Bà nhìn tôi.
Trong mắt mang theo vài phần đánh giá.
“Tôi biết gần đây cô gặp không ít rắc rối.”
“Nhưng tôi không muốn Lục…”
Bà dừng lại một chút.
“Tôi không muốn Lục Duy bị cuốn vào chuyện này.”
“Nhưng anh ấy sẽ làm vậy.”
“Đó là con trai tôi.”
“Tôi hiểu nó.”
“Nó sẽ dùng toàn bộ tài nguyên của Starlight…”
“Để lấp cái hố của cô.”
Nói đến đây…
Bà mở túi xách.
Lấy ra một tấm séc rồi đẩy về phía tôi.
“Ở đây có 10.000.000 tệ.”
“Tôi không biết có đủ không.”
“Cô có thể dùng nó để giải quyết khủng hoảng lần này.”
“Chỉ có một điều kiện.”
“Rời xa Lục Duy.”
Tôi nhìn tấm séc trước mặt…
Đột nhiên cảm thấy hơi buồn cười.
Hóa ra…
Những tình tiết chỉ có trên phim truyền hình…
Lại thật sự tồn tại.
“Hà phu nhân.”
Tôi đẩy tấm séc trở lại.
“Tôi nghĩ bà hiểu lầm rồi.”
“Thứ nhất.”
“Công ty của tôi, tôi tự chịu trách nhiệm.”
“Thứ hai.”
“Tình cảm giữa tôi và Lục Duy…”
“Không thể dùng tiền để cân đo.”
“Cô rất có khí phách.”
Bà thu lại tấm séc.
Ánh mắt lập tức lạnh xuống.
“Nhưng khí phách không thể dùng để sống.”
“Tô Hiểu.”
“Tôi đã điều tra cô.”
“Cô rất vất vả mới có thể đi đến ngày hôm nay.”
“Thế giới của chúng tôi…”
“Không cần cô tới định nghĩa.”
“Nếu hôm nay bà tới chỉ để nói những điều này…”
“Vậy xin thứ lỗi, tôi không thể tiếp chuyện thêm nữa.”
“Công ty tôi vẫn còn rất nhiều việc phải xử lý.”
Sự cứng rắn của tôi…
Hiển nhiên đã chọc giận bà.
“Cô sẽ hối hận.”
Bà cũng đứng dậy.
Ném lại một câu lạnh lùng rồi xoay người rời đi.
Sau khi tiễn Hà Tình…
Tôi cảm thấy cả người gần như kiệt sức.
Sự chèn ép trong công việc.
Áp lực từ gia đình.
Giống như hai ngọn núi lớn đè nặng lên vai tôi.
Đến mức khó thở.
Tôi ngồi một mình trong phòng nghỉ rất lâu.
Cho tới khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ nửa bầu trời.
Tôi không thể gục ngã.
Sau lưng tôi…
Là cuộc sống của hàng ngàn nhân viên.
Là lòng tin của vô số khách hàng.
Tôi cầm điện thoại lên.
Gọi cho luật sư Trần.
“Giúp tôi hẹn mấy người khách đang dẫn đầu vụ gây rối.”
“Tôi muốn trực tiếp nói chuyện với họ.”
Hiệu suất làm việc của luật sư Trần luôn cực kỳ nhanh.
Ngày hôm sau…
Tôi gặp ba người kia tại phòng họp của văn phòng luật.
Người cầm đầu tên Trương Dũng.
Chính là người khóc dữ dội nhất trong buổi họp báo.
“Tô tổng…”
“Cuối cùng cô cũng chịu gặp chúng tôi rồi.”
Vừa mở miệng, ông ta đã đầy vẻ oán giận.
“Anh Trương.”
Tôi đi thẳng vào vấn đề.
“Lấy hết ‘bằng chứng’ trong tay các anh ra đi.”
“Chúng ta đối chất trực tiếp.”
Trương Dũng và hai người còn lại nhìn nhau.
Sau đó lấy vài túi rau từ trong túi xách ra.
Một trong số đó…
Chính là túi từng xuất hiện trong video.
Tôi đeo găng tay.
Cầm chiếc đinh gỉ sét kia lên.
“Chiếc đinh này…”
“Rất thú vị.”
Tôi nhàn nhạt nói.
“Lớp gỉ trên bề mặt nó là dạng gỉ đỏ nâu nổi.”
“Nhưng toàn bộ quy trình từ thu hoạch tới làm sạch rau của chúng tôi…”
“Đều sử dụng thép không gỉ đạt chuẩn thực phẩm.”
“Cho dù thật sự có tồn đọng kim loại…”
“Thì cũng phải là màu xám tối đã được xử lý thụ động hóa.”
Tôi ngẩng đầu nhìn bọn họ.
“Các anh biết điều đó có nghĩa gì không?”
Sắc mặt cả ba lập tức thay đổi.
“Điều đó có nghĩa…”
“Chiếc đinh này được bỏ vào sau khi sản phẩm đã xuất xưởng.”
Tôi lại cầm lên một túi khác.
“Còn cái này…”
“Cái gọi là trứng côn trùng.”
“Luật sư Trần.”
“Phiền chị mang kính hiển vi qua đây.”
Dưới kính hiển vi…
Những hạt trắng nhỏ kia hiện ra vô cùng tròn đều.
“Đây là trân châu nhỏ.”
“Là thực phẩm nhân tạo làm từ tinh bột.”
“Không phải trứng của bất kỳ loại côn trùng nào.”
Giọng tôi không lớn.
Nhưng từng chữ…
Đều giống như búa nện xuống bàn.
Mồ hôi trên trán Trương Dũng bắt đầu rịn ra.
“Tôi… tôi không hiểu cô đang nói cái gì!”
“Chúng tôi đúng là ăn xong thì đau bụng!”
“Vậy sao?”
Tôi lấy vài tờ báo cáo từ trong tập tài liệu ra.
“Đây là lịch sử đơn hàng đồ ăn ngoài của ba người trong một tuần gần đây.”
Tôi đẩy tập tài liệu về phía họ.
“Trùng hợp thật đấy.”
“Cả ba người đều từng đặt đồ ở cùng một quán ăn gia đình.”
“Mà càng trùng hợp hơn…”
“Quán ăn đó hôm qua vừa bị đình chỉ hoạt động vì vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm.”
Tôi bình tĩnh nhìn bọn họ.
“Nguyên nhân ngộ độc thực phẩm…”
“Tôi nghĩ trong lòng mọi người đều hiểu rõ.”
Trương Dũng hoàn toàn hoảng loạn.
“Cô… cô điều tra tôi?!”
“Tôi chỉ đang điều tra sự thật.”
Chaporia
Bình Luận (0)