Nhưng có một phần nhỏ…
Anh ta mãi mãi không bao giờ nhìn thấy được.
Phần đó nằm sau hộp điện ở tiệm rửa xe.
Nằm trong từng tấm ảnh Dương Bách Chu chụp được.
Nằm trong mỗi đêm An Thanh Như lặng lẽ đột nhập hệ thống email công ty anh ta.
Phần mà anh ta không thể chạm tới ấy…
Đang từng chút một ép anh ta phát điên.
Tối thứ bảy, Tri Ngư ngủ rồi.
Thẩm Cảnh Nghiêu bước ra khỏi phòng sách, rót cho mình một ly whisky rồi đi ra ban công.
Tôi cũng theo ra ngoài, đứng cạnh anh ta.
Đêm thu lạnh rất nhanh.
Ánh đèn đường dưới lầu kéo cái bóng anh ta dài ngoằng trên nền gạch.
“Tuệ An.”
Anh ta lắc nhẹ ly rượu trong tay.
“Có phải em đang giấu anh chuyện gì không?”
Tôi nhìn biển hiệu neon nhấp nháy phía xa.
“Cảnh Nghiêu.”
Tôi nhẹ giọng hỏi ngược lại:
“Anh có chuyện gì giấu em không?”
Động tác trong tay anh ta khựng lại.
Anh ta quay đầu nhìn tôi.
Trong mắt thoáng qua một tia hoảng loạn rất ngắn.
Rồi lập tức ngửa đầu uống cạn ngụm whisky cuối cùng.
“Đương nhiên là không.”
Anh ta cười.
“Em nghĩ nhiều rồi.”
“Vậy thì tốt.”
Tôi cũng cười theo.
“Vào nhà thôi, ngoài này lạnh.”
Nói xong tôi xoay người đi vào trước.
Để lại anh ta đứng một mình ngoài ban công.
Trong ly vẫn còn sót lại một viên đá chưa tan hết.
Qua lớp kính phản chiếu của cửa ban công…
Tôi nhìn thấy anh ta lấy điện thoại ra.
Mở phần mềm định vị.
Kiểm tra xem tôi có đang ở nhà hay không.
Tọa độ chính xác tới sáu số sau dấu phẩy.
Đúng vậy.
Tôi đang ở nhà.
Nhưng đáp án khiến anh ta mất ngủ mỗi đêm…
Đang nằm trong chiếc điện thoại giấu sau hộp điện ở tiệm rửa xe.
Lặng lẽ chờ đến ngày hết hạn một tháng.
4
Ba ngày sau, kết quả điều tra của An Thanh Như được gửi tới làm ba lần.
Lần đầu là một email mã hóa.
Nội dung trống rỗng.
File đính kèm chỉ có đúng một ký tự:
“1”
Tôi mở ra.
Là một bảng thống kê.
Toàn bộ lịch sử mở phòng của Thẩm Cảnh Nghiêu trong ba năm.
Cùng một khách sạn.
Cùng một người phụ nữ.
Cho đến tận bây giờ vẫn chưa dừng lại.
Dòng đầu tiên…
Là ngày tôi nhập viện cấp cứu vì viêm dạ dày ruột cấp.
Camera phòng cấp cứu vẫn còn lưu lại.
Anh ta vừa đưa tôi tới bệnh viện đã quay người rời đi.
Ngay cả xe cũng không tắt máy.
Dòng cuối cùng trong bảng có ghi chú:
“Mỗi lần mở phòng kéo dài khoảng ba đến bốn tiếng.”
Lần thứ hai là hồ sơ bất động sản.
Người phụ nữ kia tên Tôn Vãn Đường.
Hai mươi sáu tuổi.
Từng là trợ lý riêng của Thẩm Cảnh Nghiêu.
Tình trạng bảo hiểm xã hội hiện tại hiển thị:
“Đã nghỉ việc.”
Nhưng dưới tên Tôn Vãn Đường lại xuất hiện thêm một căn hộ ba phòng ngủ và một chiếc BMW X3.
Ngày mua nhà…
Trùng khớp hoàn toàn với ngày tôi bị trầm cảm sau sinh, ôm con đòi về nhà mẹ đẻ.
Trên bản scan giấy chứng nhận quyền sở hữu, chỗ ký tên người mua là chữ ký ký thay của Thẩm Cảnh Nghiêu.
Ngay cả nét chữ…
Anh ta cũng lười sửa.
Lần thứ ba An Thanh Như gửi tới là một thư mục.
Bên trong chỉ có ba tấm ảnh và một địa chỉ.
Tôn Vãn Đường chưa từng nghỉ việc.
Cô ta được Thẩm Cảnh Nghiêu giấu trong khu chung cư cạnh phòng tập yoga.
Đi bộ chưa tới năm phút.
Mỗi tuần anh ta lấy lý do tăng ca để đến đó ba lần.
Khung giờ cố định từ bảy giờ tối đến mười giờ đêm.
Điện thoại của An Thanh Như gọi tới bằng đường truyền mã hóa.
“Ngày mở phòng này là hôm em nhập viện vì viêm dạ dày ruột cấp.”
“Anh ta ném em ở bệnh viện rồi đi thẳng tới khách sạn, ở đó bốn tiếng.”
“Ừm.”
“Ngày mua căn hộ là hôm em trầm cảm sau sinh, ôm con muốn về nhà mẹ.”
“Hôm đó anh ta quỳ xuống cầu xin em ở lại.”
“Em còn nhớ không?”
“Nhớ.”
“Còn một chuyện nữa.”
An Thanh Như dừng vài giây.
“Hàng xóm của Tôn Vãn Đường nói gần đây cô ta hay đi bệnh viện.”
“Chị tra lịch sử đăng ký khám rồi.”
“Khoa sản.”
Chaporia
Bình Luận (0)