13
Trần Nhượng gửi cho tôi rất nhiều ảnh.
Đều là bóng dáng của Kỷ Hoài Thanh và Phó Thanh.
Bọn họ cùng nhau tản bộ trên con đường trong trường.
Cùng nhau ăn cơm ở căn tin.
Cùng nhau nhận những lời trêu chọc của sinh viên.
Thậm chí còn có bài đăng khen cô giáo tương lai dịu dàng quá.
Chỉ có người phụ nữ ưu tú như vậy mới xứng hái xuống đóa hoa cao lãnh Kỷ Hoài Thanh này.
Trần Nhượng thật sự nhìn không nổi nữa.
Tìm người hack bài đăng kia.
Sau đó vào đúng giờ học, xông thẳng tới văn phòng của Kỷ Hoài Thanh.
“Kỷ Hoài Thanh, rốt cuộc anh phải thế nào mới chịu buông tha cho cô ấy?”
Tất cả giáo viên trong văn phòng đều nhìn về phía Kỷ Hoài Thanh.
Anh tháo kính xuống, nhàn nhạt ngẩng đầu lên.
“Trần Nhượng, bây giờ là giờ học, cậu nên xuất hiện ở lớp học chứ không phải ở đây.”
“Kỷ Hoài Thanh, có nhiều đối tượng liên hôn cho cô ấy lựa chọn như vậy, anh biết vì sao cô ấy chọn anh không?”
Anh chỉ vào chiếc sơ mi trắng trên người Kỷ Hoài Thanh.
“Bởi vì anh là người giống tôi nhất.”
“Trước đây cô ấy từng nói với tôi, cô ấy thích nhất nhìn tôi mặc sơ mi trắng.”
“Kỷ Hoài Thanh, anh có gì mà đắc ý chứ, anh chẳng qua chỉ là thế thân của tôi thôi! Nếu không phải vì giống tôi, anh thật sự nghĩ mình có thể cưới được cô ấy sao?”
Kỷ Hoài Thanh đứng bật dậy, đấm một cú khiến Trần Nhượng ngã gục xuống đất.
Trần Nhượng bò dậy, đạp anh một cái.
Mấy giáo viên hóng chuyện lúc này mới đứng dậy, kéo Kỷ Hoài Thanh sắp phát điên lại.
“Không được đâu thầy Kỷ, cậu ta vẫn còn là một đứa trẻ!”
“Đúng đúng đúng, thầy Kỷ bình tĩnh đi, đánh sinh viên là thầy không muốn công việc nữa à!”
Thế mà Trần Nhượng nằm dưới đất cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì.
Anh lau vết máu nơi khóe miệng rồi cười.
“Anh đoán xem, nếu cô ấy thấy tôi thành ra thế này, có đau lòng không?”
“Kỷ Hoài Thanh, anh thua chắc rồi.”
“Những ký ức giữa chúng tôi là quá khứ mà anh mãi mãi không thể chạm tới.”
“Còn tương lai anh muốn tạo dựng, xin lỗi nhé, tôi cũng sẽ cướp luôn.”
14
Vì đánh người, Kỷ Hoài Thanh bị xử phạt, tạm thời đình chỉ dạy học.
Trần Nhượng tới chỗ tôi giả đáng thương.
Còn mang theo một chai thuốc sát trùng.
“Khương Tụng Quả, bôi thuốc cho tôi.”
Tôi không động đậy.
Chỉ nhìn chằm chằm anh ấy.
Anh ấy dần dần chột dạ, nói: “Tôi chỉ không chịu nổi việc anh ta bắt nạt cậu thôi.
”
“Được rồi, cùng lắm tôi hòa giải với anh ta, không ảnh hưởng tới công việc của anh ta nữa, được chưa?”
“Khương Tụng Quả, đây là nhượng bộ lớn nhất của tôi rồi.”
Tôi bật cười.
Ai thèm quan tâm Kỷ Hoài Thanh chứ.
Người sắp ly hôn rồi mà.
Chỉ là Trần Nhượng giả tạo đến mức khiến tôi buồn nôn.
Tôi cầm chai thuốc sát trùng lên.
Hỏi anh ấy.
“Ký ức giữa tôi và anh trước đây, là ký ức gì?”
“Là ký ức fan nữ của anh tố cáo chúng ta yêu sớm, sau đó anh bỏ tôi lại rồi ra nước ngoài, để mình tôi gánh chịu tất cả sao?”
Đến tận bây giờ tôi vẫn không quên được.
Ánh mắt chán ghét của cô giáo đó.
Bà ta nói, nữ sinh như tôi, bà ta gặp nhiều rồi.
Quyến rũ đàn ông, không biết tự trọng, mỗi ngày đều lãng phí thời gian vào đàn ông.
Chính vì có kiểu con gái như chúng tôi, thanh danh của con gái mới luôn không tốt.
Tôi nhất định phải cút khỏi trường học.
Không thể làm hư những người khác.
Dưới sự dẫn dắt của bà ta, tôi bị cô lập, bị bắt nạt, nếu không phải bố mẹ tôi phát hiện ra, tố cáo bà ta, ép nhà trường đuổi việc bà ta.
Lại chuyển trường cho tôi, ở bên cạnh giúp tôi vượt qua.
Tôi căn bản không dám nghĩ, mình sẽ phải trải qua quãng đời học sinh thế nào nữa.
Mà lúc tôi phải chịu đựng những chuyện đó, Trần Nhượng đang làm gì?
Anh ta công khai tình yêu mới trên vòng bạn bè.
Cô giáo đó tới giây phút cuối cùng vẫn còn cười nhạo tôi.
Cười nhạo mọi sự trả giá của tôi lại dành cho một người đàn ông đứng núi này trông núi nọ.
Tôi mở nắp chai thuốc sát trùng, thấm ướt bông gòn.
Hung hăng ấn lên vết thương của anh ấy.
Anh ấy đau tới mức hít mạnh một hơi.
Tôi nói với anh ấy: “Tôi chọn Kỷ Hoài Thanh chẳng liên quan nửa xu tới anh, đừng dát vàng lên mặt mình.”
“Tôi đúng là muốn ly hôn với anh ấy, nhưng cũng không có nghĩa tôi sẽ chọn một tên đào binh.”
Ném bông gòn đi, tôi đứng dậy định rời đi.
Anh ấy kéo tay tôi: “Khương Tụng Quả, tôi đau.”
Năm mười tám tuổi đó, trong trận bóng rổ, anh ấy bị thương.
Lúc đó tôi bôi thuốc cho anh ấy.
Anh ấy cũng kéo tay tôi như vậy, nói với tôi rằng anh ấy rất đau.
Bảo tôi ôm anh ấy một cái.
Chúng tôi cứ hồ đồ như vậy mà ở bên nhau.
Không có tỏ tình, không có hứa hẹn.
Có, chỉ là trò đóng vai gia đình của hai đứa trẻ.
Tôi của năm hai mươi tám tuổi hất tay anh ấy ra.
“Đau thì chịu đi.”
“Trần Nhượng, năm đó tôi còn đau hơn anh nhiều.”
Chaporia
Bình Luận (0)