20px

Bà lão nói chẳng sai.

C/ắt tóc giữa chừng, tính mạng khó giữ.

Cái đuôi sam nhỏ chính là mạng sống của thằng m/ập.

Phải đợi đến năm mười hai tuổi, do đích thân cậu nó c/ắt mới được.

Trước đó ai dám đụng vào bím tóc nhà nó, nó sẽ liều mạng.

Không thể dùng vũ lực.

Phải dùng pháp thuật.

Dù có gọi đó là q/uỷ khó quấn, vòi tóc người, bà nội túm. Trước pháp thuật “thất đức” của tôi, đều vô dụng hết.

Pháp thuật này tên là q/uỷ cạo đầu.

Cần lập đàn vào giờ Tý.

Chuẩn bị một con gà mái, lấy ra quả trứng đã hình thành trong bụng nhưng chưa kịp đẻ.

Trên quả trứng này viết tên thằng m/ập, rồi quấn một vòng dây đỏ.

Sau đó lấy kéo c/ắt từng chút một.

Vừa c/ắt vừa niệm:

“Diệu Tổ Diệu Tổ đừng cậy mạnh. Một đêm đầu tóc rụng sạch tang. C/ắt sợi tơ của mày, đoạn khí của mày. Tóc tự mình rời đi hết. Đuôi sam đòi mạng toàn mất tác dụng!”

C/ắt xong, tôi nuốt chửng quả trứng gà đó. Rồi đi ngủ.

Sáng sớm hôm sau trời còn chưa sáng.

Cả tòa nhà…

Không.

Cả khu chung cư.

Cùng với khu vực xung quanh.

Đều nghe thấy một trận gào khóc x/é lòng, kêu trời gọi đất, dậm chân đ/ấm ng/ực, như thể vừa mất cha mất mẹ, thở không ra hơi:

“Ông trời ơi là ông trời! Cái mạng căn này sao lại rơi rồi!”

Ngày hôm sau, thằng m/ập được bố mẹ ông bà vây quanh đi vào thang máy.

Cả nhà vừa tức vừa cuống, lẩm bẩm bàn tán.

“Có phải do phóng xạ không?”

Phóng xạ thì cũng không thể chỉ rụng tóc một người được chứ?”

“Đm, biết đâu trong trường mẫu giáo có đứa đầu đ/ộc! Ganh tị nhà mình số tốt!”

“Vậy đi, chia làm hai ngả, mấy người đi tìm trường mẫu giáo đòi bồi thường.”

“Chúng ta đưa nó đi bệ/nh viện kiểm tra trước.”

Bà lão xót cháu ôm khư khư, hai mắt đỏ hoe, xem chừng khóc cả đêm.

Thấy tôi bước vào, cả nhà đều im bặt.

Tôi thấy thằng m/ập đội mũ, sau ót vẫn còn lòng thòng cái đuôi sam.

Lúc đi vào, tôi cố tình không cẩn thận va nhẹ vào sau lưng thằng m/ập một cái.

Bạch một tiếng —

Cái đuôi sam của nó như con rắn ch*t rơi xuống đất.

Bà lão thét lên một tiếng, vội vàng nhặt đuôi sam lên.

Rồi l/ột mũ thằng m/ập ra.

Trong thang máy bỗng chốc sáng bừng lên.

Cái đầu thằng m/ập trọc lốc, bị ánh đèn thang máy rọi vào, y như đèn pha ô tô.

Bà lão x/é hai miếng cao dán, dán đuôi sam trở lại.

Nhưng vô ích. Khí huyết chân tóc đã đ/ứt, những người từng tặng sợi chỉ đỏ và thằng m/ập không còn liên quan gì nữa.

Không ai gánh tai ương thay cho nhà họ nữa.

Bà lão dán xong đuôi sam, không kìm được lại khóc ròng.

“Ông trời không có mắt, có gì thì cứ nhắm vào tôi, hại một đứa trẻ làm gì?”

“Cháu ngoan của tôi số khổ quá…”

Tôi nén niềm vui trong lòng, ngoảnh mặt sang một bên.

Lúc này cảm thấy từng đợt lạnh sống lưng.

Quay đầu nhìn, bà lão đang mặt đầy âm u nhìn tôi hỏi: “Có phải mày chơi x/ấu không?”

Bà lão nói xong, cả nhà năm người đều nhìn tôi, ánh mắt rất tà mị.

Tôi nói: “Liên quan gì đến tôi? Nguyên nhân rụng tóc nhiều lắm, có thể do tiếp xúc thứ gì không sạch sẽ ấy mà…”

“— Chú ơi!”

Tôi chưa nói hết, thằng m/ập bỗng mỉm cười nhìn tôi:

“Nếu chuyện này có liên quan đến chú… Thì vợ chú bị một lũ đàn ông hãm hiếp đến ch*t. Con gái chú lớn lên hút m/a túy làm đĩ!

“Được không?”

Đối diện với sự á/c ý đột ngột này, tôi nhất thời sững người.

Bà lão cũng đột ngột hung tợn chỉ vào tôi:

“Cháu ngoan nói có lý!”

“Mày mà làm chuyện thất đức, thì ông trời sẽ không tha cho mày đâu!”

Trong khoảnh khắc, cả năm người nhà họ đều c/ăm phẫn nhìn tôi: “Mày thề đi!”

Tôi cười lạnh một tiếng, nhìn cái thằng ranh con này.

Sắc mặt nó lúc nãy vẫn bình thường. Nhưng trước khi nói chuyện với tôi, trên trán bỗng lờ mờ xuất hiện một luồng khí xanh.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...