Tôi đứng dậy.

“Cho nên Trần Hạo, ba trăm tám mươi nghìn anh nói ấy, với em thật sự không tính là gì. Em đòi lại nó không phải vì thiếu tiền, mà vì đó là thứ em nên lấy lại.”

“Niệm Niệm…”

“Còn một chuyện nữa.”

Tôi cúi đầu nhìn anh ta.

“Viện trưởng Triệu gửi offer cho em rồi, muốn em tới Bệnh viện trực thuộc Đại học Y tỉnh.”

“Bệnh viện trực thuộc Đại học Y tỉnh?”

Anh ta sững ra.

“Chẳng phải đó là…”

“Khoa chỉnh hình tốt nhất toàn tỉnh.”

Tôi nói.

“Cũng là nơi anh luôn cho rằng em không đủ trình để bước vào.”

Anh ta há miệng, một câu cũng không nói được.

“Trần Hạo, trước đây anh luôn nói em chỉ là một bác sĩ nhỏ bình thường, học nâng cao một năm thì học được gì.”

Tôi cầm túi lên chuẩn bị rời đi.

“Bây giờ anh biết rồi đấy.”

“Niệm Niệm, đợi đã!”

Anh ta đứng bật dậy.

“Anh… anh có thể thay đổi mà. Anh đuổi Lâm Vy đi, chúng ta bắt đầu lại từ đầu, được không?”

Tôi quay đầu nhìn anh ta một cái.

“Không được.”

“Tại sao?”

“Vì không đáng.”

Tôi đẩy cửa bước ra khỏi quán cà phê.

Ngoài trời nắng rất đẹp.

Tôi đứng bên đường, hít sâu một hơi.

Ba năm.

Dùng ba năm để nhìn rõ một con người, cũng không tính là quá muộn.

Tuần thứ hai, phiên xét xử đầu tiên về phân chia tài sản diễn ra.

Phương Tình làm luật sư đại diện cho tôi.

Trần Hạo mời một luật sư không mấy nổi tiếng, nhìn là biết chẳng có bao nhiêu tự tin.

“Thưa thẩm phán, đây là danh sách chứng cứ phía nguyên đơn nộp lên.”

Phương Tình đưa một xấp tài liệu lên.

“Bao gồm lịch sử chuyển khoản ngân hàng sáu trăm nghìn tiền đặt cọc nhà cưới, hợp đồng và hóa đơn hai trăm tám mươi nghìn tiền sửa sang, sao kê ngân hàng chứng minh bị đơn chuyển ba trăm tám mươi nghìn tài sản chung cho người thứ ba trong thời kỳ hôn nhân, cùng với lịch sử đặt cọc mua nhà bằng tài sản chung của bị đơn.”

Luật sư của Trần Hạo lật xem tài liệu, sắc mặt rất khó coi.

“Phía bị đơn có gì muốn nói không?”

Thẩm phán hỏi.

Luật sư của Trần Hạo đứng dậy.

“Thưa thẩm phán, về vấn đề tiền đặt cọc và tiền sửa sang, phía chúng tôi cho rằng nếu là khoản chi phát sinh sau hôn nhân thì nên được xem là tài sản chung…”

“Phản đối.”

Phương Tình cắt ngang lời ông ta.

“Thời gian thanh toán tiền đặt cọc là ngày mười hai tháng ba năm 2021, còn thời gian đăng ký kết hôn giữa nguyên đơn và bị đơn là ngày hai mươi tháng tư năm 2021. Tiền đặt cọc được thanh toán trước hôn nhân, không thuộc tài sản chung.

Luật sư của Trần Hạo sững người, rõ ràng chưa từng điều tra chi tiết này.

“Còn tiền sửa sang thì sao?”

Thẩm phán hỏi.

“Tiền sửa sang được thanh toán sau hôn nhân, nhưng toàn bộ đều xuất phát từ tài khoản cá nhân của nguyên đơn.”

Phương Tình nói.

“Theo giải thích tư pháp liên quan, khoản chi do một bên dùng tài sản cá nhân thanh toán, dù phát sinh sau hôn nhân, vẫn nên được xem là tài sản cá nhân.”

“Cái này…”

Luật sư của Trần Hạo nhìn sang Trần Hạo, mà Trần Hạo thì mặt mũi ngơ ngác.

“Về vấn đề bị đơn chuyển dời tài sản…”

Phương Tình tiếp tục.

“Phía chúng tôi có lịch sử sao kê ngân hàng hoàn chỉnh.”

“Trong thời gian hôn nhân còn tồn tại, bị đơn chưa được sự đồng ý của nguyên đơn đã chuyển ba trăm tám mươi nghìn tài sản chung cho người thứ ba là Lâm Vy. Ngoài ra, bị đơn còn dùng tài sản chung để thanh toán tám mươi nghìn tiền đặt cọc mua nhà cho người thứ ba.”

“Phía bị đơn có thừa nhận những sự thật này không?”

Luật sư của Trần Hạo nhìn sang anh ta.

Trần Hạo cúi đầu, không nói gì.

“Phía bị đơn?”

“… Thừa nhận.”

Giọng luật sư của Trần Hạo rất nhỏ.

“Vậy về vấn đề phân chia tài sản…”

“Thưa thẩm phán.”

Phương Tình lên tiếng.

“Xét tới hành vi sai trái của bị đơn, phía chúng tôi yêu cầu tòa án phán quyết theo pháp luật: nhà cưới thuộc về nguyên đơn, bị đơn chịu khoản vay còn lại. Tài sản chung bị bị đơn chuyển dời phải hoàn trả gấp đôi cho nguyên đơn theo quy định.”

“Gấp đôi?”

Cuối cùng Trần Hạo cũng ngẩng đầu lên, sắc mặt trắng bệch.

“Vậy chẳng phải là bảy trăm sáu mươi nghìn sao? Tôi lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”

“Đó là chuyện anh nên tự suy nghĩ.”

Phương Tình lạnh lùng nói.

Trần Hạo nhìn sang tôi.

Trong ánh mắt vừa có hoảng loạn, vừa có cầu xin.

“Niệm Niệm, em thật sự muốn tuyệt tình như vậy sao?”

Tôi nhìn anh ta, không nói gì.

Ba năm trước lúc kết hôn, tôi từng cho rằng mình đã gặp đúng người.

Ba năm sau.

Điều tôi muốn chỉ là nhanh chóng kết thúc tất cả.

“Bị đơn, xin chú ý kỷ luật phiên tòa.”

Thẩm phán gõ búa.

“Phiên xét xử hôm nay kết thúc tại đây, ngày tuyên án sẽ được thông báo sau.”

Bước ra khỏi tòa án, Phương Tình ôm vai tôi.

“Yên tâm đi, vụ kiện này thắng chắc rồi.”

“Ừm.”

“Tiếp theo chỉ cần chờ phán quyết thôi, nhiều nhất hai tuần.”

Chị ấy nhìn tôi một cái.

“Em vẫn ổn chứ?”

Tôi gật đầu.

“Rất ổn.”

“Vậy là tốt.”

Chị ấy cười.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...