Tôi lặng lẽ nghe hết.

Sau đó chỉ đáp một tiếng:

“Ừm.”

“Em…”

“Em sẽ quay về chứ?”

Ngoài cửa sổ, bảng đèn neon của tiệm rửa xe nhà chị Hà vẫn sáng.

Ánh đèn đỏ xuyên qua màn mưa rơi xuống lớp kính cửa sổ.

Giống như những vì sao đã vỡ vụn.

“Thẩm Cảnh Nghiêu.”

“Anh say rồi.”

“Nghỉ ngơi sớm đi.”

“Tuệ An…”

Tôi cúp máy.

Màn hình tối xuống.

Tri Ngư chạy lon ton tới, giơ cao bức tranh thỏ cầu vồng trong tay.

“Mẹ ơi!”

“Kể chuyện trước khi ngủ đi!”

Tôi cúi người ôm con bé lên rồi bước vào phòng ngủ.

Đêm đó, lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi nằm mơ.

Mơ thấy chính mình của năm năm trước.

Đứng trên sân khấu nhận giải cuộc thi an ninh mạng.

Trong tay ôm chiếc cúp sáng lóa.

Dưới khán đài, tiếng vỗ tay vang lên không ngớt.

An Thanh Như ngồi hàng ghế đầu, giơ ngón cái về phía tôi.

Lúc tỉnh dậy, gối đã ướt.

Chắc không phải khóc đâu.

Có lẽ…

Là trời nóng quá thôi.

Một tuần sau, An Thanh Như tới.

Cô ấy đứng giữa phòng khách nhà tôi, đảo mắt nhìn một vòng rồi đặt phịch một thùng tài liệu xuống bàn trà.

“Liên lạc mã hóa.”

“Kiến trúc Zero Trust.”

“Đối kháng AI…”

“Năm năm em bỏ lỡ đều nằm trong này.”

Cô ấy vỗ vỗ lên thùng giấy.

“Bên chị có khách hàng đang cần cố vấn an ninh thông tin.”

“CTO bên đó nói…”

“Người có thể lôi được chuỗi tài chính giấu sâu như vậy ra ánh sáng, bọn họ cần.”

“Tuần sau đi làm.”

Tôi mở thùng giấy ra.

Bên trong kín mít tài liệu kỹ thuật.

Năm năm không đụng tới.

Rất nhiều thuật ngữ đã đổi mới hoàn toàn.

“Chị An…”

“Tay nghề của em bỏ năm năm rồi.”

An Thanh Như liếc tôi một cái.

“Em tưởng kỹ thuật là ổ bánh mì à?”

“Để lâu sẽ mốc?”

Cô ấy ngồi phịch xuống sofa.

“Kỹ thuật là xương.”

“Một khi đã mọc trên người thì không mất được.”

Đúng lúc ấy, chị Hà ló đầu từ cửa vào.

“Hai đứa đang nói gì vậy?”

“Chị đem chân giò hầm gừng lên nè.”

Bát chân giò hầm đặt xuống trước mặt tôi vẫn còn nghi ngút khói.

Chị Hà hầm suốt sáu tiếng.

Chân giò mềm tới mức vừa chạm đũa đã tách xương.

Gừng cay xộc lên tận mũi.

Trứng ngấm đầy nước dùng.

Tôi uống một ngụm nước.

Vị cay từ cổ họng lan thẳng xuống dạ dày, nóng hổi.

“Chị Hà.”

Tôi nhìn chị.

“Em muốn thuê căn hộ nhỏ trên lầu của chị.”

“Thuê cái gì mà thuê.”

Chị quay lưng đi luôn.

“Muốn ở bao lâu thì ở.”

“Không thì xuống phụ chị rửa xe trả công.”

An Thanh Như tiện tay rút một quyển “Sách Trắng Kiến Trúc Zero Trust” từ trong thùng rồi ném xuống trước mặt tôi.

“Đọc cái này trước đi.”

Tôi mở trang đầu.

Kín đặc thuật ngữ chuyên ngành.

Nhìn như một thứ ngôn ngữ xa lạ.

Nhưng trong lòng tôi lại không hề hoảng.

Bản năng từng được luyện qua vô số đêm công phòng vẫn còn đó.

Giống như lời Trịnh Thủ Nghĩa từng nói…

Người biết hàn mạch điện sẽ không quên cách cầm mỏ hàn.

Những ngày sau đó, ban ngày tôi học lại kỹ thuật trên căn hộ nhỏ của chị Hà.

Buổi tối đón Tri Ngư về nhà.

Tài liệu An Thanh Như gửi chất nửa cái bàn.

Từ giao thức mã hóa cho tới thuật toán đối kháng AI mới nhất.

Tôi đọc từng quyển một.

Có hôm thức tới hai giờ sáng, đầu óc quay cuồng.

Tôi sẽ xuống tiệm rửa xe ngồi một lát.

Chị Hà lúc nào cũng ở đó.

Hoặc đang lau xe.

Hoặc đang uống trà.

Thỉnh thoảng còn nghêu ngao vài câu nhạc cũ lệch tông tới mức không cứu nổi.

“Hồi trước ở công ty cô cũng thức đêm dữ vậy hả?”

Chị hỏi.

“Còn dữ hơn.”

Tôi nhìn vòi xịt nước cao áp trong phòng thao tác.

“Có năm diễn tập công phòng, em thức liền bảy mươi hai tiếng không chợp mắt.”

“Vậy sao sau này nghỉ?”

Tôi im lặng vài giây rồi cười nhạt.

“Thẩm Cảnh Nghiêu nói phụ nữ mạnh mẽ quá không tốt.”

“Nói anh ta ra ngoài kiếm tiền là đủ rồi, em cứ ở nhà hưởng phúc.”

“Hồi đó em tin thật.”

“Sau này mới biết…”

“Anh ta sợ em phát hiện những thứ trong điện thoại của mình.”

Chị Hà không bình luận gì về anh ta.

Chỉ lặng lẽ rót cho tôi một tách trà rồi đẩy qua.

“Uống trà đi.”

Nói xong liền đứng dậy.

“Chị xuống đánh bóng xe.”

Trịnh Thủ Nghĩa cũng ghé qua một lần.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...