09

Tôi nhìn tấm ảnh, rơi vào trầm tư.

Chắc Kỷ Hoài Thanh không biết.

Tôi lưu số điện thoại khác của anh.

Cho nên, lúc nhìn thấy tin nhắn anh gửi tới.

Ánh mắt tôi lập tức dừng lại ở phòng tắm.

Anh lề mề mãi không chịu ra ngoài.

Là đang làm cái trò này à?

Tôi cố ý đi tới, gõ cửa: “Kỷ Hoài Thanh?”

Quả nhiên bên trong vang lên một tiếng “bộp”.

Son môi rơi rồi.

Giọng Kỷ Hoài Thanh vừa hoảng loạn vừa cố tỏ ra bình tĩnh vang lên.

“Anh ra ngay đây.”

Tôi tựa trước cửa, lướt điện thoại, bài đăng vừa rồi lại cập nhật thêm.

“Vợ tôi tìm tôi rồi!”

“Tôi biết mà! Cô ấy vẫn để ý tới tôi!”

“Tối nay nhất định tôi sẽ biểu hiện thật tốt, khiến cô ấy hoàn toàn quên sạch tên đàn ông hoang bên ngoài kia!”

Có người bình luận:

“Chủ thớt, hay là anh vẫn nên cẩn thận chút đi, lỡ vợ anh thật sự không yêu anh nữa, tiện thể đòi ly hôn luôn thì sao?”

Trong phòng tắm truyền ra tiếng đồ vật rơi loảng xoảng.

Kỷ Hoài Thanh tức tới phát điên.

“Không thể nào! Vợ tôi yêu tôi nhất! Với đám người không có vợ như các người thì nói không rõ được.”

Kỷ Hoài Thanh rất nhanh đã bước ra ngoài.

Tóc còn chưa lau khô hẳn, mang theo hơi nước ẩm ướt khắp người.

Chắc anh đã quyết tâm tối nay phải quyến rũ tôi rồi.

Ngay cả khăn tắm cũng không quấn, cứ thế bước ra ngoài cùng những giọt nước lăn dài trên cơ thể.

Anh bình tĩnh nhìn tôi, nói: “Anh tắm xong rồi.”

“Em tìm anh có chuyện gì?”

Tôi day day chân mày, hỏi: “Hôm nay là sinh nhật anh à?”

“Ừm.” Là ảo giác của tôi sao?

Sao tôi lại cảm thấy anh sắp khóc rồi vậy.

Tôi nhớ sinh nhật anh là vào mùa hè, nhưng quên mất ngày cụ thể rồi.

Thật ra trước đây tôi từng nhớ.

Còn định chuẩn bị cho anh một bất ngờ nữa.

Chỉ là bây giờ, đừng nói sinh nhật.

Ngay cả sống cùng anh tôi cũng không muốn nữa.

Nhưng tôi vẫn rất kinh ngạc.

Nếu không tận mắt nhìn thấy.

Thật khó tin.

Người chồng liên hôn chẳng có bao nhiêu tình cảm của tôi.

Lại để tâm tới tôi đến thế.

Nhưng có một câu trong phần bình luận.

Nói không sai.

Có thời gian đăng bài, lại không có thời gian nói rõ mọi chuyện.

Kiểu tự cảm động chính mình như thế này.

Không thể khiến tôi rung động.

Nói cách khác, tôi không cần.

10

“Chúc mừng sinh nhật.”

Tôi qua loa nói một câu chúc phúc.

“Quà đâu?”

Anh lại đuổi theo tôi, xòe tay đòi quà.

Giống như một đứa trẻ ngây ngô.

Tôi tiện tay tháo con thỏ bông trên túi đưa cho anh.

“Tặng anh đó.”

“Cảm ơn.” Anh siết chặt nó, nói, “Vợ à, anh sẽ trân trọng nó thật tốt.”

Không sao cả.

Dù sao cũng đã tặng anh rồi.

Anh định xử lý thế nào không phải chuyện tôi cần cân nhắc.

Nếu đã quyết định ly hôn rồi.

Việc đầu tiên tôi cần làm.

Chính là thuyết phục bố mẹ mình.

Cuối tuần, tôi tự mình về nhà.

Bố mẹ tôi đi tập thái cực quyền rồi, không có ở nhà.

Tôi ngồi xem TV, chán chường chờ họ trở về.

Nghe thấy tiếng mở cửa.

Tim tôi lập tức treo lơ lửng.

“Quả Nhi! Về rồi sao không nói tiếng nào vậy!”

“Để bố con đi mua đồ ăn, làm món cá dưa chua con thích nhất!”

Tôi không dám nhìn mặt họ.

Nhìn chằm chằm TV.

Nước mắt đã rơi xuống trước rồi.

“Mẹ, con muốn ly hôn.”

Có thứ gì đó rơi xuống đất.

Nước mắt tôi càng lúc càng nhiều.

“Mẹ, Kỷ Hoài Thanh vốn không yêu con, con cũng không vui, cuộc sống hôn nhân như vậy không phải điều con muốn.”

“Mẹ, con muốn…”

“Ly… hôn.”

Tôi càng nói càng kích động, quay đầu lại.

Hai chữ ly hôn chậm rãi tràn ra khỏi môi.

Ngoài cửa, Kỷ Hoài Thanh giống như một đứa trẻ làm sai chuyện, trong tay xách trái cây và quà bổ dưỡng.

Tấm lưng luôn thẳng tắp kia cũng cong xuống.

“Mẹ. Con giúp mẹ rửa sạch đống trái cây này.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...