10

Lý Nhượng cuối cùng vẫn ngáng chân Lâm Tri Tự.

Công văn ở Hàn lâm viện chất cao đầy bàn, ngày ngày đều tăng thêm.

Hắn đêm nào cũng cúi đầu bên án thư, thức tới tận giờ Tý nửa đêm.

Văn thư nhiều lần trình lên, lại vô duyên vô cớ bị trả về.

Chữ viết đẹp quá, không hợp quy cũ, viết lại.

Chữ viết hơi gấp một chút, coi là cẩu thả, viết lại.

Ghi chép quá chi tiết thì chê dài dòng.

Ghi chép quá ngắn gọn lại chê sơ sài.

Trước kia hắn còn có một ngày nghỉ phép.

Giờ ngay cả một ngày cũng chẳng còn.

Gương mặt vốn trắng trẻo giờ dưới mắt đã hiện lên quầng xanh nhàn nhạt, vẻ mệt mỏi chẳng giấu nổi.

Nhưng chuyện bị triều đình chèn ép, chuyện lao lực nơi án thư…

Hắn chưa từng nhắc với ta nửa chữ.

Ở trước mặt ta, mãi mãi chỉ nói những điều ngọt ngào của cuộc sống.

Cây hòe già ngoài Ngự thư phòng đã đâm chồi non mới.

Cây tùng non từng chịu lạnh nơi hàn song năm xưa, nay cũng đã cao lớn hiên ngang.

Bạn cũ từng thi rớt cuối cùng cũng ổn định quan lộ.

Mỗi người đều đi về một phương nhân gian riêng.

Ta nhìn cổ tay hắn vì cầm bút quá lâu mà sưng đỏ.

Trong lòng liền thấy khó chịu.

Chiều hôm đó, ta mang theo bình canh cá vàng do chính tay mình hầm, quang minh chính đại đi cầu phụ thân.

Ngày hôm sau, Bộ Lại ban xuống một đạo điều lệnh.

Điều Lâm Tri Tự tới Dư Hàng làm Tuần diêm ngự sử.

Hắn cầm điều lệnh trong tay, tới tìm ta.

“Cứ thế mà điều ta đi sao?”

“Không tính là điều đi.”

Ta hơi nhíu mày cười khẽ:

“Mà là điều huynh về quê.”

“Chức quan tuy nhỏ hơn một chút, nhưng trước tiên xuống địa phương rèn luyện vài năm, sau đó điều về Trường An sẽ thuận lợi hơn cho đường thăng tiến sau này.”

Hắn trầm mặc một lúc, yết hầu khẽ động.

“Chuyện này phải dùng bao nhiêu quan hệ trên dưới?”

Ta bật cười:

“Hôm đó phụ thân vào triều, vô tình nhắc với hoàng thượng chuyện hôn sự của chúng ta.”

“Nói rằng tiểu nữ muốn về Dư Hàng tổ chức hôn lễ, hoàng thượng liền nghĩ tới chức Tuần diêm ngự sử, tiện tay giao cho huynh.”

“Đến Dư Hàng rồi, thanh nhàn tự tại, huynh cũng có thể an tâm vẽ tranh.”

Gió thổi qua sân viện, mang theo hương cây cỏ thư thái dịu dàng.

Đáy mắt Lâm Tri Tự là niềm vui khó giấu nổi.

“Chúng ta… sắp cùng nhau tới Dư Hàng rồi sao?”

Ta sửa lại lời hắn:

“Là về.”

Lâm Tri Tự nghiêm túc vô cùng:

“Thư Dao, ta sẽ không khiến nàng thất vọng.

Ta cười đến cong cả chân mày mắt.

“Tiểu Lâm đại nhân bây giờ cũng đâu khiến ta thất vọng.”

“Huynh như hiện tại, ta đã rất hài lòng rồi.”

Hai má hắn lại không kiềm được mà đỏ lên, ánh mắt sạch sẽ trong veo.

“Vậy sau này mỗi ngày tan trực, ta sẽ về nhà rửa tay nấu canh cho nàng.”

Lời này nghe cứ như hắn đã là phu quân của ta rồi, khiến ta có chút ngượng ngùng.

Ta quay mặt sang chỗ khác, không nhìn hắn:

“Nếu không phải tay nghề tốt nhất, ta mới không chịu nếm đâu.”

Trên mặt hắn đã không còn vẻ thanh lãnh trước kia nữa.

Thậm chí còn mang theo vài phần mong chờ.

Khẽ nói:

“Ta học cái gì cũng rất nhanh.”

11

Lâm Tri Tự vẫn chưa rời chức ở Hàn lâm viện.

Hai bức tranh hoa điểu của hắn đã được ta bán với giá cực cao tại họa lang của mẫu thân.

Một bức bảy nghìn lượng bạc, bán cho đại nhà sưu tầm họ Thẩm ở Giang Nam.

Một bức một vạn lượng bạc, bán cho Trưởng công chúa vốn nổi tiếng yêu tranh hiểu tranh.

Đám người ở Hàn lâm viện nghe được giá giao dịch, ai nấy đều âm thầm rơi nước mắt vì vừa ghen tị vừa hâm mộ.

Lâm Tri Tự không nhận lấy một đồng tiền tranh nào, chỉ nói tất cả đều giao cho ta giữ.

Từ đó về sau, thời gian hắn cúi đầu vẽ tranh càng lúc càng nhiều.

Hôm huynh trưởng tới Lâm trạch, Lâm Tri Tự đang ngưng thần tĩnh khí, cầm bút vẽ tranh.

Hoàn toàn không chú ý tới cánh hoa hạnh vụn vặt đã phủ đầy vai áo hắn.

Huynh trưởng tựa nghiêng bên khung cửa, nhìn ta ngồi đó đọc sách uống trà, không khỏi bật cười cảm thán.

“Hoa rơi ngắm mỹ nhân, càng nhìn càng đẹp.”

“Tiểu muội à, vẫn phải là muội mới được hưởng phúc đế vương.”

Ta ngước mắt liếc huynh ấy một cái.

“Ca ca còn dám nói nhăng nói cuội nữa, quay về muội sẽ bảo quận chúa tỷ tỷ xử lý huynh!”

Lâm Tri Tự ngẩng đầu nhìn ta, trên mặt mang theo ý cười nhàn nhạt.

Huynh trưởng vừa thấy hắn như vậy liền không nhịn được run lên.

“Ôi thôi, không ổn rồi.”

“Ca ca quen nhìn vị Trạng nguyên lang họ Lâm này ngày nào cũng lạnh mặt chọc trời chọc đất, làm người khác nghẹn đến ch/e/t.”

“Đột nhiên đổi thành dáng vẻ hiền lành nhân gian thế này, nổi cả da gà lên mất.”

Ta bật cười:

“Vậy ca ca không bằng…”

Ta giơ tay làm động tác mời, nhẹ nhàng phất ra phía ngoài hai cái.

Huynh trưởng lập tức không vui.

“Hừ, đúng là tiểu muội vô lương tâm.”

Nói xong liền phất tay áo bỏ đi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...