20px

Vest giày chỉnh tề.

Sắc mặt nghiêm túc đến căng cứng.

Tôi cũng dẫn theo luật sư của mình.

Là do Giang Niệm giới thiệu.

Một nữ luật sư chuyên xử lý tranh chấp tài sản hôn nhân, họ Ôn, hơn ba mươi tuổi, làm việc cực kỳ dứt khoát, phí lại rất hợp lý.

Hôm nay…

Là tới để thương lượng điều kiện.

Nhà họ Thẩm muốn lấy lại bản gốc hợp đồng cùng toàn bộ bản sao.

Mà tôi, cuối cùng cũng có tư cách ra giá.

“Cô Cố.”

Vị luật sư lớn tuổi bên phía đối diện là người mở lời trước.

Giọng ông ta cẩn thận đến mức dè dặt.

“Thân chủ của chúng tôi hy vọng có thể đưa ra một phương án giải quyết mà cả hai bên đều chấp nhận được.”

“Đầu tiên, anh Thẩm đồng ý chuyển nhượng miễn phí căn biệt thự số 18 Vân Khê Sơn Trang sang tên cô.”

Tôi hơi nhướng mày.

Biệt thự trị giá 20.000.000 tệ…

Nói cho là cho.

Xem ra giá trị của bản hợp đồng kia còn lớn hơn cả hai mươi triệu.

“Tiếp theo.”

Luật sư tiếp tục.

“Anh Thẩm đồng ý bồi thường thêm cho cô khoản tiền 5.000.000 tệ, xem như bù đắp tổn thất tinh thần trong ba năm hôn nhân.”

“Cuối cùng…”

“Chỉ cần cô giao lại bản gốc cùng toàn bộ bản sao của hợp đồng, đồng thời ký thỏa thuận bảo mật, nhà họ Thẩm sẽ vĩnh viễn từ bỏ việc truy cứu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào đối với cô.”

Sau khi ông ta nói xong…

Phòng họp rơi vào yên lặng vài giây.

Luật sư Ôn ghé sát tai tôi, hạ thấp giọng:

“Điều kiện này đã vượt xa mức bồi thường ly hôn thông thường rồi.”

“Nếu cô thấy chưa đủ, tôi vẫn có thể tiếp tục ép giá xuống.”

Tôi không trả lời ngay.

Chỉ nhìn về phía Thẩm Nghiễn Trì.

Anh ta ngồi đó, cúi đầu, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn.

Ngón tay cái vẫn vô thức chà xát như trước.

Cái thói quen nhỏ đó…

Vẫn còn.

Nhưng lần này, anh ta lại không có dũng khí nhìn thẳng vào tôi.

“Thẩm Nghiễn Trì.”

Tôi gọi tên anh ta.

Anh ta chậm rãi ngẩng đầu lên.

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau.

Trong mắt anh ta có rất nhiều thứ.

Mệt mỏi.

Xấu hổ.

Tức giận.

Không cam lòng.

Còn có một loại cảm xúc mà tôi không đọc nổi.

“Anh nghĩ dùng một căn biệt thự 20.000.000 tệ cộng thêm 5.000.

000 tệ…”

“Có thể mua lại ba năm của tôi sao?”

Cổ họng anh ta khẽ động.

Giọng khàn đặc.

“Tôi biết là không đủ.”

“Vậy tại sao anh vẫn đưa ra điều kiện này?”

“Vì tôi chỉ có thể đưa ra được từng đó.”

Anh ta thấp giọng.

“Cổ phần công ty nằm trong tay hội đồng quản trị. Tài sản cá nhân tôi có thể sử dụng… cũng chỉ đến thế.”

Anh ta nói thật.

Tập đoàn Thẩm thị tuy mang danh nghĩa của nhà họ Thẩm.

Nhưng sau khi niêm yết, cổ phần đã bị phân tán.

Tài sản thực sự đứng tên cá nhân anh ta không quá nhiều.

Nhưng thứ tôi muốn…

Không phải tiền.

“Thẩm Nghiễn Trì.”

“Tôi không cần biệt thự.”

“Cũng không cần tiền.”

Tất cả mọi người trong phòng họp đều sững lại.

“Tôi muốn anh trả lời tôi ba câu hỏi.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Chỉ cần anh trả lời thật.”

“Tôi sẽ trả lại hợp đồng.”

Anh ta hơi cau mày.

Giống như đang cân nhắc xem lời tôi nói có thật hay không.

“Em hỏi đi.”

“Câu thứ nhất.”

Tôi giơ một ngón tay lên.

“Ba năm kết hôn…”

“Anh đã từng yêu tôi chưa?”

Không khí trong phòng họp gần như đông cứng lại.

Hai vị luật sư đồng loạt cúi đầu giả vờ xem tài liệu trong tay.

Thẩm Nghiễn Trì im lặng rất lâu.

Lâu đến mức tôi tưởng anh ta sẽ không trả lời nữa.

Cuối cùng…

Anh ta mở miệng.

Giọng rất thấp.

Nhưng từng chữ đều rõ ràng.

“Đã từng.”

“Khi nào?”

“Lần đầu tiên em đưa bản thiết kế cho tôi xem.”

Câu trả lời ấy khiến nơi nào đó trong tim tôi khẽ nhói lên.

Không phải bất kỳ khoảnh khắc nào trong ba năm hôn nhân.

Mà là trước cả khi chúng tôi bắt đầu.

Là cô gái thiết kế trẻ tuổi đã chú ý tới việc anh sẽ ngồi đọc sách trong phòng làm việc…

Nên cố ý để lại cho anh một chiếc ghế.

Hóa ra anh vẫn nhớ.

Chỉ là chưa từng nói ra.

“Câu hỏi thứ hai.”

Tôi hít sâu một hơi.

“Mẹ anh dẫn phụ nữ khác lên giường cưới của chúng ta…”

“Rốt cuộc anh có biết hay không?”

Lần này anh ta im lặng còn lâu hơn trước.

Lâu đến mức luật sư bên cạnh phải lén đá anh ta dưới gầm bàn.

“Biết.”

“Vì sao không ngăn cản?”

“Vì tôi từng cãi nhau với bà ấy.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...