Mà cũng đều là giả.
Đĩa trứng buổi sáng kia đúng là tôi tự tay làm.
Nhưng trước đó, tôi đã ghé tiệm rửa xe từ sớm để thống nhất cách liên lạc với chị Hà.
Chiếc điện thoại An Thanh Như đưa được giấu sau hộp điện trong phòng thao tác.
Dây sạc mới cũng do chị Hà âm thầm chôn sau tủ dụng cụ.
Sau khi đưa Tri Ngư đến trường, tôi không hề đi gặp chị Vương.
Người tôi gặp là Dương Bách Chu.
Chủ một văn phòng thám tử tư do chị Hà giới thiệu.
Cựu quân nhân.
Văn phòng nằm trong khu chung cư cũ kỹ, không bảng hiệu, không tên tuổi, kín như một cái bóng.
Dương Bách Chu khoảng bốn mươi tuổi, đầu húi cua, ít nói đến mức giống một lưỡi dao chưa rút khỏi vỏ.
Sau khi nghe xong yêu cầu của tôi, anh ta chỉ hỏi đúng một câu:
“Cô muốn bằng chứng hay muốn kết quả?”
“Tôi muốn cả hai.”
“Tôi cần bằng chứng để rời đi trong tử tế.”
“Còn kết quả…”
Tôi cười nhạt.
“Tôi muốn anh ta không thể tử tế nổi.”
Dương Bách Chu gật đầu, cầm tài liệu lên đọc.
Từ đầu đến cuối không hề hỏi tại sao.
Tấm ảnh bồn hoa trước cổng trường mẫu giáo kia đúng là tôi tự chụp.
Nhưng ngoài khung hình…
Hôm đó tôi đã tranh thủ gặp riêng cô giáo chủ nhiệm của Tri Ngư.
Vòng vo vài câu rồi xác nhận được một chuyện:
Hiệu trưởng thật sự mỗi tuần đều gửi bảng tổng hợp lịch đưa đón của Tri Ngư cho mẹ chồng tôi.
Trong nhà hàng healthy hôm ấy, chị Vương vẫn đang thao thao bất tuyệt chuyện đội thi công.
Nhưng thứ tôi thật sự nghĩ tới lại là tin nhắn An Thanh Như vừa gửi:
“Tìm được Tôn Vãn Đường rồi.”
“Cô ta tưởng mình là vị hôn thê của Thẩm Cảnh Nghiêu.”
Hộp bánh đào tô trong xe đẩy là thật.
Mẹ chồng thích ăn cũng là thật.
Nhưng trước khi đăng ảnh đó lên, tôi cố ý lùi về góc bãi đỗ xe để chiếc biển quảng cáo của một văn phòng luật lọt vào khung hình phía xa.
Là cố tình cho Thẩm Cảnh Nghiêu thấy.
Bức ảnh sườn xào chua ngọt kèm dòng chữ “Đợi chồng về ăn cơm” được Thẩm Cảnh Nghiêu thả tim ngay lập tức.
Còn bình luận thêm ba icon trái tim đỏ.
Tối hôm ấy, lúc về nhà, anh ta vòng tay ôm vai tôi từ phía sau:
“Vợ vất vả rồi.”
“Không vất vả.”
Tôi gắp cho anh ta một miếng sườn.
“Hôm nay anh tăng ca mệt không?”
“Cũng ổn.”
Anh ta vừa ăn vừa trả lời, trong mắt không lộ ra bất kỳ khác thường nào.
Đêm đó, anh ta làm việc trong phòng sách.
Còn tôi ngồi ngoài phòng khách vẽ tranh cùng Tri Ngư.
Con bé vẽ một con thỏ bảy sắc cầu vồng.
Tôi vẽ một cái cây xiêu xiêu vẹo vẹo.
“Mẹ.”
Tri Ngư bỗng ngẩng đầu lên.
“Mấy hôm nay lúc mẹ cười… mắt mẹ khác lắm.”
Tay tôi khựng lại.
“Khác thế nào?”
“Trước kia mẹ cười là kiểu này.”
Con bé nheo mắt thành một đường nhỏ.
“Còn bây giờ mẹ cười là kiểu này.”
Nó mở to mắt tròn xoe.
Một đứa trẻ sáu tuổi không biết diễn tả thế nào là “ý cười không chạm tới đáy mắt”.
Nhưng con bé cảm nhận được.
Tôi đặt bút xuống, ngồi xổm trước mặt con.
“Tri Ngư.”
“Mẹ đang diễn một vở kịch rất lớn.”
“Diễn xong rồi…”
“Mẹ sẽ đưa con đi xem cầu vồng thật.”
Mắt con bé lập tức sáng lên.
“Vậy con sẽ giúp mẹ giữ bí mật.”
“Được.”
“Chúng ta ngoéo tay đi.”
Con bé chìa ngón út ra móc lấy tay tôi.
Ngón tay nhỏ xíu, mềm mềm…
Nhưng móc rất chặt.
Đúng lúc ấy, tầng trên vang lên tiếng kéo ghế.
Thẩm Cảnh Nghiêu từ phòng sách bước ra.
Tri Ngư lập tức úp người xuống bàn, lớn tiếng:
“Mẹ ơi! Cây mẹ vẽ đẹp quá!”
Tôi đứng dậy, mỉm cười với người đàn ông đang đi xuống cầu thang:
“Anh xem Tri Ngư vẽ có đẹp không.”
Anh ta đi tới, cầm bức tranh của con bé lên.
“Thỏ cầu vồng à? Có sáng tạo đấy.”
“Còn mẹ con vẽ gì đây?”
Tri Ngư lập tức giơ bức tranh của tôi lên:
“Cái cây!”
Thẩm Cảnh Nghiêu bật cười.
“Mẹ con đúng kiểu trường phái hiện thực.”
Nói xong còn tiện tay xoa tóc tôi.
Tôi hơi cúi đầu, lặng lẽ cất bức tranh đi.
Anh ta nhìn thấy đúng thứ tôi muốn anh ta nhìn thấy.
Một người vợ dịu dàng.
Chaporia
Bình Luận (0)