12
Lần nữa nghe được tin tức của Lý Nhượng, đã là lúc chư vương tranh đấu tới mức cá ch/e/t lưới rách.
Lý Nhượng không còn giống kiếp trước âm thầm giấu tài nữa.
Trước tiên hắn xử lý sạch đám chó săn nhà họ Vi từng cắn ngược phụ huynh ta ở kiếp trước.
Sau đó lại kéo Vi tướng quân khi còn chưa đủ lông đủ cánh xuống ngựa, đích thân tước đi binh quyền trong tay hắn.
Nhưng chính hắn cũng bị tử sĩ do nhà họ Vi nuôi dưỡng đâm trọng thương.
Vết thương mới dẫn phát vết thương cũ.
Các thái y trong Thái y viện thay phiên nhau tới khám, nhưng ai nấy đều bó tay.
Chỉ có thể dùng một chén canh sâm giữ lại hơi thở.
Hoàng hậu trong đêm triệu ta vào cung.
Vừa nhìn thấy ta, nước mắt bà đã không ngừng rơi xuống.
“Ôn cô nương, A Nhượng không cho bổn cung quấy rầy con.”
“Đứa nhỏ ấy từ bé đã nhiều tâm sự, lời trong lòng chưa từng chịu nói với bổn cung…”
Mẫu phi ruột của Lý Nhượng là Ngu tài nhân thân phận thấp kém.
Khi hắn chưa đầy một tuổi đã qua đời.
Hoàng thượng con cái đông đúc, căn bản không nhớ nổi đứa trẻ không ai chăm sóc này, chỉ tiện tay giao cho ma ma nuôi dưỡng.
Trước năm mười tuổi.
Lý Nhượng đều là một vị cửu hoàng tử không có mẫu thân, cũng chẳng có ai chống lưng, mặc người bắt nạt.
Cho tới khi lục nghệ cưỡi ngựa bắn cung, học vấn võ nghệ của hắn đứng đầu trong số các hoàng tử.
Mới dần dần lọt vào mắt hoàng hậu, người dưới gối chỉ có một vị hoàng tử.
Hoàng hậu lựa chọn hắn, chẳng qua cũng chỉ để giữ lại cho bản thân một đường lui đề phòng vạn nhất.
Cho nên quan hệ giữa Lý Nhượng và hoàng hậu,
xưa nay vẫn luôn nhàn nhạt.
Khi hoàng thượng đặt tên cho hắn, phát hiện những chữ đẹp có bộ ngôn đều đã dùng hết.
Cho nên tùy tiện lấy cho hắn chữ “Nhượng”.
Hy vọng hắn an phận thủ thường, biết nhún nhường, không tranh không đoạt.
“A Nhượng, sau này con phải tận tâm phò tá thái tử ca ca, biết chưa?”
“A Nhượng ghi nhớ.”
Những chuyện này, đều là lúc tình ý của Lý Nhượng sâu đậm nhất ở kiếp trước, hắn từng thấp giọng kể bên tai ta.
Tiếng khóc của hoàng hậu nương nương khe khẽ truyền tới, kéo suy nghĩ ta trở về.
“A Nhượng đứa nhỏ ấy… trong lòng có con.”
“Con có thể… đi gặp nó một lần không?”
Trước khi bước vào Tấn vương phủ, lòng ta nặng trĩu.
So với hoàng cung.
Nơi đó mới là nơi ta càng không muốn nhớ tới.
Lâm Tri Tự dường như nhìn thấu tâm sự của ta, hắn nhét một lò sưởi tay vào lòng ta.
Ta ôm lấy Lâm Tri Tự, vùi đầu nơi cổ hắn, muốn tìm chút hơi ấm.
Thân thể Lâm Tri Tự cứng đờ.
Không hề động đậy, chỉ mặc cho ta ôm như vậy.
Hắn nhẹ nhàng vuốt tóc ta:
“Sợ bản thân vẫn không buông xuống được sao?”
Trái tim ta như bị một mảng tối đen nuốt chửng.
Yết hầu Lâm Tri Tự khẽ động, giọng nói dường như có chút khàn đi, nhưng vẫn ôn hòa bật cười.
“A Dao giống như cánh diều trên trời.”
“Mà ta đang nắm sợi dây trong tay.”
“Cho dù nàng muốn bay xa thế nào, cũng vẫn có ta vững vàng giữ lấy.”
“Nàng không chạy thoát được đâu.”
Sống mũi ta chợt cay cay, bật cười trong nước mắt:
“Ừm, đúng vậy.”
13
Khoảnh khắc bước vào Tấn vương phủ, ta đã hối hận rồi.
Phong cảnh trong viện vẫn y hệt năm xưa, không khác chút nào so với lúc ta lần đầu bước vào Vương phủ ở kiếp trước.
Ngay cả chiếc xích đu ta thường ngồi ngày trước, cũng vẫn lặng lẽ đứng ở chỗ cũ, không đổi dù chỉ một phân.
Lý Nhượng tóc dài xõa xuống, nửa tựa trên nhuyễn tháp.
Hô hấp yếu ớt, chỉ hơi cử động một chút đã không nhịn được mà ho khẽ.
Ta lấy một cây đàn hương hình hoa Diêu Hoàng ra đốt.
Tàn hương nhẹ nhàng rơi xuống đầu ngón tay, mùi hương lan tỏa, miễn cưỡng ép xuống những tạp niệm cuộn trào nơi đáy lòng ta.
Sắc mặt Lý Nhượng tái nhợt, chậm rãi mở miệng.
Hắn nói ngày bị ám sát ở Dư Hàng, trong lòng hắn vẫn luôn ôm một tia may mắn.
Nghĩ rằng ta mềm lòng.
Nếu hắn bị thương nặng hơn một chút, thấy hắn đáng thương, ta nhất định sẽ quay đầu xe ngựa lại cứu hắn một mạng.
Nhưng hôm ấy, thân thể hắn càng lúc càng lạnh, máu gần như chảy cạn, cũng không còn nhìn thấy bóng dáng xe ngựa đâu nữa.
Hắn nghĩ rằng, có lẽ ta sẽ vĩnh viễn không tha thứ cho hắn.
Có lẽ, hình dáng hắn khiến ta thích nhất…
Chính là dáng vẻ một vị Vương gia nhàn tản năm xưa.
Cho nên kiếp này, hắn không tranh nữa.
Hắn có thể buông tha những huynh đệ tỷ muội từng nhục nhã hắn ở kiếp trước, có thể buông bỏ toàn bộ hận ý trong lòng, cũng có thể từ bỏ chấp niệm với hoàng quyền.
Hắn thậm chí không cần ngai vàng, chỉ muốn làm một người bình thường, cùng ta sống ở Ôn phủ.
Chỉ cần ta vui vẻ là được.
“Điện hạ.”
Ta ngắt lời hắn.
“Ta đã có người trong lòng rồi.”
Chaporia
Bình Luận (0)