“Hoặc phải nói là gần như tay trắng. Dù sao anh ta vẫn còn một đống nợ. Căn nhà mua cho Lâm Vy kia, người ký vay là anh ta.”
Tôi im lặng một lúc.
“Chị Tình, cảm ơn chị.”
“Khách sáo gì.”
Chị ấy đứng dậy rót cho tôi một cốc nước.
“Nói thật nhé, chị nhìn Trần Hạo ngứa mắt từ lâu rồi. Hồi hai người kết hôn chị đã thấy tên này không đáng tin. Chỉ là lúc đó em đang trong giai đoạn yêu đương mù quáng, chị không tiện nói gì.”
“Chị nhìn người khá chuẩn.”
“Làm luật sư mà, nhìn người là kỹ năng cơ bản.”
Chị ấy ngồi xuống lại.
“À đúng rồi, sợi dây chuyền em nói ấy, chị tra thử rồi, đúng là ba mươi tám nghìn.”
“Em biết.”
“Lúc đó em đã biết rồi?”
Tôi gật đầu.
“Hôm thấy cô ta đeo em mới nhớ ra. Ba năm trước em nhìn trúng nó trong trung tâm thương mại, Trần Hạo nói quá đắt nên không mua cho em.”
Phương Tình thở dài.
“Loại đàn ông như vậy, ly hôn sớm mới tốt.”
“Ừm.”
Tôi đứng dậy chuẩn bị đi.
Phương Tình gọi tôi lại.
“Niệm Niệm, sau này em định thế nào?”
“Giải quyết xong ly hôn trước đã.”
Tôi nói.
“Sau đó… quay về tỉnh thành.”
“Quay về tỉnh thành?”
“Viện trưởng Triệu gửi offer cho em rồi, muốn em tới Bệnh viện trực thuộc Đại học Y tỉnh.”
Hai mắt Phương Tình sáng lên.
“Bệnh viện trực thuộc Đại học Y tỉnh? Đó là bệnh viện tốt nhất toàn tỉnh đấy!”
“Vâng.”
“Em đi học nâng cao một năm mà lấy được offer kiểu này?”
Chị ấy nhìn tôi từ trên xuống dưới.
“Thẩm Niệm, rốt cuộc em còn giấu bao nhiêu chuyện chưa nói với chị?”
Tôi cười cười, không trả lời.
Trên đường về, tôi lại nhớ tới sợi dây chuyền kia.
Ba mươi tám nghìn.
Anh ta tiếc không nỡ mua cho tôi, lại nỡ mua cho Lâm Vy.
Nói không để tâm là giả.
Nhưng bây giờ, tôi thật sự không còn để tâm nữa rồi.
Cuộc hôn nhân này dạy tôi một chuyện.
Người không đáng.
Không cần lãng phí thời gian để hận.
Cứ trực tiếp rời đi là được.
Một tuần sau, Trần Hạo chủ động liên lạc với tôi.
“Niệm Niệm, chúng ta gặp nhau một lần đi.”
“Có chuyện gì thì nói với luật sư.”
“Anh muốn tự mình nói với em.”
Giọng anh ta nghe rất mệt mỏi.
“Chỉ một lần thôi, được không?”
Tôi nghĩ một chút rồi đồng ý.
Chúng tôi hẹn ở một quán cà phê.
Lúc Trần Hạo tới, tôi đã ngồi đó mười phút rồi.
Anh ta tiều tụy hơn lần gặp trước rất nhiều.
Quầng thâm dưới mắt rất rõ, râu cũng không cạo sạch.
“Niệm Niệm.”
Anh ta ngồi xuống đối diện tôi.
“Dạo này em khỏe không?”
“Rất tốt.”
“Anh…”
Anh ta muốn nói lại thôi, cuối cùng thở dài.
“Niệm Niệm, anh biết anh có lỗi với em. Nhưng chuyện đã tới nước này rồi, có thể đừng làm tới mức ra tòa không? Chúng ta giải quyết riêng, được không?”
“Giải quyết riêng thế nào?”
“Nhà… nhà có thể cho em.”
Anh ta nói rất khó khăn.
“Nhưng em có thể đừng truy đòi ba trăm tám mươi nghìn kia không? Lâm Vy tiêu hết rồi, giờ anh thật sự không lấy ra nổi.”
“Đó là vấn đề của anh.”
“Niệm Niệm, anh xin em.”
Đột nhiên anh ta nắm lấy tay tôi.
“Bây giờ anh thật sự hết tiền rồi. Công việc xảy ra chút vấn đề, tiền thưởng bị cắt, lương cũng giảm. Bên Lâm Vy ngày nào cũng làm ầm lên, con còn nhỏ nữa, anh thật sự…”
Tôi rút tay về.
“Trần Hạo, anh có biết một năm em đi học nâng cao, em đã làm gì không?”
Anh ta sững người.
“Chẳng phải em đi học sao?”
“Em tham gia một dự án nghiên cứu.”
Tôi nói.
“Nghiên cứu dụng cụ hỗ trợ phẫu thuật cột sống xâm lấn tối thiểu. Dự án đã nộp đơn xin bằng sáng chế rồi, em là nhà phát minh đầu tiên.”
Anh ta không hiểu.
“Thì sao?”
“Dự án được định giá hai mươi triệu.”
Tôi nói.
“Tiền chia lợi nhuận bằng sáng chế, em có thể nhận hơn tám trăm nghìn.”
Sắc mặt Trần Hạo lập tức thay đổi.
“Hai mươi triệu? Tám trăm nghìn?”
“Đúng.”
Chaporia
Bình Luận (0)