Cút Xa Xa Tôi Ra/Chương 20C. 20
20px

Tôi nhìn thẳng vào ông ta.

Ánh mắt lạnh và sắc như dao.

“Bây giờ nói cho tôi biết…”

“Ai đứng sau sai khiến các người làm chuyện này?”

Môi Trương Dũng run lên dữ dội.

Nhưng không thể thốt ra lời nào.

“Hành vi của các người…”

“Đã đủ cấu thành tội phỉ báng thương mại và tống tiền.”

Luật sư Trần ở bên cạnh lạnh nhạt bổ sung.

“Tô tổng đồng ý gặp riêng các người…”

“Là đang cho các người một cơ hội.”

Im lặng.

Một khoảng im lặng nặng nề kéo dài.

Cuối cùng…

Người thanh niên ngồi cạnh Trương Dũng là người sụp đổ đầu tiên.

“Tôi nói!”

“Tôi nói hết!”

Cậu ta mặt trắng bệch.

Giọng gần như muốn khóc.

“Là… là anh Dũng liên lạc với bọn tôi…”

“Anh ta nói có đường kiếm tiền nhanh…”

“Chỉ cần làm theo lời là có thể nhận được 100.000 tệ…”

Mọi ánh mắt lập tức dồn cả về phía Trương Dũng.

Sắc mặt ông ta trắng bệch như giấy.

Mồ hôi túa ra như mưa.

“Ai đưa tiền cho ông?”

Tôi tiếp tục ép hỏi.

“Tôi… tôi không biết…”

Ông ta vẫn cố cứng miệng.

“Người đó chỉ bảo tôi làm việc…”

“Tiền được chuyển thẳng vào tài khoản của tôi.”

Sau đó…

Ông ta đọc ra một tài khoản nước ngoài.

Dù đã chứng minh được đây là một vụ vu oan có tổ chức…

Nhưng kẻ đứng phía sau…

Vẫn tiếp tục ẩn trong bóng tối.

Mà tôi cũng hiểu rõ…

Đây mới chỉ là bắt đầu.

Trở về công ty…

Tôi lập tức mở họp báo.

Công khai toàn bộ chứng cứ.

Bao gồm chiếc đinh gỉ kia.

Gói “trứng côn trùng” thực chất là trân châu nhỏ.

Và cả lịch sử chuyển khoản ngân hàng của Trương Dũng.

Dư luận gần như đảo chiều ngay trong nháy mắt.

“Tôi đã nói Hồng Quả không thể làm chuyện đó mà!”

“Quá độc ác rồi!”

“Đây rõ ràng là cố tình hãm hại!”

“Ủng hộ Hồng Quả kiện tới cùng!”

Giá cổ phiếu bắt đầu tăng trở lại.

Cuộc khủng hoảng tạm thời được tháo gỡ.

Nhân viên trong công ty vui mừng đến mức muốn bật khóc.

Nhưng tôi…

Lại chẳng thể vui nổi.

Bởi cảm giác bất an trong lòng…

Ngày càng mãnh liệt hơn.

Kẻ địch lần này…

Còn xảo quyệt và độc ác hơn cả Tô Quốc Cường.

Hắn núp trong bóng tối.

Dùng tiền mở đường.

Lợi dụng lòng tham của con người…

Để phá hủy những thứ tôi trân trọng nhất.

Rốt cuộc hắn là ai?

Mục đích thật sự là gì?

Buổi tối, tôi trở về nhà.

Lục Duy đang ngồi trong phòng khách chơi xếp hình với An An.

Vừa nhìn thấy tôi…

Anh lập tức đứng dậy.

“Anh xem họp báo rồi.”

“Em làm rất tốt.”

“…Ừm.”

Tôi thay giày.

Cả người đầy mệt mỏi.

An An lon ton chạy tới ôm chân tôi.

“Mẹ ơi, bế.”

Tôi cúi người ôm con bé lên.

Hôn nhẹ lên má con.

Chỉ khi ôm An An…

Tôi mới cảm thấy được vài phút bình yên thật sự.

“Mẹ anh hôm nay tới tìm em à?”

Lục Duy đột nhiên hỏi.

Cánh tay ôm An An của tôi khẽ siết lại.

“Bà ấy nói với anh rồi?”

“Không.”

Anh lắc đầu.

“Mẹ anh chẳng nói gì cả.”

“Là anh tự đoán được.”

“Tính cách của bà ấy…”

“Anh hiểu quá rõ.”

Anh bước tới trước mặt tôi.

Nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Tô Hiểu.”

“Xin lỗi em.”

“Để em phải chịu ấm ức rồi.”

“Bà ấy là mẹ anh.”

Tôi lại lặp lại câu nói đó.

Nhưng lần này…

Trong giọng nói đã không còn gai nhọn.

“Bà ấy là mẹ anh.”

“Nhưng em là vợ anh.”

Anh thấp giọng nói.

“Chuyện này…”

“Anh sẽ xử lý ổn thỏa.”

“Anh đảm bảo sau này bà ấy sẽ không tới làm phiền em nữa.”

Tôi nhìn anh.

Trong lòng ngổn ngang đủ loại cảm xúc.

“Lục Duy…”

“Em không cần anh phải làm gì cho em.”

Tôi khẽ nói.

“Em chỉ hy vọng…”

“Anh tin em.”

“Tin rằng em có thể tự xử lý tốt chuyện của mình.”

“Anh vẫn luôn tin em.”

Anh đáp rất nhẹ.

“Nhưng điều anh muốn hơn…”

“Là được đứng cạnh em.”

Đêm hôm đó…

Chúng tôi nói chuyện rất lâu.

Tôi kể cho anh nghe sự bất an trong lòng.

Kể về kẻ địch vẫn luôn ẩn trong bóng tối kia.

Còn anh…

Cũng lần đầu tiên thẳng thắn nói với tôi về sự mạnh mẽ đến ngột ngạt và tính kiểm soát quá mức của mẹ mình.

Khoảng cách từng xuất hiện giữa chúng tôi…

Dần dần tan biến trong những lời thật lòng ấy.

“Cho dù hắn là ai…”

“Chúng ta cũng sẽ kéo hắn ra ngoài ánh sáng.”

Lục Duy siết chặt tay tôi.

“…Được.”

Cuối cùng…

Chúng tôi quyết định chủ động ra tay.

Nếu đối phương vì tiền…

Vậy chúng tôi sẽ dùng một miếng mồi còn lớn hơn để dụ hắn lộ diện.

Chiến dịch xử lý khủng hoảng của Hồng Quả cực kỳ thành công.

Không những cứu lại danh tiếng…

Mà còn khiến người tiêu dùng càng có thiện cảm hơn vì sự minh bạch và cứng rắn của chúng tôi.

Tôi lập tức thừa thắng xông lên.

Công bố một tin tức còn chấn động hơn.

Hồng Quả chính thức khởi động kế hoạch “Trăm Thành Phố — Ngàn Cửa Hàng”.

Đồng thời mở thêm một đợt nhượng quyền mới.

Lần này…

Điều kiện gia nhập thấp hơn.

Nhưng yêu cầu về chất lượng lại nghiêm ngặt hơn bao giờ hết.

Tin tức vừa tung ra…

Toàn bộ thị trường gần như phát cuồng.

Vô số người ôm tiền chen chúc muốn bước lên con tàu mang tên Hồng Quả.

Đây là một chiếc bánh khổng lồ.

Cũng là một cái bẫy cực lớn.

Tôi và Lục Duy đều cho rằng…

Kẻ đứng phía sau mọi chuyện rất có thể đang ẩn trong đám người nóng lòng muốn nhượng quyền này.

Hắn có lẽ sẽ tìm cách trở thành đối tác của Hồng Quả…

Sau đó phá hủy toàn bộ hệ thống từ bên trong.

Đội của luật sư Trần bắt đầu tiến hành thẩm tra lý lịch nghiêm ngặt với toàn bộ người nộp đơn.

Lục Duy cũng huy động mọi mối quan hệ của mình…

Thu thập thông tin từ đủ mọi kênh.

Còn tôi…

Ngày nào cũng ngồi lọc hồ sơ như đãi cát tìm vàng.

Hàng ngàn bản đăng ký…

Bị chúng tôi rà đi rà lại không biết bao nhiêu lần.

Vài ngày sau…

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...