11

Tôi không biết.

Kỷ Hoài Thanh cũng tới đây.

Sau khi kết hôn, đúng là cuối tuần nào chúng tôi cũng về nhà ăn cơm.

Nhưng gần đây đang giận dỗi nhau.

Cho nên tôi không gọi anh.

Tôi nghĩ anh không để ý mấy chi tiết này, chắc sẽ không tới đâu.

Mẹ kéo tôi vào phòng ngủ, lau nước mắt trên mặt tôi.

“Sao vậy? Con với Hoài Thanh cãi nhau à?”

Tôi lắc đầu, nói: “Con với anh ấy? Căn bản không cãi nổi.”

Chi bằng cãi một trận còn hơn.

Thẳng thắn nói hết mọi chuyện ra.

Sau đó ai đi đường nấy.

Còn tốt hơn tình trạng bây giờ.

Mẹ tôi thở dài một hơi, nói: “Quả Nhi à, mỗi người đều có tính cách riêng, có thói quen và cách ở chung với người khác của riêng mình, mẹ nhìn ra được, Hoài Thanh là một đứa trẻ tốt, có chuyện gì thì hai đứa có thể từ từ nói, nhưng nếu con cảm thấy không sống tiếp được nữa, muốn ly hôn, mẹ cũng ủng hộ con.”

“Đúng!” Bố tôi chậm một bước mới tới, đứng ngoài cửa nhỏ giọng nói.

“Dám bắt nạt con gái tôi! Tôi thấy nó chán sống rồi!”

Tôi bị bọn họ chọc cười.

Buổi trưa, Kỷ Hoài Thanh làm đầy một bàn thức ăn.

Ngoài món cá dưa chua trên bàn ra, những món khác đều là do anh nấu.

Bữa cơm này cực kỳ yên tĩnh.

Lúc gần ăn xong, Kỷ Hoài Thanh đột nhiên đặt đũa xuống, đứng dậy.

“Bố, mẹ, xin lỗi vì đã khiến hai người lo lắng.”

“Con sẽ chăm sóc Quả Quả thật tốt.

Anh ngẩng đầu nhìn tôi, đầu lưỡi khẽ run.

“Còn nữa, em nói anh không yêu em, em nói sai rồi.”

“Khương Tụng Quả, anh…”

Một chuỗi nhạc chuông điện thoại đặc biệt.

Cắt ngang lời tỏ tình tiếp theo của anh.

Tim tôi vừa nhảy vọt lên cổ họng, lại nặng nề rơi xuống.

Anh chỉ liếc màn hình một cái, liền cầm áo khoác chạy ra cửa thay giày.

“Trường có việc gấp, Quả Quả, em ở đây với bố mẹ trước đi, anh sẽ quay lại đón em nhanh thôi.”

Tôi biết.

Trường không có việc gì cả.

Là Phó Thanh.

Trên màn hình điện thoại hiện tên cô ta.

Tôi không ngăn anh.

Chỉ đi tới nói với anh.

“Kỷ Hoài Thanh, nếu bây giờ anh bước đi, chúng ta ly hôn.”

12

“Xin lỗi.”

Kỷ Hoài Thanh ném lại ba chữ rồi đi mất.

Đầu cũng không quay lại.

Mẹ tôi cũng nhìn ra có gì đó không đúng.

“Có chuyện gì vậy?”

“Quả Nhi, nói thật với mẹ đi, có phải bên ngoài Kỷ Hoài Thanh có người rồi không?”

“Con không biết.”

Tim tôi như bị bóp thành một cục.

Nếu anh không thích tôi, vậy tại sao lại đăng kiểu bài đó, cho tôi hy vọng rồi lại từng chút từng chút khiến tôi mất đi hy vọng.

Tôi ôm lấy mẹ, cuối cùng cũng không nhịn được mà khóc lớn trong lòng bà.

Khóc xong rồi.

Tâm ý của tôi càng lúc càng kiên định.

“Bố, mẹ, con quyết định rồi.”

“Con muốn ly hôn.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...