp ta lấy xuống.

Ta lại ngửi thấy mùi tùng trúc nhàn nhạt nơi cổ tay áo hắn.

Hắn chưa từng chạm vào ta dù chỉ một chút.

Thế mà lại khiến tim ta hung hăng hụt mất một nhịp.

“Hôm yến tiệc hôm đó, huynh đứng xa ta như vậy.”

“Làm sao có thể vẽ ta giống đến thế?”

Sắc mặt hắn lập tức lúng túng.

Giống như trong ngực đang giấu một món châu báu trộm được, chẳng biết phải làm sao mới phải.

“Sau này… ta sẽ từ từ nói cho nàng biết.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...