15
Lệ Thừa Uyên bảo trợ lý mua sẵn đồ ăn, đưa tới căn hộ ở trung tâm thành phố trước.
Tôi nhướng mày:
“Đích thân xuống bếp?”
Anh nới lỏng cà vạt, xách nguyên liệu đi tới đảo bếp mở, dáng vẻ thong dong xử lý.
Thịt ba chỉ được cắt thành từng khối vuông cỡ quân mạt chược, mỗi miếng đều vuông vức như dùng thước đo.
Nồi đất trên bếp đã nóng, anh cho đường phèn vào thắng thành màu hổ phách, rồi mới cho thịt vào xào đến vàng óng, thêm rượu vàng, nước tương nhạt, nước tương đậm và một chai nhỏ dầu bã rượu Thái Thương.
Mùa hè năm đó, tôi dẫn Lệ Thừa Uyên về nhà.
Bà nội bận rộn trong bếp cả buổi chiều, bưng ra một đĩa thịt kho tàu đỏ au óng ánh, run run mềm mại, đũa chạm nhẹ là tan.
Tôi ăn liền hai bát cơm, còn trộn sạch nước sốt.
“Nhà chúng tôi từ nhỏ đã thích món này, thịt kho nhà khác không ăn, chỉ nhận món bà làm.”
Anh lặng lẽ nghe.
Sáng sớm hôm sau, tôi còn chưa tỉnh ngủ đã ngửi thấy mùi khét.
Lệ Thừa Uyên đeo chiếc tạp dề hoa của bà nội, đứng trước bếp, giống hệt học sinh tiểu học đang bị phê bình.
“Lửa lớn quá rồi, lúc nấu phải canh thật kỹ.”
Cả buổi sáng, vị thiếu gia từ nhỏ chưa từng động tay vào việc bếp núc nấu liền ba nồi.
Hai nồi đầu quá khét, quá mặn.
Nồi thứ ba, bà nội nếm một miếng rồi kéo tôi sang một bên:
“Thịt kho phải hầm mềm nhừ, không vội được. Một cậu thiếu gia thành phố như nó đứng cả buổi sáng, tay phồng rộp bỏng lên cũng không hé nửa lời.”
“Người như vậy đối xử tốt với cháu, sẽ không chỉ nói suông ngoài miệng.”
Tính ra, tôi đã rất nhiều năm chưa ăn lại món thịt kho này.
Nắp nồi đất được mở ra, mùi thơm của nước sốt đậm đặc hòa cùng hương rượu bã tràn ngập căn bếp.
Lệ Thừa Uyên đang kho thịt, dùng đũa dài lật từng miếng thịt, để mỗi mặt đều phủ lớp nước sốt bóng loáng.
Động tác không nhanh không chậm, giống như đang hoàn thành một nghi thức vô cùng quan trọng.
Anh gắp cho tôi một miếng, đặt lên cơm, phần mỡ trong suốt óng ánh, phần nạc chỉ chạm nhẹ là tan.
Tôi cắn một miếng, sống mũi bỗng cay xè.
Hương vị không đúng.
Không phải không ngon, mà là quá giống rồi.
Giống món bà nội làm, mềm tan trong miệng, vị mặn ngọt vừa phải, ăn xong còn lưu lại hương dầu bã rượu nơi đầu lưỡi.
Tay nghề như vậy, không luyện vài chục lần thì không thể đạt tới mức này.
Những năm tháng tôi vắng mặt, anh đã làm món này bao nhiêu lần rồi?
Tôi không hỏi.
Anh cũng không nói gì.
Thời gian trôi qua như nước.
Người xưa chẳng biết nơi nào, chỉ có hoa đào vẫn cười trong gió xuân.
16
Lệ Thừa Uyên pha một ấm Bích Loa Xuân.
“Tôi phải đi rồi.”
“Vẫn còn sớm.”
“Dự án mới ở Hải Thành, tôi phải chuẩn bị…”
Còn chưa nói xong, cả người đã bị anh ôm chặt vào lòng.
“Anh làm gì vậy?”
“Niệm Dư, đừng nói em không nhìn ra, anh muốn quay lại với em.”
Tôi từ bỏ giãy giụa, bật cười:
“Lệ Thừa Uyên, nếu anh có thể tự quyết chuyện hôn nhân, đến mức phải ngầm đồng ý để tôi rời đi lúc mang thai sao?”
Giọng anh trở nên khô khốc:
“Khi đó anh không làm được, nhưng bây giờ có thể rồi.”
“Có thể cái gì?”
“Cưới em.”
“Mẹ anh đồng ý rồi?”
“Không cần bà ấy đồng ý.”
“Nhưng dựa vào đâu anh nghĩ tôi nhất định sẽ đứng yên tại chỗ chờ anh?”
Sau khi sinh Náo Náo rồi ra nước ngoài, tôi từng trải qua trầm cảm sau sinh và hội chứng cai nghiện nghiêm trọng.
Đêm đông Bắc Âu rất dài, bốn giờ chiều trời đã tối.
Trước hai giờ sáng, tôi hoàn toàn không ngủ được.
Chỉ cần nhắm mắt lại là ánh đèn trắng chói mắt trong bệnh viện.
Trước mắt là đứa trẻ khóc không ngừng, là ba nằm trên giường bệnh.
Tôi bị bao trùm bởi nỗi lo âu chia ly và nỗi sợ mất đi tất cả.
Nhưng không dám bộc lộ.
Những ngày đó giống như ngâm mình trong nước đá.
Lò sưởi mở lớn nhất, nhưng tận trong xương vẫn lạnh đến khó tả.
Có một ngày, tôi cầm dao gọt trái cây đặt lên cổ tay mình.
Bị ba đang yếu ớt khó nhọc giật lấy, máu bắn tung tóe khắp nơi.
Lúc ấy tôi mới mơ hồ nhận ra mình vừa làm gì.
“Lệ Thừa Uyên, tôi rất cảm kích những năm qua anh đã chăm sóc, giúp ba tôi từ quỷ môn quan trở về.”
“Chỉ là loại đau khổ đó, tôi không muốn trải qua lần thứ hai.”
“Xin lỗi.”
Anh cúi đầu, giọng khàn đến mức không giống chính mình.
Chaporia
Bình Luận (0)