06
Tôi còn chưa kịp đưa tay ra, Tạ Thanh bọn họ đã ồn ào muốn nếm thử.
Tề Thâm đưa tay chắn phía trên: “Muốn ăn thì tự nướng.”
Mọi người ngẩn ra hai giây, sau đó không thể tin nổi nhìn anh: “Hóa ra anh chỉ nướng riêng cho chị dâu thôi á?”
Anh nâng mắt, giọng bình thản: “Không thì sao?”
Tiếng hò hét lập tức vang lên.
Tôi vội đẩy đĩa về phía trước: “Ừm… tôi cũng ăn không hết nhiều vậy, mọi người lấy đi.”
Không ai động, nhưng ánh mắt đều tập trung lên Tề Thâm.
Anh có chút mất kiên nhẫn xua tay: “Đứng ngây ra làm gì? Lấy xong mau biến đi.”
Lục Thần dẫn đầu cầm một nắm, đầy ý cười: “Vẫn là chị dâu nói chuyện có tác dụng.”
Sau khi xung quanh yên tĩnh trở lại, tôi dè dặt nhìn Tề Thâm: “Ừm, chuyện tối qua…”
Anh ngồi thẳng dậy, lấy một xiên cánh gà từ trong đĩa đưa cho tôi: “Chuyện tối qua em còn nhớ được bao nhiêu?”
Tôi nhận lấy, cắn một miếng nhỏ: “Chỉ nhớ anh đưa tôi rời khỏi quán bar…”
Anh nhướng mày, trong ánh mắt cất giấu ý vị khó nói rõ: “À~ vậy là không nhớ chuyện em muốn hôn tôi ngủ cùng tôi rồi?”
Tay tôi run mạnh một cái, cái gì? Tối qua tôi dữ vậy sao?
Đúng là không thể đụng vào mấy thứ khiến người ta mất lý trí này, chỉ cần dính một chút là điên tới vô biên luôn.
Tôi cực kỳ chân thành xin lỗi anh: “Xin lỗi, tôi không cố ý.”
“Tôi đảm bảo…”
Còn chưa nói xong đã bị anh nhẹ giọng cắt ngang: “An An, thứ tôi muốn không phải lời xin lỗi.”
Mẹ nó.
Da đầu tôi tê rần, không cần xin lỗi thì cần gì! Mạng tôi à?
Lòng bàn tay rịn ra một lớp mồ hôi, tôi cẩn thận nhìn anh: “Vậy cần… cái gì?”
Không phải ly hôn chứ.
900 triệu tiền sính lễ kia tuyệt đối không thể trả lại đâu.
Bàn tay đặt trên lưng ghế chậm rãi vuốt lên sau gáy tôi, ép tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Đương nhiên là…”
Anh ngừng một chút, ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt má tôi rồi đột nhiên dùng sức.
Lực hôn lên môi cực kỳ mạnh, không biết từ lúc nào đồ trong tay đã bị lấy đi.
Tề Thâm ôm tôi đặt lên đùi mình, thân hình rộng lớn che kín phía trước.
Người khác nhìn sang chỉ có thể thấy anh cúi đầu hôn sâu người trong lòng, môi lưỡi dây dưa đầy điên cuồng.
Xung quanh vang lên tiếng cười trêu chọc cùng tiếng huýt sáo.
Tôi hoảng hốt muốn đẩy anh ra, ai ngờ Tề Thâm lại hoàn toàn không buông.
Ngược lại còn nắm lấy tay tôi, mười ngón tay đan chặt: “Ngoan, thở đi.”
Nụ hôn kéo dài bao lâu tôi cũng không biết, đến khi đầu lưỡi tê dại mất cảm giác anh mới cuối cùng buông ra.
Giống như con ma chết đói mấy ngàn năm chưa từng được ăn no cuối cùng cũng được ăn một bữa thỏa mãn, lộ ra vẻ hài lòng.
“Đương nhiên là phải chịu trách nhiệm rồi, vợ à.”
Tiếng hò hét của Tạ Thanh bọn họ vẫn vang bên tai, tôi xấu hổ tới mức muốn tìm khe đất chui xuống.
Nhưng Tề Thâm hoàn toàn không có ý định thả tôi đi, vẫn ôm tôi ngồi trên đùi, đưa lại xiên cánh gà kia cho tôi.
Sau đó thản nhiên nhìn đám người đang hò hét: “Nhìn cái gì? Chưa thấy người ta dỗ vợ à?”
Tôi vùi đầu thấp hơn nữa, tai như sắp bốc cháy xuyên thủng luôn rồi.
Chỉ có thể âm thầm gặm cánh gà để phân tán chú ý.
Tề Thâm chẳng để tâm, lại lấy thứ khác từ trong đĩa đưa tới bên miệng tôi.
“Nếm thử cái này.”
Tôi sụp đổ che mặt, giọng run đến không thành tiếng: “Anh có thể đừng như vậy nữa được không!”
Đột nhiên như thế này là muốn làm gì vậy chứ???
Không lẽ tối qua bị tôi hôn tới điên rồi à?
Anh cong môi: “Đừng như thế nào? Đừng bắt em chịu trách nhiệm?”
“Bị người ta sờ hết cả người rồi, truyền ra ngoài còn ai chịu lấy tôi nữa đây?”
Ánh mắt tôi tối xuống, trong lòng có chút khó chịu.
Cho dù anh nghèo tới mức đi làm nam người mẫu cũng sẽ bị người ta tranh giành thôi chứ? Sao có thể chỉ vì bị chiếm chút tiện nghi mà không ai cần.
Tề Thâm ghé sát tôi, hai gương mặt cách nhau cực gần: “Không muốn chịu trách nhiệm?”
Tôi cắn môi, nhớ tới câu trước đây anh nói sẽ không cưới tôi, lòng lại nghẹn lại.
Tôi đột ngột đẩy anh ra đứng bật dậy, sống mũi cay xè: “Tề Thâm, anh thật sự cực kỳ cực kỳ cực kỳ đáng ghét!”
“Đồ tồi!”
07
Vốn dĩ tôi muốn chạy đi tìm chỗ khóc một trận.
Nhưng chưa đi được mấy bước đã bị Tề Thâm kéo trở lại.
Anh mạnh mẽ nắm tay tôi, đưa tới một khu rừng yên tĩnh, ép tôi lên thân cây.
Rồi lấy điện thoại từ túi quần ra, vuốt vài cái rồi đưa tới trước mặt tôi.
Sau khi nhìn rõ nội dung bên trên, máu trong người tôi lập tức dồn lên mặt, cả cổ cũng đỏ bừng.
!!!
Ai quay lại cảnh Tề Thâm hôn tôi vừa rồi vậy chứ!
Trong video tuy chỉ nhìn thấy Tề Thâm đè người trong lòng hôn đến khó phân khó tách, hoàn toàn không nhìn thấy mặt người phụ nữ.
Nhưng người quen liếc một cái là nhận ra đó là tôi.
Nhìn thêm lần nữa, tôi suýt nữa nghẹn thở tại chỗ.
Tề Thâm dùng video này đăng lên vòng bạn bè: “Đi nghỉ dưỡng, dỗ vợ.”
Bình luận bên dưới cái nào cũng đặc sắc hơn cái trước.
“Anh đúng là phong tao vô biên rồi… anh.”
“Đệt, anh Thâm chơi lớn vậy?”
“???”
“Đỉnh”
“Màn debut chấn động…”
“Người đàn ông này thật đầy tâm cơ, công khai ân ái thì cực kỳ phô trương, còn chị dâu thì một chút cũng không cho người khác nhìn thấy.”
…
Tôi lắp bắp chỉ vào điện thoại: “Anh… sao anh lại đăng…”
Anh nhướng mày: “Vợ mình thì có gì không thể đăng?”
Câu này khiến tôi vô cớ nổi giận, lạnh nhạt quay mặt đi: “Tề Thâm, sau này xin anh đừng như vậy nữa, chẳng phải chúng ta chỉ diễn kịch thôi sao?”
Anh nheo mắt, sắc mặt trầm xuống vài phần: “Diễn kịch?”
“Diễn kịch mà lúc hôn em còn ôm cổ tôi?”
Mặt tôi đỏ lên, không có lý cũng chẳng đủ khí thế phản bác: “Là anh hôn trước, tôi bị động.”
Anh bị chọc cười: “Được, bị động.”
Ngay sau đó, môi anh lại đè xuống, nhân lúc tôi kinh hô mà tiến thẳng vào khoang miệng.
Tùy ý cướp lấy hô hấp.
Ban đầu còn mang theo chút ý vị trừng phạt, anh xấu xa cắn nhẹ đầu lưỡi tôi, ép tôi đau tới bật tiếng.
Về sau liền thay đổi mùi vị, anh hôn càng lúc càng xuống thấp, càng lúc càng mạnh.
Phần da lộ ra bên ngoài đã không còn chỗ nào nhìn nổi nữa.
“Vợ à,” giọng anh khàn cực độ, “em thơm quá, tôi thật sự rất muốn.”
!!!
Sao lại có kiểu người như vậy chứ!!
Tôi vừa xấu hổ vừa tức giận trừng mắt nhìn anh: “Anh vô sỉ!”
Anh nhướng mày, vậy mà còn thừa nhận: “Ừm, tôi vô sỉ.”
“Nhưng chỉ vô sỉ với em.”
Nhớ tới dáng vẻ từ chối trước kia của anh, tôi càng lúc càng tức hơn.
“Đồ tồi!”
“Không phải anh nói có người mình thích rồi, chết cũng không cưới tôi sao? Vậy bây giờ là ý gì?”
Ai ngờ Tề Thâm chẳng hề tức giận.
Ngược lại còn bật cười trầm thấp: “Cuối cùng cũng hỏi ra rồi?”
Tôi đầy dấu chấm hỏi.
Anh nghiêm túc nhìn tôi: “An An, hôm đó em nghe thấy lời tôi nói với mẹ trong phòng riêng đúng không?”
Tôi có chút kinh ngạc, sao anh biết được?
Tề Thâm dường như nhìn thấu suy nghĩ của tôi, thở dài: “Sao em không nghe hết.”
Câu này khiến đầu óc tôi đứng hình mấy giây, ý gì cơ?
Anh xoa đầu tôi: “Nghe hết em sẽ thấy, sau khi biết người tôi cưới là em chứ không phải Trần Lăng, tôi đã vui đến mức nào.”
Chaporia
Bình Luận (0)