20px

17

Theo đúng hẹn, tôi tới trường mẫu giáo.

Náo Náo vô cùng vui vẻ, kéo tôi giới thiệu với từng bạn nhỏ:

“Đây là mẹ của mình, là nhà thiết kế rất giỏi đó. Sân khấu biểu diễn ngày Quốc tế Thiếu nhi của mọi người chính là mẹ mình thiết kế!”

Cậu kéo Đóa Đóa tới giữa bức tường nền, chỉ vào con cá voi khổng lồ:

“Cái này gọi là Giấc Mơ Của Cá Voi, trong giấc mơ, cá voi cõng mình đi tìm mẹ.”

“Điều ước của mình thành hiện thực rồi, cậu vui cho mình không?”

Đám trẻ nhìn tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ, Náo Náo ưỡn ngực thật cao.

Hôm đó, cậu chơi rất vui.

Lệ Thừa Uyên gác công việc sang một bên, dùng điện thoại ghi lại sân khấu tôi thiết kế, cùng những khoảnh khắc tương tác giữa tôi và con trai.

Tôi đến Hải Thành thực hiện dự án mới.

Không bao lâu sau, Náo Náo nghỉ hè, anh đưa con trai tới.

Tôi ra ngoài xã giao.

Hai cha con không gần không xa đi theo phía sau.

Náo Náo than phiền:

“Ba à, đều tại ba già quá rồi, nói chuyện cứ như cán bộ, mẹ thấy ba vô vị nên mới không chịu về nhà.”

“Mẹ trẻ hơn ba, đẹp hơn ba, không phải giao thiệp với đại minh tinh trên TV thì cũng có trợ lý đẹp trai đi theo bên cạnh, sớm muộn gì cũng tìm cho con một youngdaddy.”

Cơ thể Lệ Thừa Uyên rõ ràng cứng lại, giọng điệu dường như có chút tổn thương:

“Mẹ từng nói với con, mẹ thích người trẻ tuổi?”

Náo Náo quay mặt sang một bên:

“Còn gì nữa. Buổi trình diễn thành công, có người tặng mẹ 999 đóa mẫu đơn Tây Dương.”

“Anh tóc bạc, chính là Jason đó, anh ấy đẹp trai lắm! Tuần hè ba đi công tác, mẹ dẫn con về Thái Thương, anh ấy luôn ở cùng bọn con.”

Không khí đột nhiên đông cứng.

Ánh mắt Lệ Thừa Uyên nhìn về phía tôi, mang theo ý vị khó dò.

18

Khách sạn tôi ở nằm trên tầng 17.

Lệ Thừa Uyên không ở căn nhà ở Hải Thành của mình, lại dẫn con trai ở phòng suite cùng tầng với tôi.

Mỗi tối đều lấy cớ đưa sữa tới gõ cửa phòng tôi.

Tôi dỗ Náo Náo ngủ xong, chuẩn bị về phòng.

Anh nắm lấy tay tôi không buông.

“Anh điên rồi à? Muốn đánh thức Náo Náo sao?”

“Nhát gan vậy, không giống tác phong năm hai mươi tuổi của em.”

Tôi suýt bật cười vì tức:

“Làm mẹ rồi, anh còn mong tôi giống trước kia, kéo anh ra ngoài thuê phòng sao?”

Tôi hạ thấp giọng, sợ Náo Náo nghe thấy.

Lệ Thừa Uyên cụp mắt nhìn tôi:

“Nhưng anh hy vọng em vẫn đối xử với anh như trước.”

Trong lòng tôi khẽ dao động.

“Đối xử thế nào?”

“Dụ dỗ anh.”

Giữa chúng tôi, quả thật là tôi chủ động dụ dỗ anh trước.

Bạn bè của Lệ Thừa Uyên cũng từng nói, nhìn anh đứng đắn như vậy, không ngờ lại thích kiểu quyến rũ chủ động.

“Anh điên rồi à?”

Môi tôi bị chặn lại.

Cả người bị anh bế sang phòng bên cạnh.

Trên người như có từng ngọn lửa bùng cháy.

Tối nay tham gia tiệc mừng công, tôi uống không ít rượu.

Đầu óc có chút choáng váng.

Lệ Thừa Uyên đặt tôi lên giường, bàn tay vuốt lên eo tôi, cúi đầu hôn sâu xuống.

Hơi thở rối loạn không chịu nổi.

Lý trí bảo tôi nên đẩy anh ra.

Nhưng trong trạng thái không tỉnh táo, bản năng sau khi gặp anh lại trỗi dậy.

Hai người lâu ngày không gặp quấn lấy nhau.

Anh ngậm lấy môi tôi, không bỏ sót bất kỳ nơi nào.

Giống như uống độc giải khát.

Hết lần này đến lần khác gọi tên tôi.

Trên đời này có ba thứ bất lực nhất: giá như, chỉ thiếu một chút nữa, và mất đi lý trí khi yêu một người.

Mượn men say, tôi tự nói với bản thân.

Bao nhiêu năm không chạm vào đàn ông, coi như giải quyết nhu cầu vậy thôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...