Dù tất cả đều bị tôi từ chối.
Nhưng những người khác trong khu dân cư dần dần chấp nhận sự thay đổi của họ.
Thằng m/ập gần đây rất ít b/ắt n/ạt người khác.
Gã trọc chủ động trả lại chỗ đỗ xe cho anh lập trình viên.
Ông lão thường xuyên đem thực phẩm chức năng ăn không hết trong nhà tặng cho hàng xóm.
Đến cả chị lao công cũng nói: “Nghèo sinh gian kế, giàu sinh lương tâm”.
Có tiền thì phong cách sống quả là khác chúng ta.
Tôi thầm nghĩ, nhảm nhí.
Chuyện khác không nói, nhưng riêng Ngũ Hiển Thần này thì tôi quá rành.
Tất cả những lợi ích ban phát ra. Cuối cùng đều sẽ đòi lại gấp bội.
Nhưng sao nhà đối diện vẫn chưa có ai gặp chuyện không may nhỉ?
Nhà đối diện tuy không có thay đổi gì.
Nhưng những người trong tòa nhà này gần đây xôn xao hẳn.
Anh lập trình viên vừa lấy lại được chỗ đậu xe, lái xe ra ngoài thì gặp t/ai n/ạn, g/ãy xươ/ng nhiều chỗ, xe thì nát bét.
Mấy gia đình trong tòa nhà đột nhiên bị nhồi m/áu cơ tim, tai biến, xe c/ứu thương đến mấy lần trong đêm.
Còn có một đứa trẻ nhà nọ không hiểu sao từ ban công rơi xuống, tuy không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng bị thương rất nặng.
Nhóm chat cư dân tòa nhà bàn tán xôn xao:
“Cái tòa nhà này dạo này phong thủy không tốt hay sao ấy, toàn xảy ra chuyện?”
“Ở đây bao nhiêu năm có sao đâu, phong thủy sao bỗng nhiên không tốt được? ”
“Hay là đụng phải thứ dơ dáy gì rồi?”
Nhóm chat im ắng một hồi.
Bỗng có người nói:
“Sự việc bất thường ắt có q/uỷ quái”
“Trong tòa nhà mình, có người nào hoặc việc gì bất thường không?”
“Nói thế thì đúng thật.”
Những người khác trong nhóm cũng bàn tán theo.
Mụ tóc xoăn bỗng gửi biểu tượng chế giễu vào nhóm, nói:
“Mấy người cứ gọi thẳng tên tôi ra cho rồi.”
“Một dãy nhà ở bao nhiêu người, nhà ai mà chẳng có bệ/nh có tang?”
“Có mấy kẻ chính là bị bệ/nh gh/en ăn tức ở, thấy người khác ki/ếm tiền thì khó chịu, cả đêm không ngủ được. Với tâm thái đó, thì dễ gặp chuyện dễ ốm đ/au thôi.”
Gã trọc cũng nói:
“Thời gian này nhà tôi đúng là có thuận lợi thật, nhưng đó là vì chúng tôi chăm chỉ làm giàu, ‘hậu đức tải vật’ ”
“Người làm, trời xem, ông trời đâu có m/ù.”
“Mọi người sờ lương tâm mà nói, nhà tôi đối xử với hàng xóm không tệ chứ?”
“Tôi khuyên mọi người một câu, không ki/ếm được tiền thì nên tìm lý do ở bản thân mình.
Trong lòng bớt những ý nghĩ đen tối, kẻo lại hao tài tốn của rước họa vào thân!”
Trong dãy nhà vốn có mấy người thất nghiệp, lập tức im bặt.
Tôi thì đã hiểu ra.
Sự phản phệ của Ngũ Hiển Thần đã đến từ lâu rồi.
Nhưng nó không giáng xuống nhà đối diện. Mà là chia đều cho tất cả mọi người trong tòa nhà.
Vợ tôi nghe xong thì gi/ận tím người.
“Dựa vào đâu chứ?”
“À, tiền ngang lộc lá thì họ giữ, còn tai ương bạo ch*t cho chúng ta à?”
Tôi cũng thấy thế không hợp lý.
Ngũ Hiển Thần từ khi nào lại bắt đầu chuyển sang con đường phát triển lâu dài rồi?
Vợ tôi bảo anh đừng quan tâm mấy chuyện đó nữa.
Chúng ta vẫn đang sống trong tòa nhà này đấy.
An nguy của cả nhà ba người trông cậy vào anh hết.
Nhà họ chưa gặp bạo tử tai ương, thì anh không thể đi làm cái tai ương bạo phát đó sao?
Ừm, tôi thấy vợ nói rất có lý.
Nói là làm.
Tôi trước hết điều tra về những người hàng xóm gặp tai ương, muốn làm rõ vì sao họ phải gánh chịu sự phản phệ của Ngũ Hiển Thần nhưng không phát hiện ra manh mối nào.
Sau đó lúc trò chuyện với chị lao công, chị ấy nhắc đến một chuyện.
Năm năm trước, nhà này mới chuyển về đây.
Hồi ấy thằng m/ập nhà họ mới sinh, ba ngày hai bữa lại ốm.
Bà lão liền gõ cửa từng nhà. Nói cháu khó nuôi, xin mọi người cho một sợi chỉ đỏ, khi cho thì nói một câu “sống lâu trăm tuổi”.
Xuất phát từ lòng tốt, mọi người đều làm theo.
Cái dây đỏ trên cái đuôi sam chỏng lên trời của thằng m/ập bây giờ, chính là được tết từ những sợi chỉ đỏ của mọi người.
Tôi vừa nghe là hiểu ngay.
Sợi chỉ đỏ mà hàng xóm tặng lúc đó gọi là chỉ trăm nhà.
Tặng sợi chỉ này đồng nghĩa với việc đã nhận họ hàng với thằng m/ập.
Nhà tôi mới chuyển đến nên không sao. Nhưng những người khác thì thê thảm rồi.
Việc đầu tiên cần làm bây giờ là để người trong tòa nhà đoạn tuyệt qu/an h/ệ “họ hàng” với nhà họ.
Nhưng muốn động vào cái đuôi sam nhỏ của thằng m/ập, thì đâu có dễ dàng.
Trước đây lúc nó chơi trong khu, một đứa trẻ thấy cái đuôi sam của thằng m/ập hay hay, giơ tay định sờ. Lập tức bị bà nội thằng m/ập đ/á/nh cho ra bã, theo đúng nghĩa đen luôn.
Bà lão vừa đ/á/nh vừa ch/ửi: Mày muốn gi*t cháu tao, muốn ch/ặt đ/ứt hương hỏa nhà tao hả?
Chaporia
Bình Luận (0)