Nhưng trong mắt đã có thêm thứ khác.
Không còn là dịu ngoan.
Cũng không phải sắc lạnh.
Mà là một loại kiên định lắng sâu tận đáy.
Buổi ký hợp đồng diễn ra rất thuận lợi.
CTO bên kia họ Tề, hơn bốn mươi tuổi, xuất thân từ giới an ninh mạng.
Nói chuyện dứt khoát tới mức không giống dân thương mại.
Ông ấy lật sơ yếu lý lịch của tôi, nhìn tới khoảng trống năm năm thì khẽ nhướng mày.
“Tôi từng nghe về thành tích thi đấu của cô.”
“Năm năm bỏ trống?”
“Đúng.”
Tôi bình tĩnh đáp.
“Làm nội trợ toàn thời gian.”
Ông ấy ký tên lên hợp đồng.
“Được.”
“Chào mừng gia nhập.”
Lúc tôi bước ra khỏi tòa nhà, bên ngoài nắng rực rỡ đến chói mắt.
An Thanh Như đang ngồi ở quán cà phê dưới lầu.
Trước mặt là hai ly latte.
“Ký rồi?”
“Ký rồi.”
Cô ấy đẩy một ly về phía tôi.
“Vậy chị tuyên bố một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Chị chuẩn bị nghỉ hưu.”
Tay tôi khựng lại giữa chừng.
An Thanh Như mới ba mươi lăm tuổi.
Một trong những phó tổng trẻ nhất ngành an ninh mạng.
Hai chữ “nghỉ hưu” từ miệng cô ấy phát ra nghe như truyện cười.
“Chị đùa em à?”
“Không.”
Cô ấy nhấp một ngụm cà phê.
“Không phải nghỉ về trồng hoa.”
“Chị định rút khỏi tuyến đầu, chuyển sang đầu tư.”
“Trong tay chị có mấy dự án.”
“Đang thiếu một cộng sự kỹ thuật đủ mạnh.”
Cô ấy nhìn tôi.
“Em mở công ty.”
“Chị rót vốn.”
“Điều kiện duy nhất…”
“Tự nghĩ tên công ty cho đàng hoàng.”
“Đừng làm chị mất mặt.”
“Chị An…”
“Đừng có xúc động.”
Cô ấy đẩy một tấm thẻ ngân hàng qua.
“Vốn khởi động.”
“Không nhiều.”
“Đủ cho em sống ba năm.”
Tôi nhìn tấm thẻ ấy.
Bốn số cuối…
Là ngày sinh của An Thanh Như.
Năm năm trước, tôi từng giúp cô ấy làm một dự án bảo mật.
Dự án đó đã cứu cô ấy khỏi một vụ rò rỉ nội bộ cực lớn.
Khi ấy An Thanh Như từng nói:
“Em cứu cả sự nghiệp của chị.
”
“Cầm đi.”
Cô ấy đứng dậy.
“Coi như chị đầu tư.”
“Có lỗ chị cũng không đau lòng.”
Cô ấy giẫm giày cao gót rời đi.
Mái tóc ngắn dưới ánh nắng sáng đến bạc màu.
Tối hôm đó, tiệm rửa xe của chị Hà cực kỳ náo nhiệt.
Trịnh Thủ Nghĩa mang lẩu tới.
Chị Hà chạy qua chạy lại trong bếp.
Dương Bách Chu bị ép ngồi một góc bóc tỏi.
Tri Ngư ở ngoài cửa đuổi theo con mèo chị Hà nuôi, cười giòn tới mức trên lầu cũng nghe thấy.
Tôi kể chuyện An Thanh Như đầu tư.
Người mở miệng đầu tiên là chị Hà:
“Vậy định mở ở đâu?”
“Em nghĩ trước mắt thuê văn phòng nhỏ trong tòa nhà thương mại.”
“Thuê cái gì mà thuê.”
Chị đứng dậy bê nồi chân giò hầm gừng ra.
“Tầng trên tiệm chị còn nguyên một tầng trống mấy năm rồi.”
“Có chê không?”
“Chị Hà…”
“Đừng chị Hà nữa.”
Chị đặt mạnh nồi xuống bàn.
“Khu này toàn garage với xưởng xe.”
“Nếu không ngại ồn…”
“Thì đủ chỗ cho em nhét cả đống server.”
Trịnh Thủ Nghĩa gắp cho tôi miếng khăn bò.
“Biển hiệu để anh làm.”
“Bảng viết tay.”
“Truyền thống cũ.”
Tôi cúi đầu nhìn nồi lẩu đỏ rực đang sôi ùng ục.
Không nói gì.
Tri Ngư đúng lúc ấy chạy vào.
Con bé ôm bức tranh của mình.
Trên tranh giờ đã có bảy người.
Mẹ cầu vồng đủ màu.
Bà Hà mặc đồ công nhân xanh lam.
Dì An cầm laptop.
Ông Trịnh đeo kính.
Chú Dương vác máy ảnh.
Dì Tôn ôm em bé.
Và cả chính nó nữa.
“Mẹ ơi, cái này cho mẹ.”
Tri Ngư nhét bức tranh vào tay tôi.
“Vẫn còn thiếu một người.”
“Lát nữa con sẽ vẽ tiếp.”
“Thiếu ai?”
“Ba.”
Tôi khựng lại.
“Ba ngày xưa ấy.”
Con bé nghiêng đầu suy nghĩ.
“Nhưng con sẽ vẽ dấu X lên.”
“Ba mới vẫn chưa tìm được, nên để trống trước.”
Chị Hà đang uống trà suýt nữa phun cả ngụm ra ngoài.
“Con bé này đúng là giống mẹ nó thật.”
Chaporia
Bình Luận (0)