Anh ta lái chiếc xe tải nhỏ cũ kỹ tới.

Cốp sau nhét kín đồ.

Lúc dỡ xuống là ba bộ server cũ.

Vỏ ngoài trầy xước kha khá.

Quạt tản nhiệt vừa quay đã kêu ù ù.

Nhưng cấu hình lại không hề thấp.

RAM cắm kín khe.

CPU đủ chạy cả môi trường ảo hóa.

“Năm đó em từng nói muốn tự làm riêng.”

Anh ta khiêng server lên tầng trên nhà chị Hà, tiện tay phủi lớp bụi trên thân máy.

“Đống này đủ để em dựng môi trường luyện tay rồi.”

“Anh Trịnh.”

Tôi nhìn đống server trước mặt.

“Anh kiếm đâu ra vậy?”

“Đừng hỏi.”

Anh ta rút tua vít ra, bắt đầu giúp tôi đấu dây.

“Hỏi là hàng hợp pháp.”

“Ngành này đổi mới nhanh lắm, anh cũng phải học thêm.”

“Có thời gian thì ghé quầy anh chơi.”

“Anh mời trà sữa.”

Dương Bách Chu cũng từng tới giúp tôi chuyển nhà.

Tôi đổi vị trí tủ quần áo.

Anh ta phụ bê khung giường.

Từ đầu tới cuối vẫn ít nói như cũ.

Đến lúc chuyển xong đồ, anh ta đứng trước cửa thay giày rồi bỗng dưng dừng lại.

“Cô Chu.”

Cuối cùng anh ta cũng mở miệng.

“Tôi từng gặp rất nhiều người ly hôn.”

“Nhưng cô là người đầu tiên…”

“Mài dao suốt ba năm.”

“Đến cuối cùng lại là người đưa khăn giấy cho đối phương trước.”

Tôi vẫn cúi đầu chỉnh server.

Không quay lại.

“Khăn giấy là để cô ấy lau mắt.”

“Không phải để lau sạch tội lỗi.”

Dương Bách Chu không nói thêm gì nữa.

Cửa đóng lại.

Tiếng bước chân anh ta đi xuống cầu thang rồi bị tiếng rửa xe dưới lầu nuốt mất.

9

Ba tháng sau, An Thanh Như gọi điện lúc nửa đêm.

“Mai tới công ty ký hợp đồng.”

“Khách hàng chỉ đích danh em.”

Cô ấy dừng lại rồi bật cười:

“Biết CTO bên đó nói gì không?”

“Nói gì?”

“Ông ta nói…”

“Người có thể moi được chuỗi tài chính giấu sâu như vậy ra ngoài, bọn họ rất cần.”

Tôi tựa lưng ra ghế, khép lại quyển “Kiến Trúc Zero Trust” đã đọc tới lần thứ ba.

Ngoài cửa sổ, ánh đèn đường xuyên qua bảng hiệu neon tiệm rửa xe nhà chị Hà, hắt lên tường những mảng sáng đỏ xanh chồng chéo.

Tri Ngư ngủ rồi.

Con bé ngủ theo hình chữ đại tiêu chuẩn, chăn bị đạp xuống tận cuối giường.

Ở đầu dây bên kia, An Thanh Như vẫn còn nói:

“Đừng làm chị mất mặt đấy.”

“Không đâu.”

“À còn nữa…”

Giọng cô ấy thấp xuống.

“Tôn Vãn Đường sinh rồi.”

“Tháng trước.”

“Mẹ tròn con vuông.”

Đầu ngón tay tôi siết chặt điện thoại thêm một chút.

“Ai nói chị biết?”

“Dương Bách Chu.”

“Anh ta nói Tôn Vãn Đường đã thuê nhà ở một thành phố khác.”

“Không liên lạc với Thẩm Cảnh Nghiêu.”

“Một mình tới bệnh viện sinh con.”

“Ở mục tên cha trên giấy khai sinh…”

“Cô ấy để trống.”

Tôi im lặng.

Sau đó đứng dậy đi ra ban công.

Gió đêm thổi tới, mang theo chút ấm áp cuối cùng của mùa thu.

“Chị An.”

Tôi khẽ lên tiếng.

“Em nhờ chị một việc.”

“Nói đi.”

“Giúp em tra số tài khoản ngân hàng của Tôn Vãn Đường.”

An Thanh Như không hỏi lý do.

“Gửi em rồi.”

Tôi cúp máy, mở ứng dụng ngân hàng.

Nhập số tài khoản.

Điền một khoản tiền.

Ở phần nội dung chuyển khoản, tôi chỉ viết sáu chữ:

“Cho đứa trẻ, không liên quan người lớn.”

Lúc bấm xác nhận, màn hình lóe sáng một cái rồi hiện dòng chữ:

“Chuyển khoản thành công.”

Sáng hôm sau, tôi dậy từ sáu giờ.

Tri Ngư vẫn còn ngủ.

Tôi xuống dưới tiệm rửa xe của chị Hà đứng hít thở một lúc.

Không khí buổi sớm lành lạnh, lẫn mùi dung dịch rửa xe thoang thoảng.

Chị Hà đã bắt đầu lau xe rồi.

Thấy tôi xuống, chị tắt vòi xịt nước cao áp.

“Hôm nay đi ký hợp đồng à?”

“Ừm.”

“Mặc gì đây?”

Tôi cúi đầu nhìn mình.

Quần jeans bạc màu vì giặt quá nhiều.

Áo khoác đen An Thanh Như đưa cho.

Giày thể thao.

“Cứ vậy thôi.”

Chị Hà nhìn tôi từ trên xuống dưới rồi gật gù.

“Được đấy.”

“Ra dáng lắm rồi.”

Công ty của An Thanh Như nằm trong tòa nhà văn phòng cao cấp nhất thành phố.

Trong gương ở đại sảnh, tôi nhìn thấy chính mình.

Đúng là đã khác cô kỹ sư mặc áo sơ mi caro của năm năm trước rất nhiều.

Gầy hơn một chút.

Tóc ngắn hơn một chút.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...