“Mỗi lần cãi, bà ấy lại làm loạn đòi tự sát.”
Trong giọng anh ta cuối cùng cũng xuất hiện vết nứt.
Đó là lần đầu tiên sau ba năm…
Tôi nghe thấy cảm xúc thật sự trong giọng nói của anh ta.
“Lần đầu tiên là sau khi chúng ta kết hôn một tháng.”
“Tôi bảo bà ấy đừng dẫn người về nhà nữa.”
“Đêm hôm đó bà ấy uống thuốc ngủ.”
“Lần thứ hai là năm đầu sau cưới.”
“Bà ấy nói muốn bán căn biệt thự.”
“Tôi không đồng ý.”
“Bà ấy đứng trên sân thượng nói sẽ nhảy xuống.”
“Lần thứ ba.”
“Lần thứ tư.”
“Lần thứ năm…”
“Sau đó tôi không cãi nữa.”
Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi.
Viền mắt đỏ lên.
“Tôi biết đó không phải lý do.”
“Là tôi có lỗi với em.”
Tôi nhắm mắt lại.
Cảm giác như có thứ gì mắc kẹt trong lồng ngực mình đang từ từ buông lỏng.
Hóa ra không phải anh ta không biết.
Mà là bị người mẹ ấy dùng sự ràng buộc cảm xúc trói chặt tay chân.
Từng chút một…
Từ bỏ luôn quyền lên tiếng cho chính cuộc đời mình.
Chỉ là anh ta không biết…
Mỗi lần anh ta chọn im lặng để giữ yên ổn…
Đều giống như rạch thêm một nhát dao lên người tôi.
“Câu hỏi thứ ba.”
Tôi mở mắt.
“Nếu hôm đó tôi không lấy bản hợp đồng ra…”
“Anh sẽ tới tìm tôi sao?”
Lần này…
Anh ta không hề do dự.
“Không.”
Câu trả lời ấy vốn nằm trong dự đoán của tôi.
Nhưng tôi vẫn bật cười.
Nụ cười mang theo chút đắng chát.
“Cảm ơn anh…”
“Ít nhất lần này anh đã nói thật.”
Tôi quay sang nhìn luật sư Ôn rồi khẽ gật đầu.
Luật sư Ôn lập tức lấy một tập tài liệu từ cặp công văn ra, đẩy tới trước mặt Thẩm Nghiễn Trì.
“Anh Thẩm.”
Cô ấy bình tĩnh mở lời.
“Đây là thỏa thuận hòa giải do thân chủ tôi đề xuất.”
“Điều kiện như sau.”
“Thứ nhất, căn biệt thự ở Vân Khê Sơn Trang, thân chủ tôi không cần.”
“Thứ hai, khoản bồi thường 5.000.000 tệ, thân chủ tôi cũng từ chối nhận.”
Hai vị luật sư phía đối diện đồng loạt ngẩng đầu lên.
Trên mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
“Thân chủ tôi chỉ có hai yêu cầu.”
Luật sư Ôn lật sang trang thứ hai của bản thỏa thuận.
“Thứ nhất, toàn bộ công ty con và doanh nghiệp liên kết dưới quyền tập đoàn Thẩm thị, vĩnh viễn không được có bất kỳ hợp tác kinh doanh nào với công ty của thân chủ tôi.
”
“Nói đơn giản hơn…”
“Người nhà họ Thẩm sau này trên thương trường phải tự động tránh xa cô ấy.”
“Thứ hai.”
“Bà Trịnh Nguyệt Hoa cần đích thân đứng ra đăng tải một bài xin lỗi công khai trên các phương tiện truyền thông chính thống của địa phương.”
“Chính thức xin lỗi thân chủ tôi vì những tổn thương tinh thần suốt ba năm qua.”
“Nếu nhà họ Thẩm đồng ý hai điều kiện này…”
“Thân chủ tôi sẽ lập tức giao lại bản gốc hợp đồng, toàn bộ bản sao và dữ liệu điện tử, đồng thời ký thỏa thuận bảo mật có hiệu lực pháp luật.”
Phòng họp yên lặng suốt nửa phút.
Vị luật sư lớn tuổi đẩy gọng kính lên, đọc kỹ từng điều khoản rồi ghé sang nói nhỏ vài câu với Thẩm Nghiễn Trì.
Nhưng Thẩm Nghiễn Trì không nhìn bản thỏa thuận.
Anh ta chỉ nhìn tôi.
“Vì sao em không lấy căn nhà đó?”
“Bởi vì nó không phải nhà của tôi.”
“Vậy vì sao em không lấy tiền?”
“Vì tôi không thiếu tiền.”
Đó là sự thật.
Tôi có công việc riêng.
Có sự nghiệp riêng.
Suốt ba năm kết hôn, tôi chưa từng ngửa tay xin Thẩm Nghiễn Trì một đồng nào.
Căn biệt thự kia dù xa hoa đến đâu…
Cũng là biệt thự của nhà họ Thẩm.
Không liên quan tới tôi.
Mà số tiền kia dù nhiều đến mức nào…
Cũng không mua lại được những thứ tôi đã đánh mất trong ba năm ấy.
Nhưng tôi có thể khiến Trịnh Nguyệt Hoa đích thân nói với tôi một câu:
“Xin lỗi.”
Như vậy còn đáng giá hơn cả 20.000.000 tệ.
Thẩm Nghiễn Trì nhìn tôi rất lâu.
Cuối cùng chậm rãi gật đầu.
“Tôi đồng ý.”
Anh ta cầm bút lên.
Ký tên mình xuống bản thỏa thuận.
Các luật sư đồng loạt thở phào nhẹ nhõm rồi bắt đầu thu dọn tài liệu trên bàn.
Tôi cũng đứng dậy chuẩn bị rời đi.
“Cố Diễn Chi.”
Thẩm Nghiễn Trì gọi tôi lại.
Tôi quay đầu.
Anh ta đứng đó.
Trong đôi mắt mệt mỏi ấy có quá nhiều điều muốn nói.
Nhưng cuối cùng…
Anh ta chỉ hỏi một câu.
“Sau này… em định làm gì?”
Tôi nghĩ một lát.
Rồi cho anh ta một câu trả lời chân thật.
“Tôi định tự mua cho mình một căn nhà.”
“Loại rất nhỏ thôi.”
“Bốn mươi mét vuông là đủ.”
“Sau đó thì sao?”
Chaporia
Bình Luận (0)