20px

19

Lúc tỉnh dậy, cơ thể đã được lau rửa sạch sẽ.

Tôi muốn ngồi dậy, lại bị Lệ Thừa Uyên nắm cổ tay kéo trở về trong chăn.

“Biểu hiện tối qua, em hài lòng chứ?”

Tai tôi lập tức đỏ bừng.

Nhưng để tránh những phiền phức không cần thiết, tôi vẫn lên tiếng:

“Cũng được. Bao nhiêu tiền, tôi trả phí.”

Đôi mắt luôn giỏi che giấu cảm xúc ấy chăm chú nhìn tôi:

“Từ Niệm Dư, em xem anh là cái gì?”

“Nam người mẫu chứ gì nữa!”

Không thì còn có thể là gì!

“Thật sự thích tiểu thịt tươi tặng hoa cho em rồi?”

Tôi nghĩ một lúc mới nhận ra anh đang nói đến Jason.

Thảo nào mấy lần thấy tôi và cậu ấy đứng cùng nhau, bầu không khí quanh vị tổng tài Lệ luôn lạnh đến đáng sợ.

Nhất thời tôi không biết nên mở miệng thế nào.

Trong ánh mắt sâu thẳm tĩnh lặng của Lệ Thừa Uyên, tôi nhìn thấy sự im lặng.

“Nhà họ Lệ không còn ai có thể chi phối suy nghĩ của anh nữa, nói cho anh biết, em đang nghĩ gì?”

Năm năm qua, giá trị thị trường của nhà họ Lệ tăng gấp mấy lần.

Công ty của mẹ tôi cũng nhờ đó mà kiếm được khoản lớn.

Sức khỏe của ba cơ bản đã hồi phục, sáng nào cũng ra công viên luyện Bát Đoạn Cẩm.

Sau khi về nước tôi mới biết Lệ Thừa Uyên đã bỏ ra khoản tiền khổng lồ.

Đích thân lập một đội ngũ nghiên cứu thử nghiệm, bất chấp mọi giá nghiên cứu phương án điều trị, giúp ích cho một nhóm nhỏ những người cùng mắc bệnh hiếm gặp.

Anh đã cho tôi rất nhiều sự hậu thuẫn mà chưa chắc phu nhân hào môn nào cũng có được.

Lệ Thừa Uyên nâng cằm tôi lên:

“Anh sẽ không liên hôn, chỉ sinh con với một mình em, phía mẹ anh cũng sẽ không can thiệp nữa.”

“Sẽ không còn ai chia cắt chúng ta, em cũng có thể tiếp tục làm điều mình thích.

Mới sáng sớm đã bị người ta “tỏ tình”.

Đầu óc tôi nhất thời chưa kịp phản ứng, chỉ có thể cố tỏ ra bình tĩnh:

“Nếu tôi không đồng ý thì sao?”

“Vậy thì ở bên cạnh em chừa cho anh một vị trí, anh không thua gì mấy cậu em trai kia.”

“Tối qua em cũng cảm nhận được rồi, đúng không?”

Tôi trợn tròn mắt.

Thật sự không tưởng tượng nổi, một người đàn ông luôn nắm quyền chủ động lại tự hạ mình xuống vị trí bị người khác đánh giá.

20

Náo Náo chạy tới nói với tôi:

“Cháu lừa ba, nói tiểu cữu tặng 999 đóa hoa là người theo đuổi mẹ, mẹ sắp đồng ý rồi.”

Nhớ tới dáng vẻ đột nhiên nóng vội của Lệ Thừa Uyên.

Tôi vừa buồn cười vừa tức:

“Để tiểu cữu tặng hoa là chủ ý của cháu đúng không?”

Jason học mỹ thuật ở nước ngoài, lúc ba tôi bệnh cậu ấy đã giúp rất nhiều.

Cậu nhóc hoàn toàn không thấy chột dạ:

“Cháu đem tranh của ông cố tặng anh ấy để đổi lấy mà, dù sao ông cố cũng từng nói đồ của ông là của cháu.”

Bộ sưu tập của ông cụ Lệ tùy tiện cũng có giá bảy chữ số.

Thảo nào mỗi lần Jason nhìn Náo Náo đều giống như đang nhìn thần tài nhỏ.

Nhất thời tôi không biết nên nói gì:

“Náo Náo, cháu thật sự rất muốn mẹ ở bên ba cháu sao?”

“Vâng ạ. Không chỉ vì bạn nhỏ khác đều có ba mẹ, mà vì cháu yêu mẹ, không muốn tách khỏi mẹ.”

“Trước đây bà nội từng nói mẹ ham tiền mới ở bên ba, cháu mới không tin! Ánh mắt ba tốt như vậy, sẽ không dễ bị người khác lừa đâu.”

“Giống như cháu bỏ tiền thuê ông quản gia chép bài giúp, ba liếc mắt một cái đã nhận ra, còn phạt cháu luyện chữ gấp đôi.”

“Ba còn nói với bà nội rằng nếu mẹ thích tiền của ba thì tốt rồi, chỉ cần ba mãi mãi có tiền, mẹ sẽ vĩnh viễn không rời đi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...