Một người mẹ tốt.
Một gia đình bình thường.
Đêm thứ mười bốn, Thẩm Cảnh Nghiêu bắt đầu kiểm tra điện thoại của tôi.
Tôi không nhìn thấy màn hình anh ta.
Nhưng tôi biết.
Bởi vì điện thoại anh ta sáng lên một lần.
Trên đó là tin nhắn tôi gửi cho An Thanh Như lúc chiều:
“Cuối tuần tụ tập không? Em dẫn Tri Ngư theo, chị dẫn con trai chị tới luôn cho tụi nhỏ chơi với nhau.”
Tin nhắn đó được gửi từ chiếc điện thoại bị theo dõi.
Ba phút sau khi gửi xong…
Tôi dùng chiếc điện thoại giấu sau hộp điện ở tiệm rửa xe gọi cho An Thanh Như.
“Vừa rồi anh ta kiểm tra lịch sử giao dịch ngân hàng của em.”
“Bắt đầu hoảng rồi à?”
“Chưa đến mức đó.”
“Nhưng anh ta đã bắt đầu lục lịch sử cuộc gọi.”
“Khoản tiền chị chuyển cho em dùng tài khoản giả với tên giả… có an toàn không?”
An Thanh Như cười khẽ.
“Chị đi đường vòng qua quỹ công ở nước ngoài.”
“Nếu muốn lần ra…”
“Ít nhất cũng phải mất ba tháng.”
An Thanh Như im lặng vài giây rồi mới nói tiếp:
“Nhưng anh ta bắt đầu kiểm tra hành vi của em rồi.”
“Biển quảng cáo văn phòng luật em cố tình chụp vào ảnh, góc bãi đỗ xe, mấy quyển sách em mua…”
“Anh ta thấy hết rồi.”
“Em muốn anh ta thấy mà.”
“Em định làm gì?”
Tôi nhìn dòng xe lướt qua ngoài cửa kính.
“Em muốn anh ta tự quỳ xuống cầu xin ly hôn.”
Cúp điện thoại.
Tôi lấy chiếc điện thoại giấu sau hộp điện ra, lau sạch dấu vân tay rồi nhét lại chỗ cũ.
Ngoài cửa, chị Hà vẫn đang cúi đầu lau xe, vừa làm vừa khe khẽ hát một bài nhạc cũ.
Từ đầu đến cuối không nhìn tôi lấy một lần.
Hai ngày sau, Thẩm Cảnh Nghiêu lần đầu tiên để lộ sơ hở.
Lúc tan làm về nhà, sắc mặt anh ta rất khó coi.
Ngay cả giày cũng chưa thay đã đi thẳng vào bếp, đứng phía sau tôi.
Trong nồi đang hầm cà chua bò mềm.
Tôi cầm muôi đảo nhẹ, vẫn có thể cảm nhận rõ ánh mắt anh ta ghim lên sau gáy mình.
“Hôm nay em đi đâu?”
“Mua đồ ăn, đón Tri Ngư rồi về nhà.”
Tôi không quay đầu lại.
“Sao thế?”
“Thế hôm qua?”
“Hôm qua à?”
Tôi giả vờ suy nghĩ.
“Em đi thư viện mượn truyện tranh cho Tri Ngư. Hôm trước nữa đi siêu thị. Còn hôm kia…”
“Đủ rồi.”
Anh ta đột ngột cắt ngang.
Giọng đè rất thấp.
“Chu Tuệ An.”
“Tốt nhất em nên nói thật với anh.”
Tôi tắt bếp, xoay người nhìn anh ta.
Năm năm kết hôn.
Đây là lần đầu tiên anh ta nói chuyện với tôi bằng giọng điệu này.
“Em nói thật mà.”
Tôi lau tay bằng khăn bếp.
“Anh sao vậy? Công ty có chuyện à?”
Anh ta không trả lời.
Chỉ đứng đó nhìn chằm chằm vào mặt tôi rất lâu.
Sau đó quay người đi ra phòng khách.
Vạt áo vô tình hất đổ lọ muối trên bàn.
Muối trắng tung tóe khắp sàn.
Anh ta không cúi xuống nhặt.
Tôi ngồi xổm xuống, lặng lẽ quét từng hạt một.
Muối trắng tinh.
Nhỏ vụn như băng.
Kể từ hôm đó, anh ta bắt đầu hỏi liên tục.
Ngày nào cũng hỏi.
Mà càng lúc càng dồn dập.
Buổi sáng trước khi ra ngoài hỏi tôi hôm nay định làm gì.
Buổi trưa nhắn tin hỏi tôi đang ở đâu.
Buổi chiều gọi điện hỏi khi nào đi đón Tri Ngư.
Giọng điệu một lần nóng nảy hơn một lần.
Một lần gấp gáp hơn một lần.
Còn tôi thì không thay đổi.
Tôi trả lời tất cả mọi câu hỏi.
Kiên nhẫn.
Dịu dàng.
Ngoan ngoãn.
Vẫn luôn mỉm cười.
“Đi siêu thị.”
“Đi dạo phố với chị Vương.”
“Ở nhà dọn tủ quần áo.”
Mỗi câu trả lời đều là thật.
Mà cũng không hoàn toàn là thật.
Còn anh ta thì ngày một cáu gắt.
Ngày một mất kiểm soát.
Bởi vì…
Những gì tôi cho anh ta thấy vẫn chưa đủ.
Anh ta muốn nhìn thấy toàn bộ con người tôi.
Chaporia
Bình Luận (0)