08

Pháo hoa như nổ tung từng đợt trong đầu, tim tôi như sắp nhảy ra ngoài.

Nhất thời lắp bắp không biết phải nói gì.

Tề Thâm nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, giọng rất khẽ: “Được rồi, nghe tôi nói là được.”

“Trước đây mẹ chỉ nói muốn liên hôn với con gái nhà họ Trần, nhưng không nói cụ thể là ai, tôi theo bản năng nghĩ là Trần Lăng nên mới nói như vậy.”

“Người tôi thích là em, từ đầu tới cuối đều là em.”

“Cô gái bánh kếp cũng là em.”

Tôi kinh ngạc ngẩng đầu lên, câu này còn chấn động hơn hai câu vừa rồi.

Cô gái bánh kếp cũng là tôi nghĩa là sao, chẳng lẽ thật ra tôi mới là con heo mẹ chồng ghét nhất vì đã ủi mất cải trắng của bà ấy?

Nhưng tôi cũng đâu thích ăn bánh kếp đâu…

Tề Thâm nhẹ nhàng cạo mũi tôi: “Còn nhớ hồi cấp hai không? Em không ăn sáng nên tụt đường huyết ngất xỉu, choáng váng rồi nhào tới.”

“Khi đó không có kẹo cũng chẳng có đồ ngọt gì khác, nên tôi cướp bánh kếp Lục Thần xếp hàng mua cho em, quên rồi?”

Tôi cúi đầu suy nghĩ, hình như đúng là có chuyện đó.

Nhưng chuyện đó lâu lắm rồi mà…

Tôi thích Tề Thâm là sau năm hai cấp ba cơ.

Không ngờ anh lại sớm như vậy đã…

Tề Thâm chăm chú nhìn tôi: “Ảnh chụp cũng là lúc đó, tim rung động cũng là lúc đó.”

Anh vuốt má tôi: “Lâm Chi nói em nhạy cảm, thiếu cảm giác an toàn, cần nhất là kiểu tình yêu công khai với cả thế giới như thế.”

“Vừa rồi là muốn chứng minh cho em thấy, tôi hoàn toàn có thể làm được.”

“Vậy nên An An, có muốn cùng tôi cưới trước yêu sau không?”

Trong lòng rối tinh rối mù, gương mặt anh cũng càng lúc càng gần.

Tôi theo bản năng lùi ra sau.

Lại bị anh kéo trở về, ghé sát tai ép hỏi: “Muốn không?”

“Không… ưm…”

Đôi môi nóng bỏng lại dán lên liên tục mút hôn, khiến cả người tôi run rẩy, đầu gối mềm nhũn.

Tề Thâm nhanh tay ôm tôi vào lòng: “Em biết nên chữa kiểu nhát gan chuyện gì cũng giấu trong lòng thế nào không?”

Tôi ngơ ngác nhìn anh: “Thế nào?”

Giọng Tề Thâm trầm thấp tới cực điểm: “Trực tiếp… ngủ.”

Cả người tôi run lên, nhịn không được mắng anh: “Tề Thâm, sao anh lại trở nên mặt dày vô sỉ như vậy chứ!!”

Trước kia anh kiêu ngạo như thế, tôi còn luôn nghĩ anh là chính nhân quân tử.

Không ngờ anh lại như vậy!

“Nhưng em sẽ bộc lộ cảm xúc thật ra ngoài, không còn tự mình kìm nén nữa,” anh nhìn tôi, vẻ mặt nghiêm túc.

Tôi ngẩn người.

Tề Thâm thở dài, nhẹ nhàng xoa đầu tôi: “Sau này cũng như vậy được không? Muốn mắng thì mắng, chỗ nào không thoải mái thì nói ra.”

“Tôi sẽ luôn dỗ em, nên thử tùy hứng với tôi một chút được không?”

“Giống như vừa rồi ấy.”

“Đương nhiên, nếu em không muốn cũng không sao, tôi sẽ tiếp tục ‘mặt dày vô sỉ’ mà dẫn dắt em.”

Nước mắt vừa tràn ra khóe mắt lập tức thu trở về.

09

Tề Thâm nhất quyết bắt tôi chuyển sang ở cùng anh.

Tôi dứt khoát từ chối.

Anh tức đến bật cười: “Cho nên giữa bạn thân và chồng, em chọn bạn thân?”

Cái gì vậy chứ!

Tôi trợn mắt nhìn anh, mặt nóng bừng: “Nếu thật sự làm vậy Lâm Chi không cười chết tôi mới lạ.”

Tề Thâm khẽ hừ: “Vậy em nỡ để tôi nghẹn chết à?”

Mặt tôi càng nóng hơn, người này đúng là!

Nhân lúc anh không chú ý, tôi lập tức chạy một mạch về phòng.

Lâm Chi nheo mắt, từ trên xuống dưới đánh giá tôi một lượt: “Miệng sao sưng dữ vậy? Vừa rồi vào rừng bị muỗi cắn à?”

Tôi hung dữ lườm cô ấy: “Cậu còn nói nữa tôi ghép đôi cậu với Tạ Thanh bọn họ luôn đấy.”

Cô ấy bấm nhân trung: “Thôi xin, chẳng có ai khiến tớ rung động cả.”

Cô ấy có một người luôn đặt trong lòng rất nhiều năm, nhưng chưa bao giờ dám tỏ tình.

Bình thường mạnh mẽ quyết đoán là vậy, ngay cả một câu chúc năm mới vui vẻ cũng không dám gửi cho người ta.

Hai năm rồi chưa nói với người đó một câu nào.

Càng nghĩ càng chua xót, cô ấy kéo tôi đi tìm đại sư lần nữa: “Đại sư, chỗ ngài có cách gì giúp tôi không…”

“Ờm, chính là giúp tôi có được người đàn ông tôi muốn.”

Đại sư như gặp quỷ nhìn cô ấy: “Nếu có thì tôi đã tự làm từ lâu rồi?”

Cô ấy chán nản nằm bò trên bàn: “Không có bùa chú hay tà thuật gì à?”

Đại sư: …

“Không có.”

“Nhưng nếu biết bát tự của đối phương thì…”

Tôi và Lâm Chi lập tức hứng thú, mắt sáng lên: “Sẽ thế nào?”

Ông ấy thản nhiên uống một ngụm trà: “Có thể tính thử xem hai người có duyên phận không.”

Lâm Chi lại gục xuống bàn: “Biết sinh nhật đã là giỏi lắm rồi, lấy đâu ra bát tự chứ.”

Mắt tôi đảo một vòng, ghé sát đại sư: “Ngài xem giúp tôi hai người này đi, bát tự đầu tiên là…”

Còn chưa kịp nói đã bị kéo vào một lồng ngực.

Tề Thâm liếm môi, giọng đầy nguy hiểm: “Còn dám đi tính nữa à?”

“Không dạy dỗ em thì em không nhớ nổi đúng không?”

Tôi có chút chột dạ: “Tôi chỉ muốn đại sư xem thử…”

Tề Thâm thở dài, bất lực nhìn đại sư: “Ông già Vệ, chút bản lĩnh mèo quào của ông có thể đừng mang ra lừa người nữa không?”

“Vợ tôi sắp bị ông dọa chạy mất rồi.”

Tôi và Lâm Chi há miệng lớn đến mức nhét vừa quả trứng gà.

Vệ?

Chẳng lẽ ông ấy là vị Phật tử giới Kinh Thành đời trước vì tình yêu mà từ bỏ gia nghiệp, chuyên tâm tu đạo?

Đại sư hắng giọng: “Xã hội bây giờ thân thiện vậy rồi à?”

“Năm đó ai cũng gọi tôi là thằng ngốc, Phật tử, cái tên này hay đấy, tôi thích.”

Lâm Chi hưng phấn muốn phỏng vấn chuyện bát quái năm xưa của ông ấy.

Tôi cũng nổi hứng.

Lại bị Tề Thâm mặt không cảm xúc kéo đi.

“Làm gì vậy!” Tôi bất mãn nhìn anh. “Tôi cũng muốn nghe mà.”

Anh mạnh tay đóng cửa, ép tôi vào tủ giày nơi huyền quan: “Vừa rồi muốn tính cái gì? Lại muốn tính chính duyên?”

“Miệng tôi bị em hôn tới rách rồi mà em còn dám đi tính có phải chính duyên hay không?”

Đôi tay to lớn kia không ngừng chạy loạn khắp nơi, nóng đến mức cả người tôi run rẩy, hoàn toàn không thể mở miệng trả lời.

Chỉ có thể cắn chặt môi.

Tề Thâm hôn lên mắt tôi, giọng nhuốm chút khàn khàn: “Bé ngoan, đừng nhịn nữa, kêu lên đi.”

Tôi cắn càng chặt hơn.

Bàn tay anh đầy ác thú vị mà tăng thêm lực, tôi nhịn không được đau tới bật tiếng.

Tề Thâm đạt được mục đích mà hôn lấy tôi: “Ngoan lắm bé cưng, cứ kêu như vậy.”

Mặt tôi đỏ đến mức không thể nhìn nổi: “Tề Thâm! Anh biến thái!”

Anh nheo mắt: “À~ tôi là biến thái mà.”

Tiếp đó chậm rãi tháo thắt lưng: “Vậy lát nữa đừng khóc nói anh trai hung dữ.”

Không biết lần đầu tiên bị anh nắm cổ chân kéo trở về, tôi vừa khóc vừa liên tục cầu xin.

“Tề Thâm, đừng…”

“Không muốn nữa… ưm.”

Anh đầy đau lòng hôn sạch nước mắt tôi.

Nhưng lực đạo lại càng mạnh hơn: “Ngoan, sắp xong rồi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...