07
Trong bóng tối, Trần Nhượng bước ra.
Anh vẫn mặc áo sơ mi trắng, quần jeans mà hồi đó tôi thích nhất.
Trong thoáng chốc, anh dường như vẫn là thiếu niên năm mười tám tuổi ấy.
Nhưng tôi biết.
Rất nhiều chuyện từ lâu đã khác rồi.
Ngay từ khoảnh khắc anh bỏ tôi lại rồi ra nước ngoài.
Giữa chúng tôi đã không thể quay về nữa.
Trần Nhượng nói với tôi, anh quyết định về nước phát triển rồi.
Thế giới này thật nhỏ.
Kỷ Hoài Thanh là giáo sư hướng dẫn của anh bây giờ.
Anh chỉ vào hai gương mặt trong ảnh.
“Người phụ nữ này tên Phó Thanh, gần như ngày nào cũng tới tìm anh ta, Khương Tụng Quả, đây là cuộc hôn nhân cậu mong muốn sao?”
Tôi rất phiền lòng.
Sau khi về nhà, nhìn thấy Kỷ Hoài Thanh đang làm bánh ngọt.
Là món tiramisu tôi tiện tay bấm thích tối qua.
“Em về rồi?”
Anh ngẩng đầu: “Rửa tay đi, sắp ăn được rồi.”
Tôi ném túi lên sofa, nói: “Ngọt quá, tôi đang giảm cân, không ăn nổi.”
“Kỷ Hoài Thanh, anh qua đây một chút.”
Kỷ Hoài Thanh đặt đồ trong tay xuống.
Rửa tay rồi đi ra ngoài.
Trên mặt anh còn dính bột mì, áo sơ mi trắng cũng bị bột cacao làm bẩn.
Tôi nằm trên sofa, chỉ vào áo sơ mi của anh.
“Cởi ra.”
Kỷ Hoài Thanh không động đậy, ánh mắt dao động dữ dội.
Tôi biết, chuyện này lại vượt khỏi phạm vi lý giải của anh rồi.
“Cởi ra, hoặc ly hôn.”
“Kỷ Hoài Thanh, tự anh chọn đi.”
08
Tôi rất thích dáng người của Kỷ Hoài Thanh.
Trước đây từng quấn lấy anh mấy lần, muốn anh làm mẫu cho tôi.
Anh vẫn luôn không chịu đồng ý.
Bây giờ nhìn anh cởi sạch sẽ, ngoan ngoãn ngồi trên sofa.
Vành tai đã đỏ hồng cả lên.
Một loại khoái cảm khó diễn tả dâng trào trong đầu tôi.
Tôi chỉ vào chiếc quần lót còn sót lại.
“Cởi ra.”
Anh do dự một giây.
Rồi ngoan ngoãn cởi xuống.
Ánh mắt tôi từng chút từng chút lướt trên cơ thể anh.
Da anh dần dần chuyển sang màu hồng nhạt.
Tôi cứ nhìn thẳng vào mắt anh như vậy.
Lúc anh thành thật và trần trụi nhất, mở miệng hỏi.
“Kỷ Hoài Thanh.”
“Phó Thanh là ai?”
Tôi không bỏ sót vẻ hoảng loạn thoáng qua trên mặt anh.
Anh lập tức đứng bật dậy, nói: “Vợ à, có phải ai nói gì với em rồi không?”
“Em ngồi xuống trước đã, đừng kích động.”
Tôi chống cằm nói: “Anh kích động như vậy, tôi sẽ nghi ngờ anh thật sự đã làm chuyện có lỗi với tôi đấy.”
“Anh không có.”
Kỷ Hoài Thanh bình tĩnh lại, nói: “Cô ấy là bạn học trước đây.”
“Một người thích anh, sống chết bám theo anh gần mười năm?”
Biểu cảm Kỷ Hoài Thanh hơi thay đổi, anh nhìn vào mắt tôi, ánh mắt cực kỳ chân thành.
“Anh với cô ấy không có gì cả, Khương Tụng Quả, từ đầu tới cuối, anh đều rất chung thủy với em.”
Đương nhiên tôi tin anh và Phó Thanh không có gì.
Loại người như Kỷ Hoài Thanh khinh thường chuyện ngoại tình.
Nhưng ngoài sự chung thủy ra, anh còn có thể mang tới cho tôi thứ gì nữa?
Trốn tránh, không biết nói chuyện, bạo lực lạnh.
Toàn là những thứ tiêu cực.
Đột nhiên tôi chẳng còn hứng thú nữa.
Tôi đứng dậy, tháo dây buộc tóc ra, định vào phòng tắm tắm rửa.
Lúc đi ngang qua Kỷ Hoài Thanh, tóc tôi quét lên mặt anh.
Tôi giẫm phải quần lót của anh.
Đá nó về phía anh, giọng lạnh nhạt nói: “Mặc vào đi.”
Tay tôi bị anh nhẹ nhàng nắm lấy.
“Không vẽ nữa sao?”
“Ừm.” Tôi thành thật nói với anh, “Không còn hứng nữa.”
08
Tôi muốn ly hôn với Kỷ Hoài Thanh.
Khoảnh khắc ý nghĩ đó lóe lên trong đầu.
Tôi giật mình một chút.
Nhưng rất nhanh đã chấp nhận suy nghĩ này.
Đúng vậy.
Tôi muốn ly hôn với anh.
Tôi định đợi anh tắm xong sẽ nói với anh chuyện này.
Nhưng anh ở trong phòng tắm.
Rất lâu vẫn chưa ra ngoài.
Tôi chán chường lướt điện thoại.
Nhìn thấy một bài đăng:
“Vợ muốn ly hôn với tôi thì phải làm sao?”
“Cô ấy không ăn đồ ngọt tôi làm nữa, cũng không cho tôi massage cho cô ấy, ngay cả nước tắm cũng không cho tôi chuẩn bị.”
“Cô ấy thậm chí còn quên mất hôm nay là sinh nhật tôi.”
“Tôi không muốn ly hôn với cô ấy, chỉ cần không ly hôn, bảo tôi làm gì cũng được.”
【Tôi phải quỳ lạy hướng nào mới gặp được người đàn ông như vậy?】
【Đi ngang qua, đụng trúng một con gà rán McDonald.】
【Có phải anh quá nhạy cảm không? Biết đâu cô ấy chỉ là quá mệt thôi.】
【Nickname kiểu này chắc chắn là giả gái, tôi không tin trên đời có người đàn ông si tình như vậy.】
【Hay là thế này đi, anh ly hôn với cô ấy rồi cưới tôi đi, tôi tuyệt đối sẽ không đối xử với anh như vợ anh đâu.】
【Không muốn ly hôn thì nói thẳng đi chứ, cái cơ quan dưới mũi là để trưng à? Biết đăng bài mà không biết tỏ tình với vợ mình?】
【Câu này tôi biết, ôm cô ấy rồi cưỡng hôn là xong.】
…
Chủ bài đăng nhanh chóng trả lời:
“Tôi không thích ăn McDonald.”
“Tôi không thể ly hôn với cô ấy.”
“Cưỡng hôn rồi, bị cô ấy từ chối.”
…
Tôi chán quá, tiện tay trả lời anh ta:
“Cái này đơn giản mà, anh giả vờ bên ngoài có người khác, kích thích cô ấy một chút, xem phản ứng của cô ấy chẳng phải sẽ biết cô ấy có yêu anh không sao?”
Vài phút sau, tôi nhận được một tin nhắn.
Trong ảnh, cổ áo Kỷ Hoài Thanh bị kéo mở một mảng lớn, bên trên còn có một dấu son môi ám muội.
“Chồng cô thơm thật đó~ thuộc về tôi rồi nha~”
Chaporia
Bình Luận (0)