15
Giải quyết xong Trần Nhượng.
Tôi mang theo đơn ly hôn về nhà.
Kỷ Hoài Thanh nấu một nồi cá dưa chua.
Anh cúi đầu, không dám nhìn vào mắt tôi.
“Rửa tay đi, sắp ăn được rồi.”
“Món cá dưa chua em thích nhất, anh gọi điện cho bố rất lâu mới học được.”
“Em nếm thử xem, có giống tay nghề của bố không?”
Tôi đặt đơn ly hôn lên bàn.
“Kỷ Hoài Thanh, hôm nay tôi về đây không phải để ăn cơm.”
Hai tay gắp cá của anh hơi run lên.
Giả vờ như không nhìn thấy gì.
“Mẹ nói phần thịt bụng ngon nhất, anh gắp cho em.”
“Còn có canh nữa, chua chua cay cay, là vị em thích.”
Chiếc bát được đặt trước mặt tôi.
Đôi đũa là loại tôi đặc biệt tìm người đặt làm cho gia đình.
Trên đó có hình vẽ đơn giản đại diện cho tôi.
Đôi của anh có hình của anh ở trên.
Tôi không nhận đũa.
Kỷ Hoài Thanh thở dài một hơi, nói: “Ăn cơm trước đi.”
“Ăn xong rồi chúng ta nói chuyện tiếp, được không?”
“Được.”
Vừa hay tôi cũng đói rồi.
Cá dưa chua rất ngon.
Rất giống món bố tôi nấu.
Có thể nhìn ra Kỷ Hoài Thanh đã rất cố gắng học rồi.
Trong lúc ăn cơm, Kỷ Hoài Thanh kể cho tôi một câu chuyện.
Thiếu niên mười tám tuổi bị đàn em quấn lấy.
Gia tộc của đàn em có tiền sử bệnh tâm thần di truyền.
Vì sự từ chối của thiếu niên, cô ta bị kích thích, phát bệnh trước thời hạn.
Nhiều lần tự sát tự làm hại bản thân, đều bị người nhà cứu lại.
Cả gia đình thiếu niên bị quấn lấy, ép phải chữa bệnh cho cô ta, chịu trách nhiệm cả đời sau của cô ta.
Anh trốn ra nước ngoài.
Cô ta lại đuổi theo tới nước ngoài.
Vì đàn em đó, thiếu niên không dám yêu đương.
Anh cảm thấy mình là sao chổi, người nào tới gần anh đều sẽ trở nên bất hạnh.
Anh dần dần khép miệng lại.
Không chơi bóng nữa, không vui đùa nữa, không kết bạn nữa.
Mỗi ngày chạy giữa bệnh viện và trường học.
Bắt đầu học cách dùng im lặng và trốn tránh để đối mặt với mọi vấn đề.
Trốn tránh tuy đáng xấu hổ, nhưng lại có ích.
Anh nói câu nào cũng sẽ kích thích đàn em đó, nếu đã như vậy, chi bằng học cách im lặng.
Có một phiền phức như đàn em kia.
Vốn dĩ anh định cả đời không kết hôn.
Cho đến khi dưới sự sắp xếp của bố mẹ, anh gặp lại ánh trăng sáng thời niên thiếu.
Ngày hôm đó, đàn em kia tự làm hại bản thân trước mặt anh.
Máu làm bẩn chiếc sơ mi trắng của anh.
Anh đưa người vào bệnh viện.
Lúc đứng ngoài phòng cấp cứu chờ đợi.
Khoảnh khắc đó, anh thật sự muốn chết đi.
Áp lực thi cử, sự dây dưa của đàn em, sự mệt mỏi của bố mẹ, còn có sự ép buộc lấy cái chết ra uy hiếp từ gia đình đối phương.
Anh thật sự không chịu nổi nữa.
Lúc chạy như điên lên sân thượng, anh gặp được một cô gái ở đó.
Đúng vậy.
Người đó chính là tôi.
Tôi không chịu nổi tất cả, muốn tự sát.
Khoảnh khắc nhìn thấy Kỷ Hoài Thanh, tôi như bị kéo trở lại lý trí, từ trên cao nhảy xuống mặt đất.
Tôi chỉ vào vết máu trên áo anh.
“Anh chảy nhiều máu như vậy, không đau sao?”
Anh lắc đầu, chỉ vào ngón tay tôi, hỏi: “Đau không?”
Bọn họ bắt nạt tôi, cố ý đặt một cái đinh lên cây lau nhà lúc tôi trực nhật.
Tôi không nhìn thấy.
Bị đâm rách tay.
Tới bệnh viện.
Không phải để băng bó, mà bởi vì đây là tòa nhà duy nhất tôi biết có sân thượng chưa khóa cửa sổ.
Đêm hôm đó, tôi tự lẩm bẩm rất rất nhiều.
Kỷ Hoài Thanh của năm mười tám tuổi kiên nhẫn nghe hết tất cả.
Anh đưa cho tôi một miếng băng cá nhân.
Bọc lấy ngón tay tôi.
“Không phải lỗi của em.”
“Là người bạn thanh mai phản bội em sai, là giáo viên nhắm vào em sai, là những bạn học hùa theo bắt nạt em sai.”
“Cho dù em chết đi, bọn họ cũng sẽ không nhận sai, bọn họ chỉ sẽ ăn mừng rồi tiếp tục tìm nạn nhân tiếp theo.”
“Người duy nhất em có thể làm tổn thương, chỉ có bố mẹ em.”
Đó là lần đầu tiên, ngoài bố mẹ ra.
Có người nói với tôi, không phải lỗi của tôi.
Đúng vậy.
Đây mới là lý do tôi chọn Kỷ Hoài Thanh.
Căn bản không phải vì áo sơ mi trắng gì cả.
Mà là ngay từ khoảnh khắc gặp anh.
Tôi đã nhận ra anh rồi.
Tôi đã cho anh cơ hội rồi.
Có lẽ, Kỷ Hoài Thanh và tôi của năm hai mươi tám tuổi, có duyên mà không có phận.
16
Tôi vẫn đưa đơn ly hôn cho anh.
Kỷ Hoài Thanh cười khổ một tiếng: “Nhất định phải ly hôn sao?”
“Ừm.”
Câu chuyện này của Kỷ Hoài Thanh, bạn thân đã nói cho tôi biết từ lâu rồi.
Tài liệu Trần Nhượng tìm được đã giấu đi phần quan trọng nhất.
Sau khi bạn thân điều tra được toàn bộ sự thật, đã lập tức nói cho tôi.
Tôi vẫn luôn chờ.
Chờ Kỷ Hoài Thanh chủ động nói với tôi.
Chỉ cần anh chịu nói ra, tôi có thể ở bên cạnh cùng anh đối mặt.
Đáng tiếc, anh chưa từng nói lấy một lần.
Tôi biết, ép một người từng trải qua những chuyện đó chủ động mở miệng là chuyện rất khó khăn.
Nhưng anh giấu chuyện lớn như vậy rồi kết hôn với tôi.
Chẳng lẽ không quá đáng sao?
Nếu đã chọn bước ra bước này, vậy thì phải học cách thay đổi.
Nếu không làm được, vậy đừng bước ra.
Vừa muốn có gia đình viên mãn, lại muốn vợ chịu đựng bạo lực lạnh của mình.
Cái gì cũng muốn có.
Trên đời làm gì có chuyện tốt như vậy.
Đương nhiên Kỷ Hoài Thanh hiểu rõ quá trình tâm lý của tôi.
Nhưng hiểu rõ không có nghĩa là chấp nhận được.
Anh xé nát đơn ly hôn, nói: “Anh không đồng ý.
”
Tôi nói với anh: “Tôi không tới để thương lượng với anh.”
“Không đồng ý, tôi sẽ kiện ra tòa, Kỷ Hoài Thanh, anh biết tôi mà, chuyện tôi muốn làm nhất định sẽ có kết quả.”
Kỷ Hoài Thanh lắc đầu, ánh mắt cố chấp lại kiên định.
“Anh chưa từng làm chuyện có lỗi với em, cho dù em kiện ra tòa, cũng chưa chắc sẽ thành công.”
“Cho dù không ly hôn, tôi cũng sẽ không yêu anh như trước nữa.”
“Kỷ Hoài Thanh, anh vẫn chưa hiểu sao? Với tôi, hôn nhân chẳng qua chỉ là một tờ giấy, chỉ có nơi này mới thật sự có hiệu lực với tôi.”
Tôi chỉ vào vị trí trái tim.
“Bây giờ, nơi này không còn anh nữa rồi.”
Tôi thật sự không ngờ.
Đến cuối cùng rồi, lựa chọn của Kỷ Hoài Thanh.
Vẫn là bạo lực lạnh.
Anh bắt đầu không về nhà nữa.
Tôi cũng không ép anh.
Vừa hay nhân lúc này, thu dọn xong đồ đạc rồi dọn về nhà mẹ đẻ.
Mẹ tôi rất ủng hộ tôi ly hôn.
Cho dù bà có thích Kỷ Hoài Thanh tới đâu, cũng không thể chấp nhận việc anh luôn bị một kẻ điên theo dõi.
Sự thật chứng minh mẹ tôi đúng rồi.
Khi Phó Thanh cầm dao chĩa vào tôi…
Khoảnh khắc đó, tôi thật sự hối hận rồi.
Kỷ Hoài Thanh chạy tới.
“Đừng làm hại cô ấy, xin cô, có chuyện gì cứ nhắm vào tôi, Phó Thanh, chuyện này không liên quan tới cô ấy, cô ấy vô tội.”
Phó Thanh bật khóc.
“Kỷ Hoài Thanh, sao anh dám cưới cô ấy?”
“Chẳng phải anh từng nói chỉ cưới một mình tôi sao?”
“Không đúng, anh chưa từng nói, Kỷ Hoài Thanh, rốt cuộc anh có nói hay không!”
Cô ta đã hoàn toàn rơi vào ranh giới giữa ảo tưởng và hiện thực.
Quá mức lo âu.
Lưỡi dao cắt rách cổ tôi.
“Rốt cuộc anh có nói hay không!”
“Kỷ Hoài Thanh, hình như có người đang nói chuyện với em!”
“Kỷ Hoài Thanh! Kỷ Hoài Thanh!”
Nhân lúc cô ta càng lúc càng suy sụp.
Tôi dùng giày cao gót giẫm lên chân cô ta, khuỷu tay đánh mạnh ra sau, thúc vào cằm cô ta.
Thoát khỏi khu vực nguy hiểm.
Thấy tôi chạy rồi, cô ta phát điên.
Cầm dao đâm vào chính mình.
Kỷ Hoài Thanh chụp lấy lưỡi dao, máu chảy ra từ lòng bàn tay anh.
Phó Thanh vẫn còn khóc, liên tục hỏi anh rốt cuộc có từng nói hay chưa.
Nói rằng cô ta nghe thấy rất nhiều người đang nói chuyện với mình.
Cô ta rất khó chịu, rất đau khổ, cô ta rất muốn chết.
Những đoạn đối thoại phía sau, tôi không còn nghe thấy nữa.
Bởi vì tôi không quay đầu lại, chạy thẳng tới nơi an toàn.
Ba ngày sau, Kỷ Hoài Thanh tới tìm tôi.
“Quả Quả, chuyện ly hôn em nói, anh đồng ý rồi.”
Lúc tới cục dân chính, tay anh vẫn còn run.
Ba chữ Kỷ Hoài Thanh mãi không viết đẹp được.
Tôi rất kiên nhẫn.
Đợi anh viết xong.
Nhân viên nói với chúng tôi, một tháng sau tới nhận giấy ly hôn là được.
Sau khi đi ra ngoài.
Chúng tôi một người đi trái, một người đi phải.
Anh đột nhiên gọi tôi lại: “Quả Quả.”
“Nếu lúc đó anh nói thật với em, chúng ta còn đi tới bước đường hôm nay không?”
Tôi không quay đầu lại, chỉ phất tay.
“Kỷ Hoài Thanh.”
“Không có nếu như.”
17
Một tháng sau, tôi ly hôn rồi.
Ba tháng sau, tôi lên máy bay đi du học nước ngoài.
Nửa năm sau, tôi gặp lại Kỷ Hoài Thanh ở London.
Bạn thân nói với tôi, Phó Thanh giết người rồi, bệnh tình của cô ta rất nghiêm trọng, lúc phát bệnh đã ngẫu nhiên làm bị thương vài người qua đường.
Người nghiêm trọng nhất, chết ngay tại chỗ.
Nghe nói, anh ấy ra ngoài mua kẹo mút cho đứa con 5 tuổi, lúc tang lễ diễn ra, tiểu tam xuất hiện.
Vợ anh ấy lập tức tỉnh táo lại, lấy được hai triệu tiền bồi thường từ nhà họ Phó.
Dẫn theo con cái rời xa quê hương.
Đương nhiên, khoản tiền này là do Kỷ Hoài Thanh trả.
Lúc này, anh từng bước từng bước đi tới bên cạnh tôi.
Tôi nhìn anh, trong khoảnh khắc ấy, đột nhiên cảm thấy anh thật đáng sợ.
“Cho nên, anh vẫn luôn không đưa cô ta vào bệnh viện, là cố ý sao?”
Anh từng bước ép cô ta trở nên điên loạn hơn.
Ép cô ta làm ra những chuyện mất kiểm soát.
Sau đó bị nhốt vào bệnh viện, vĩnh viễn không thể ra ngoài.
Kỷ Hoài Thanh cười cười: “Quả Quả, chướng ngại giữa chúng ta đã hoàn toàn biến mất rồi.”
Người nhìn chăm chú vào vực sâu.
Cuối cùng cũng sẽ có một ngày bị vực sâu nuốt chửng.
Tôi lắc đầu, chỉ vào bạn trai đang chạy về phía tôi ở đằng xa.
“Kỷ Hoài Thanh, giữa chúng ta đã không còn ‘chúng ta’ nữa rồi.”
Kỷ Hoài Thanh ở lại London.
Thỉnh thoảng, tôi sẽ nhìn thấy anh.
Đứng chờ dưới lầu căn hộ của chúng tôi.
Hoặc ở công viên nơi chúng tôi dắt chó đi dạo.
Hay là ở quán cà phê tôi rất thích kia.
Anh chỉ yên lặng nhìn tôi, chưa từng tới gần, cũng chưa từng rời đi.
Chỉ là trên quần luôn treo một con thỏ bông nhỏ.
Tôi hỏi bạn trai: “Vì sao anh chưa từng đuổi anh ấy đi?”
Anh ấy cười cười, nói: “Bởi vì anh biết, em hoàn toàn có thể tự mình xử lý.”
Xuân đi thu tới, tôi hoàn thành việc học, trở về Trung Quốc.
Bạn trai lúc đó đã sớm chia tay rồi.
Tôi đổi qua mấy người bạn trai, chỉ có Kỷ Hoài Thanh vẫn luôn chờ bên cạnh tôi.
Ngày đó, tôi tới quán cà phê làm việc.
Cuối cùng anh cũng không nhịn được nữa, gõ nhẹ lên mặt bàn, nói: “Xin chào, tôi là Kỷ Hoài Thanh.”
Tôi ngẩng đầu lên, nói với anh: “Xin lỗi.”
“Ở đây có người ngồi rồi.”
Kỷ Hoài Thanh, tôi đã từng nói với anh rồi.
Giữa tôi và anh.
Không có tương lai.
Không có nếu như.
Không có chúng ta.
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)