“Đợi phán quyết xuống, chúng ta đi uống một ly, chúc mừng em lấy lại tự do.”

“Được.”

Tôi đứng trước cổng tòa án, nhìn Trần Hạo ủ rũ bước ra từ lối bên kia.

Lâm Vy đứng chờ anh ta ở phía đối diện đường, sắc mặt rất khó coi.

Hai người nói gì đó vài câu.

Đột nhiên Lâm Vy đẩy anh ta một cái rồi xoay người bỏ đi.

Trần Hạo đứng sững tại chỗ, nhìn cực kỳ chật vật.

Tôi thu lại ánh mắt, xoay người đi về phía ga tàu điện ngầm.

Có vài người.

Không đáng để quay đầu nhìn lại.

Một tuần sau, viện trưởng Triệu tới.

Hôm đó tôi vừa tan làm trở về căn phòng thuê thì điện thoại vang lên.

“Bác sĩ Thẩm, tôi đang ở dưới lầu nhà cô. Nếu tiện thì xuống gặp một lát nhé?”

Tôi sững người một chút, vội vàng thay quần áo rồi xuống lầu.

Viện trưởng Triệu hơn sáu mươi tuổi, tóc đã bạc hoa râm nhưng tinh thần rất tốt.

Ông mặc một chiếc áo khoác xám đậm, đứng chờ tôi trước cửa khu nhà.

“Thầy Triệu, sao thầy lại đích thân tới đây?”

“Chuyện chia lợi nhuận bằng sáng chế cần cô ký tên.”

Ông cười nói.

“Thuận tiện, tôi cũng muốn trực tiếp nói chuyện với cô.”

Tôi mời ông tới quán trà bên cạnh ngồi.

“Bác sĩ Thẩm, tình hình của cô tôi có nghe qua rồi.”

Ông rót cho tôi một chén trà.

“Chuyện ly hôn tiến triển thế nào?”

“Sắp xong rồi, đang chờ phán quyết.”

“Ừm.”

Ông gật đầu.

“Vậy sau đó thì sao? Cô định làm gì?”

“Tôi muốn quay về tỉnh thành.”

Tôi nói.

“Offer thầy gửi, tôi muốn nhận.”

Ông bật cười.

“Tôi chờ đúng câu này của cô đấy.”

“Nhưng tôi có một chuyện băn khoăn.”

Tôi nhìn ông.

“Với tình trạng hiện giờ của tôi, nếu tới đó liệu có ảnh hưởng không tốt không?”

“Tình trạng gì?”

“Ly hôn, kiện tụng, làm ầm ĩ cả thành phố…”

“Thẩm Niệm.”

Ông cắt ngang lời tôi.

“Cô biết vì sao tôi đánh giá cao cô không?”

Tôi lắc đầu.

“Một năm cô học nâng cao ở tỉnh thành, tôi gặp rất nhiều người.”

Ông nói.

“Có người tới để đánh bóng hồ sơ, có người tới để sống qua ngày, có người tới nhờ quan hệ.

Nhưng cô không giống họ.”

“Tôi khác ở đâu?”

“Cô thật sự đang làm việc.”

Ông nói.

“Dự án kia, ba tháng đầu đều chỉ để chỉnh sửa phương án. Người khác đều cảm thấy không có hy vọng, lần lượt rút lui. Chỉ có cô ngày nào cũng ở lì trong phòng thí nghiệm, sửa thiết kế hết lần này tới lần khác.”

Tôi không nói gì.

“Sau đó phương án được thông qua, bắt đầu chế tạo mẫu thử. Cô đã thức bao nhiêu đêm, tôi đều nhìn thấy.”

Ông nhìn tôi.

“Thẩm Niệm, cô biết vì sao cuối cùng dự án này thành công không?”

“Vì mọi người cùng cố gắng.”

“Không đúng.”

Ông lắc đầu.

“Là vì cô. Cô là nhà phát minh đầu tiên thật sự, không phải kiểu treo tên cho có. Thiết kế cốt lõi của dự án này là do chính cô làm ra.”

Tôi hơi bất ngờ.

“Thầy quá khen rồi.”

“Tôi không quá khen.”

Ông lấy một tập tài liệu từ trong túi ra.

“Đây là thỏa thuận chia lợi nhuận bằng sáng chế. Dự án được định giá hai mươi ba triệu, còn cao hơn mức đánh giá trước đó một chút. Với tư cách là nhà phát minh đầu tiên, tỷ lệ chia lợi nhuận của cô là ba phẩy năm phần trăm.”

Tôi tính nhẩm một chút.

Hơn tám trăm nghìn.

“Ký thỏa thuận này xong, cô sẽ chính thức trở thành người nắm giữ bằng sáng chế.”

Ông nói.

“Sau này mỗi năm vẫn còn lợi nhuận chia tiếp, cụ thể bao nhiêu phải xem tình hình vận hành của dự án.”

Tôi cầm bút lên ký tên.

“Cảm ơn thầy, thầy Triệu.”

“Không cần cảm ơn tôi, đây là thứ cô xứng đáng có được.”

Ông cất tài liệu đi.

“À đúng rồi, bên Bệnh viện trực thuộc Đại học Y tỉnh tôi đã nói với phòng nhân sự rồi. Bao giờ cô có thể nhận việc?”

“Sau khi phán quyết được đưa xuống là có thể.”

“Khoảng bao lâu?”

“Nhiều nhất hai tuần.”

“Được.”

Ông đứng dậy.

“Thẩm Niệm, cô là một bác sĩ giỏi, cũng là người tốt. Đừng vì một cuộc hôn nhân thất bại mà phủ định chính mình.”

Tôi tiễn ông xuống lầu.

Trước khi đi, ông lại nói thêm một câu:

“Tôi không hiểu rõ chồng cũ của cô. Nhưng tôi hiểu cô. Cô xứng đáng với điều tốt hơn.”

Tôi đứng bên đường, nhìn chiếc xe của ông dần đi xa.

Gió hơi lạnh.

Nhưng lòng tôi lại rất ấm.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...